Virtus's Reader
Yêu Nữ Dừng Tay

Chương 305: CHƯƠNG 217: GIẢ, ĐỀU LÀ GIẢ! (2)

Sơn Hà Đồ vẫn phiêu phù bên trên đại điện, thời gian vẫn chậm rãi trôi qua.

Một tháng, hai tháng, ba tháng, bốn tháng, năm tháng…

Thời gian Thần Thức hai người tiến vào Sơn Hà Đồ đã qua hơn năm tháng.

Bên ngoài hơn năm tháng, đồng nghĩa với trong huyễn cảnh đã qua trọn vẹn hai ngàn năm.

Hai ngàn năm cũng là cực hạn tuổi thọ của tu sĩ Hóa Thần.

Nếu như bên trong huyễn cảnh bọn họ không tấn thăng được Phá Hư Cảnh, thì cũng chuẩn bị ra ngoài.

Bên trong Sơn Hà Đồ.

Tại một chỗ sơn cốc có phong cảnh xinh đẹp, nằm ở góc sâu bên trong Côn Luân động thiên.

Nơi này là cấm địa của đệ tử Côn Luân, cho dù là cường giả Nguyên Anh, thậm chí Hóa Thần trong tông, đều không thể đến gần nơi này trong vòng bán kính ngàn trượng.

ở trước ngôi nhà nhỏ, một ông lão lưng còng đang nhổ cỏ trong vườn rau.

Trong vườn rau có đủ loại rau và trái cây tươi mới, ông lão lúi húi bận rộn một lúc trong vườn, rồi đi ra khỏi đó, tiến vào trong ngôi nhà nhỏ bên cạnh đó, không lâu sau thì trong phòng bếp của ngôi nhà nhỏ, đã có khói bếp bốc lên.

“Khuynh Tâm, Thanh Ảnh, Sư tỷ, Thiền Thiền, ăn cơm thôi!”

Tiếng gọi cất lên sau nửa giờ nấu nướng, sau đó có hai bà lão đi từ một gian phòng trong ngôi nhà nhỏ tới phòng ăn, mặc dù tóc trên đầu đã bạc trắng, khuôn mặt cũng đầy nếp nhăn, nhưng vẫn có thể nhìn ra được những đường nét, mà khi nhìn vào đó có thể biết được, lúc còn trẻ, hai bà nhất định là hai vị giai nhân tuyệt thế.

Ngay sau đó, hai người khác cũng đi ra từ một căn phòng bên cạnh, rồi tới đây.

Đó là hai cô gái trẻ tuổi, người bên trái mặc một bộ váy trắng, người bên phải thì mặc bộ đồ đen, cô gái váy đen đi tới trước bàn, liếc nhìn qua đồ ăn trên đó, rồi bất mãn nói:”Hôm nay sao lại không có món cá Bạc?”

Ông lão kia bưng một bát canh Cá Bạc từ trong phòng bếp tới, đáp lời:”Ngươi ăn Cá Bạc cũng hai ngàn năm rồi, còn chưa ngán sao?”

Cô gái trợn mắt lên lườm ông lão một cái, lầu bầu:”Ta không ngán, sao nào, ngươi còn ý kiến?”

Hai bà lão đến trước chỉ cười nhìn hai người tranh cãi, một màn này đã diễn ra hai ngàn năm, Nam Cung cô nương không ngày nào mà không đấu khẩu với Lý Ngọc vài câu, các nàng cũng đã quen rồi.

Ăn cơm xong, hai người nhìn nhau, sau đó lại cầm tay hai cô gái.

Sau đó các nàng đặt bàn tay của hai cô gái, vào trong bàn tay của ông lão.

Không chờ ông lão và hai cô gái mở miệng, một bà lão mỉm cười lên tiếng:”Tần sư muội, Nam Cung cô nương, thời gian của bọn ta không còn nhiều, thời gian tiếp theo, các ngươi đồng hành cùng hắn…”

Lý Ngọc nhìn các nàng, yên lặng không nói gì.

Nga Mi.

Triệu Hinh Nhi nhàm chán ngồi ngắm Lý Ngọc, đột nhiên sắc mặt của nàng khẽ động, chỉ vào Lý Ngọc nói:”Mau nhìn kìa, Lý sư huynh khóc…”

Mọi người đồng thời nhìn lại, vẫn thấy Lý Ngọc đang nhắm mắt bình tĩnh ngồi ở nơi đó, nhưng khóe mắt lại có hai hàng nước mắt chậm rãi chảy xuống.

