Tại trạm điểm trên mặt đất.
Trên mảnh đất cháy đen, một nhóm người đang chật vật leo ra khỏi đường ống thông gió dưới sự giúp đỡ của đội cứu viện.
Trong đó có không ít học sinh của mười học viện phương bắc, cũng có các thành viên của đội thám hiểm số hai trong bộ dạng thảm hại.
Các đội viên của đội thám hiểm bên ngoài màn che phát hiện có điều bất thường đã lập tức liên lạc với bên ngoài phó bản, gọi thêm các đội thám hiểm khác từ trạm điểm gần đó đến hỗ trợ.
Tổng cộng có hơn bốn mươi Giác Tỉnh Giả tham gia vào chiến dịch cứu viện lần này.
Nhân viên của Cục Xử Lý Khẩn Cấp Phó Bản và Bí Cảnh thành phố Thượng Kinh cũng đang trên đường tới.
Ngay cạnh đường ống thông gió, một con Hỏa Diễm Cự Nhân LV30 khác đã bị tiêu diệt, toàn thân bị chém thành vô số mảnh vụn.
Máy dò sóng âm mà đội cứu viện mang tới đang quét toàn bộ bản đồ cấu trúc lòng đất của phó bản.
Dưới sự phối hợp của thiết bị dẫn đường, những người sống sót liên tục được tìm thấy và cứu ra.
Trong đó có cả Giang Thần và Cố Tư Tư.
Họ ngồi phịch xuống đống đá vụn, tay bưng bát canh gừng nóng hổi, mặt mày mệt mỏi rã rời.
Việc bị dịch chuyển ngẫu nhiên liên tục khiến cho mỗi Giác Tỉnh Giả xuống lòng đất đều kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần.
Nhưng may mắn thay, vận may của họ cực tốt khi được dịch chuyển đến một nơi rất gần lối ra.
Tuy nhiên, công tác tìm kiếm và cứu nạn những Giác Tỉnh Giả khác lại vô cùng khó khăn, thậm chí họ còn sống hay không cũng là cả một vấn đề.
Lúc này, Ôn Bạch Vi ở lớp bên cạnh đi tới trước mặt hai người, cô cùng với Giang Thần và Cố Tư Tư là những người sống sót duy nhất trong số bảy người được học viện Thượng Kinh cử đi tính đến thời điểm hiện tại.
Những người còn lại vẫn bặt vô âm tín.
Hai người nhường cho Ôn Bạch Vi một chỗ ngồi, sau đó cả ba cùng bưng trà gừng, lo lắng nhìn chằm chằm vào đường ống thông gió.
Lúc này, thầy phụ đạo Hạ Thành Nhân đi đến bên cạnh họ.
Ông ta cầm một chiếc bình giữ nhiệt trên tay, nhấp một ngụm rồi thở ra một hơi.
Cái lão này, tình hình nước sôi lửa bỏng thế này mà vẫn còn tâm trạng uống trà cơ đấy.
Giang Thần thầm phàn nàn trong bụng.
Hạ Thành Nhân vỗ vỗ vai cậu, nhìn ba người rồi hỏi: "Những người khác còn sống không?"
Cả ba đều kinh ngạc, họ không ngờ Hạ Thành Nhân lại hỏi một câu thẳng thừng như vậy.
"Hỏi thì cứ trả lời đi, thầy còn phải báo cáo lại cho trường học nữa."
Thầy phụ đạo này đúng là chả đứng đắn gì cả.
Giang Thần dù trong lòng khó chịu nhưng vẫn đáp: "Chắc là đều còn sống ạ."
"Nếu như may mắn," cậu lại bổ sung một câu.
"Vậy tức là, tất cả đều còn sống nhỉ?" Hạ Thành Nhân nheo mắt lại thành một đường thẳng.
"Thế thì dễ rồi."
"Thầy Hạ, thầy có ý gì vậy!" Giang Thần bất mãn đứng dậy.
Cậu không ngờ một Hạ Thành Nhân trông hiền lành tử tế lại là một kẻ sợ gánh vác, trốn tránh trách nhiệm như vậy.
Ai ngờ Hạ Thành Nhân mỉm cười, rồi sắc mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc.
"Giang Thần, em hiểu lầm ý của thầy rồi."
"Với tư cách là người phụ trách của học viện trong hoạt động lần này, thầy có quyền đưa ra phán quyết về sự kiện."
"Chỉ cần thầy tin rằng học sinh của chúng ta còn sống, thì công tác tìm kiếm cứu nạn của học viện sẽ không được phép dừng lại dù chỉ một ngày."
"Em nói họ đều còn sống, thầy tin em."
"Học sinh của học viện Thượng Kinh chúng ta, sống phải thấy người, chết phải thấy xác."
Giang Thần sững sờ tại chỗ, nhất thời không biết phải làm sao.
Hóa ra đúng là mình đã hiểu lầm thầy Hạ rồi.
"Đối với những người LV5 như các em, có thể bình an sống sót trong một phó bản cấp S đã là quá giỏi rồi."
"Tiếp theo cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, học viện sẽ cho các em nghỉ phép mười ngày."
"Lát nữa, thầy sẽ đích thân dẫn đội cứu viện vào trong phó bản, cứu từng học sinh, từng thành viên của đội thám hiểm ra ngoài."
Nói rồi, Hạ Thành Nhân lại mở bình giữ nhiệt ra nhấp một ngụm trà.
Thật khó tưởng tượng, sau khi nói những lời hùng hồn sôi sục như vậy, ông lại kết thúc bằng hành động uống trà, tạo ra một cảm giác khó tả, lệch tông không hề nhẹ.