Triệu Phán Nhi nhìn Tần Khả Nhân, cũng lẩm bẩm nói:”Tần sư tỷ, Tần sư tỷ cũng khóc kìa…”

Tần Khả Nhân vẫn đeo khăn che mặt, các nàng không nhìn rõ nét mặt của nàng, nhưng cũng thấy được nước mắt chảy ra từ bên khóe mắt của nàng.

Bạch Thanh Ảnh mặc dù không biết bọn họ đến cùng trải qua điều gì bên trong huyễn cảnh, nhưng lúc này trong lòng của nàng, cũng dâng lên một cỗ bi thương khó hiểu, một giọt nước mắt của nàng cũng vô thức rơi xuống.

Triệu Hinh Nhi là người đầu tiên phát hiện ra sự bất thường của nàng, hiếu kỳ hỏi:”Sư tỷ, ngươi khóc cái gì thế?”

Bạch Thanh Ảnh đưa tay lau nước mắt, lẩm bẩm nói:”Ta.. ta cũng không biết.”

Côn Luân động thiên.

Ông lão lẳng lặng đứng ở nơi đó, trước mặt ông lão có hai tòa bia mộ.

Hứa Khuynh Tâm và Bạch Thanh Ảnh cuối cùng không vượt qua được cửa ải Phá Hư, đã trút hơi thở cuối cùng trong lòng hắn.

Cả đời này, làm đạo lữ hai ngàn năm cùng các nàng, từng chuyện từng chuyện cùng các nàng trải qua, đang không ngừng lướt qua như thước phim trong đầu hắn.

Kiếp sống tu hành hai ngàn năm, hắn đưa tiễn Tôn trưởng lão, đưa tiễn Trần Minh, đưa tiễn Sư tôn, đưa tiễn Huyền Chân tổ sư, đưa tiễn hết một vị lại một vị cố nhân, cho đến hôm nay, hai người sớm chiều kề bên gối cùng hắn hai ngàn năm, cũng rời hắn mà đi.

Người đã từng là một đệ tử ngoại môn nho nhỏ ở Bạch Vân Quán, bây giờ đã trở thành lão tổ Côn Luân.

Lý Ngọc đứng trước hai tòa bia mộ, thân thể già lọm khọm dần dần thẳng tắp, từng nếp nhăn trên mặt biết mất dần, mái tóc bạc trắng cũng biến lại thành mầu đen chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi.

Thoáng chốc, ông lão biến thành một chàng trai trẻ tuổi.

Giống hệt hai ngàn năm trước.

Khuôn mặt hắn vẫn đẹp trai như cũ, chỉ là ánh mắt của hắn, lại tràn đầy năm tháng tang thương.

Cô gái áo trắng và cô gái áo đen đứng bên cạnh hắn, hai ngàn năm này, mặc dù bọn họ chưa làm đạo lữ qua một ngày, nhưng tình cảm lại hơn cả đạo lữ.

Lý Ngọc quơ quơ ống tay áo, ba người và cả tòa sơn cốc này biến mất hoàn toàn.

Thời gian như thoi đưa, lại một ngàn năm trăm năm nữa trôi qua.

Cách cái ngày Lý Ngoc và Nam Cung Thiền cùng Tần Khả Nhân với cả Sơn Cốc cùng biến mất đó một ngàn năm trăm năm, Lý Ngọc không còn xuất hiện lại ở Côn Luân nữa.

Có người nói bọn họ ẩn cư tại một bí cảnh không tên, không muốn bị người tìm tới.

Cũng có người nói, bọn họ đã Hợp Đạo Thiên Nhân, phi thăng tiên giới.

Còn có người nói, đã từng thấy một cặp vợ chồng rất giống bọn họ, ở một nước nào đó nơi thế tục…

Nhưng tất cả những điều này, đều không cách nào khảo chứng.

Nga Mi.

Mười tháng.

Ròng rã mười tháng!

Ngay cả vị tổ sư Phá Hư của Nga Mi cũng không nghĩ tới, bọn họ có thể ở trong Sơn Hà Đồ hơn mười tháng, mười tháng là khái niệm gì, là ròng rã ba ngàn sáu trăm năm, chẳng lẽ bọn họ muốn phi thăng ở bên trong huyễn cảnh đó?

Bà lão tóc trắng ngồi khoanh chân ở một nơi hẻo lánh trong đại điện, cho dù là cường giả Phá Hư, thì liên tục điều khiển Tiên Khí trong mười tháng, pháp lực trong cơ thể của bà, cũng sắp khô kiệt.

Chu Tử Tuyền và KHương Ly không yên lòng Lý Ngọc, mấy tháng trước đã tới Nga Mi, vẫn một mực ở tại Ngọc Chân Phong chờ, ngay cả Thánh Nữ Huyền Âm Giáo cũng đến đây chờ, Cường giả Côn Luân cũng không yên lòng, bọn họ đã tới Nga Mi xem qua không dưới chục lần…

Ngay tại lúc bà lão tóc trắng quyết định cắt nguồn pháp lực, cưỡng ép đem Thần Thức của bọn họ từ trong Sơn Hà Đồ đi ra ngoài, thì trên bức trang đang lơ lửng trên hư không kia, bỗng có ánh sáng lóe lên.

Sau một giây, Lý Ngọc và Tần Khả Nhân cùng run người lên, từ từ mở mắt.

Triệu Hinh Nhi kích động reo lên:”Lý sư huynh tỉnh rồi!”

Bạch Thanh Ảnh cũng nhẹ nhàng thở phào.

Nàng cũng lo lắng Lý Ngọc và Tần Khả Nhân xảy ra chuyện gì bên trong huyễn cảnh đó.

Lý Ngọc vừa mở mắt ra, pháp lực trong cơ thể hắn cũng điên cuồng vẫn chuyển, nhưng hắn bỗng nhíu mày, tu vi Phá Hư đỉnh phong của hắn, sao lại có tẹo pháp lực như này?

Nhưng mà hắn chưa kịp dò xét thể nội, thân thể đột nhiên chấn động.

Toàn bộ thế giới của hắn trở nên trống rỗng, trước mắt hắn bây giờ chỉ còn lại một người.

Bạch Thanh Ảnh còn chưa kịp phản ứng gì, đã bị một cái ôm bao phủ.

Cái ôm này của Lý Ngọc dành cho nàng, giống như là muốn đem thân thể của hai người hòa tan vào nhau luôn vậy.

Bạch Thanh Ảnh sửng sốt, ba chị em họ Triệu cũng sửng sốt, Chưởng Giáo Nga Mi sửng sốt, ngay cả bà lão tóc trắng kia, cũng bị ngạc nhiên trong nháy mắt.

Lúc này, Lý Ngọc đang ôm Bạch Thanh Ảnh thật chặt trong lòng, cũng sững sờ tại chỗ…

Trong đầu của hắn, xuất hiện một đoạn ký ức kỳ quái.

Kim Đan đỉnh phong, Nga Mi, Sơn Hà Đồ, Huyễn Cảnh thôi diễn…

Buồn cười, hắn thân là lão tổ Côn Luân, tu hành cả đời ba ngàn sáu trăm năm, đã tìm tòi được đến bình chướng Thiên Nhân, còn kém một bước nữa là phi thăng, mà đoạn ký ức kia lại nói cho hắn biết, hắn còn chưa tới ba mươi tuổi, tu vi cũng chưa đến Nguyên Anh?

Quả thực là hoang đường!

Giả, đều là giả!

Cái này nhất định là tâm ma!

Không nghĩ ra, trước Thiên Nhân lại có tâm ma đáng sợ như thế, lấy tu vi của hắn vậy mà đều không phân biệt đâu là thật, đâu là giả.

Hắn tu hành gần bốn ngàn năm, mỗi chuyện đều rõ mồn một trước mắt, sao có thể bị ký ức ngắn ngủi chưa đến ba mươi năm này nhiễu loạn được, Lý Ngọc nhắm mắt ngưng thần, hít một hơi dài thở ra, rồi lại mở mắt lần nữa.

Sau khi mở mắt, hắn phát hiện mình vẫn đang ở trong đại điện này.

Mọi người xung quanh đều đang dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn hắn.

Cho dù tâm chí hắn vô cùng kiên định, thì lúc này cũng khó tránh khỏi sinh ra một tia hoài nghi.

Chẳng lẽ nói, những chuyện trải qua hơn ba ngàn năm kia của hắn, đều là giả?

Khuynh Tâm là giả, Thanh Ảnh là giả, Khả Nhân và Thiền Thiền cũng là giả, lão tổ Côn Luân là giả, tu vi là giả, hết thảy mọi thứ chẳng qua chỉ là một giấc mộng của hắn?

Cho dù là hắn cũng không chịu được sự thật tàn khốc này.

Tâm thần Lý Ngọc giống như bị ăn một cái búa tạ đập vào, hắn phun ra một ngụm máu tươi, rồi cả người triệt để mất đi ý thức.

Chỉ còn lại Bạch Thanh Ảnh đang ôm Lý Ngọc, mặt mũi đầy mờ mịt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!