Cũng không biết rốt cuộc là ông thầy này đang chém gió hay là nghiêm túc nữa.
Đúng lúc này, mặt đất đột nhiên rung chuyển dữ dội.
Bên trong phó bản lại xảy ra dịch chuyển ngẫu nhiên.
Và khi quá trình dịch chuyển kết thúc, từ một lối đi khác thông với không gian dưới lòng đất ở phía xa, một bàn tay khổng lồ rực cháy thò ra.
LV40, Boss phó bản Hỏa Diễm Cự Nhân vậy mà lại bị dịch chuyển lên mặt đất!
"Mau đi!"
"Sơ tán những người sống sót, những người khác của đội thám hiểm chuẩn bị lên cùng tôi!"
"Việc phá giải màn che tiến hành tới đâu rồi?"
"Ít nhất cũng phải mười phút nữa!"
"Mười phút, đủ rồi!"
Các thành viên của đội thám hiểm được gọi đến hỗ trợ từ bên ngoài vớ lấy vũ khí, ánh mắt căm ghét nhìn chằm chằm Hỏa Diễm Cự Nhân, sẵn sàng phát động tấn công bất cứ lúc nào.
Qua lời kể của những người sống sót thuộc đội thám hiểm số hai, họ đã biết Hỏa Diễm Cự Nhân này là Boss của phó bản và cực kỳ khó đối phó.
Việc cần làm bây giờ là cầm cự trong mười phút, cho đến khi màn che được mở ra để cứu tất cả mọi người ra khỏi phó bản một cách an toàn.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, một đôi tay chai sần đã đặt lên vai của đội trưởng đội cứu viện.
Anh quay đầu lại, một người đàn ông trung niên hói kiểu Địa Trung Hải, đeo kính, tay cầm bình giữ nhiệt đang đi lướt qua mình.
Ông tháo kính và đưa cả bình giữ nhiệt vào lòng người đội trưởng.
Sau đó không nói một lời, dứt khoát đi đến phía trước nhất của đám đông.
"Đại ca, ngài..."
Đội trưởng đội thám hiểm còn định ngăn cản người này, nhưng lời nói nghẹn lại trong họng, thứ đập vào mắt anh là kiếm quang tỏa ra bốn phía.
Chỉ thấy trong tay Hạ Thành Nhân đột nhiên xuất hiện một thanh trường kiếm uốn lượn được rèn từ Long Tinh.
"Thanh kiếm này... Chẳng lẽ ngài là!"
Lời còn chưa dứt, Hạ Thành Nhân đã khẽ điểm mũi chân rồi biến mất không một dấu vết.
Giây tiếp theo, một vệt sáng trắng lóe lên trước mặt Hỏa Diễm Cự Nhân.
Hành động của Hỏa Diễm Cự Nhân khựng lại ngay khoảnh khắc nó nhấc chân.
Chỉ thấy trên khuôn mặt khổng lồ đáng sợ của nó xuất hiện hết vết cắt này đến vết cắt khác, sau đó cả cái đầu nổ tung thành từng mảnh vụn.
Boss phó bản, chết tươi.
LV40, quái vật cấp S, giống như một con gà con, còn chưa kịp phản ứng đã bị Hạ Thành Nhân chém chết tại chỗ.
Tất cả mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức mọi người vẫn còn đứng ngây tại chỗ, chuẩn bị xông lên hỗ trợ.
Chưa đầy một giây, Hỏa Diễm Cự Nhân đã bị one-shot!
Quá pro! Ông ta là ai?
Đội trưởng đội thám hiểm cuối cùng cũng nhớ ra tên của thanh kiếm tỏa ra ánh sáng đỏ rực kia, và cũng nhớ ra thân phận của người đàn ông trung niên hói đầu này.
Đó là sự tồn tại kinh khủng đã từng càn quét sạch sẽ mười một phó bản, từ số bốn mươi sáu đến năm mươi bảy, tiêu diệt toàn bộ ma vật bên trong, biến những nơi đó thành điểm du lịch an toàn.
Là cường giả cùng thời với những Giác Tỉnh Giả lừng danh của thành phố Thượng Kinh như Long Tường Bình và Cố Hình Thiên.
Thanh Long Tinh Kiếm tỏa ra ánh sáng đỏ rực kia chính là bội kiếm của vị Giác Tỉnh Giả mang danh hiệu Thượng Kinh Kiếm Thánh.
Chỉ là, ông ta rõ ràng đã lui về ở ẩn rất nhiều năm.
Mọi người thậm chí đã từng cho rằng vị cường giả này đã ngã xuống.
Nhưng không một ai ngờ được, ông vẫn còn sống, và thực lực vẫn bá đạo như vậy!
Một hit one-shot Hỏa Diễm Cự Nhân LV40!
Hạ Thành Nhân quay trở lại trước mặt mọi người, thu hồi Long Tinh Kiếm, lấy lại bình giữ nhiệt và kính mắt từ trong lòng đội trưởng đội thám hiểm rồi mới khẽ thì thầm: "Nó không phải là Boss của phó bản này đâu."
"Phó bản này e là còn trên cả cấp S."
Dặn dò xong, Hạ Thành Nhân mở bình giữ nhiệt ra nhấp một ngụm trà, sắc mặt bình tĩnh, như thể vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra.
Ở phía xa, Giang Thần và đám bạn chỉ biết đứng hình, mắt chữ A mồm chữ O.
"Đùa nhau à, thầy Hạ pro đến thế cơ á?"