Dãy núi Thánh Tổ trùng điệp, kéo dài bất tận. Ánh mặt trời xuyên qua những kẽ hở của dãy núi, rọi sâu vào trong hẻm núi. Giữa sườn núi bên cạnh hẻm núi vẫn còn lưu lại một chút băng tuyết.
Đã đầu hạ rồi mà băng tuyết vẫn chưa tan, cái lạnh nơi đây đặc biệt kéo dài, thi thoảng còn có tiếng yêu thú gầm thét, vang vọng giữa núi rừng.
Một tòa thành trì to lớn, sừng sững đứng trên bình nguyên bên trong hẻm núi.
Thế giới bên ngoài dãy núi Thánh Tổ đã bị yêu thú chiếm lĩnh, những người ở đây đã mấy trăm năm không có liên hệ với thế giới bên ngoài rồi.
Thế giới bên ngoài trông như thế nào, người trong thành trì không hề biết. Truyền thuyết kể rằng, vào thời kỳ huy hoàng nhất của nhân loại, từng có tới mấy nghìn Yêu Linh Sư và Võ Giả cấp Truyền Kỳ, trên đại lục rộng lớn đã thành lập nên những đế quốc khổng lồ. Nhưng những đế quốc đó đã không còn tồn tại, và những người ở đây cũng không biết, liệu họ có phải là những người cuối cùng còn sống sót hay không.
Vị trí của tòa thành này rất bí ẩn, là tòa thành hoàn hảo nhất được lưu lại từ thời đại hắc ám. Tuy thi thoảng gặp phải những đợt tấn công của Phong Tuyết yêu thú cường đại trong dãy núi Thánh Tổ, nhưng tòa thành này vẫn kiên cường phát triển và tồn tại.
Bức tường thành này chính là một tấm bia bất diệt!
Tòa thành này có tên là Thành Quang Huy, mang ý nghĩa là Hy Vọng của Nhân Loại.
Học viện Thánh Lan, lớp Võ Giả sơ cấp.
Hơn ba mươi học viên ngồi ngay ngắn, lắng nghe một nữ đạo sư truyền thụ kiến thức về Yêu Linh. Bọn họ đều là Võ Giả học đồ, học viên của học viện Thánh Lan tại Thành Quang Huy.
“Nghe nói vị Thẩm lão sư này đến từ Thần Thánh thế gia, là một Yêu Linh Sư tam tinh Bạch Ngân!”
Mấy học viên nhỏ giọng bàn tán.
Ánh mắt các học viên đều tập trung trên người Thẩm đạo sư. Dáng người nàng cao gầy nóng bỏng, vận chiếc váy hồng nhạt, bộ ngực cao vút, khuôn mặt trang điểm đậm. Thần thái nàng cao ngạo, khóe miệng hơi nhếch lên, ánh mắt liếc xéo, biểu lộ vẻ khinh thường, tạo cảm giác xa cách ngàn dặm, nhưng trong khóe mắt lại ánh lên nét vũ mị kiêu sa. Thần Thánh thế gia là một trong ba đại thế gia đỉnh cấp của Thành Quang Huy, Thẩm Tú xuất thân cao quý, lại là một Yêu Linh Sư tam tinh Bạch Ngân, tự nhiên có vốn liếng để cao ngạo.
Ba mươi tuổi đã đạt tới cảnh giới Yêu Linh Sư tam tinh Bạch Ngân, nếu không phải trong lớp có Thẩm Việt, cháu của nàng, nàng chẳng thèm tới đây dạy học.
“Yêu Linh Sư và Võ Giả đều có năm đẳng cấp, thứ tự lần lượt là Thanh Đồng, Bạch Ngân, Hoàng Kim, Hắc Kim và Truyền Kỳ, mỗi cấp lại phân thành năm tinh.”
“Yêu Linh Sư áp đảo Võ Giả, là tồn tại cao quý nhất. Họ có thể hình thành linh hồn hải trong đan điền, dung nhập yêu linh bắt được vào bên trong. Khi chiến đấu, họ có thể thúc giục yêu linh phụ thể, sở hữu sức mạnh cường đại vô cùng. Loại sức mạnh này, Võ Giả cùng cấp khó mà địch nổi.”
Thẩm Tú tự hào nói: “Giống như ta, có yêu linh của Liệt Diễm Yêu Hồ.”
Chỉ thấy hai tay trước ngực Thẩm Tú không ngừng biến hóa, lông mi của nàng ngày càng dài và nhỏ, khuôn mặt ngày càng nhọn, hàm răng trở nên sắc bén, móng tay cũng trở nên bén nhọn, sau lưng hiện ra một cái đuôi màu hồng.
“Sau khi yêu linh phụ thể, ta có thể đạt được sức mạnh của Liệt Diễm Yêu Hồ, trở nên nhanh nhẹn và có được lực lượng hỏa diễm. Trong giới yêu thú, Liệt Diễm Yêu Hồ thuộc về yêu thú cấp Hoàng Kim, điều đó cũng có nghĩa là tu vi cao nhất ta có thể đạt được là Hoàng Kim Yêu Linh Sư!”
Nói đến tu vi của mình, Thẩm Tú liền lộ ra vẻ đắc ý.
Lời nói của Thẩm Tú làm cho một đám học sinh phát ra những tiếng trầm trồ kinh ngạc. Hoàng Kim Yêu Linh Sư, đó là tồn tại mà cả đời rất nhiều người không thể đạt tới.
Trong lúc Thẩm Tú giảng bài, Nhiếp Ly ngồi trong lớp một mực hoảng hốt, linh hồn phiêu đãng trong hư không, không thể tin nổi.
Ánh mặt trời chói mắt làm Nhiếp Ly không thể mở mắt, hết thảy trước mắt làm cho hắn hoảng hốt mê mang.
“Ta đang ở đâu?”
Nhiếp Ly vô cùng giật mình, hắn kinh ngạc phát hiện, tay mình đã nhỏ đi, làn da trở nên non mịn.
Thẩm Tú đang thao thao bất tuyệt trên bục giảng. Nhiếp Ly nhớ rõ, đây là năm hắn mới vào học tại học viện Thánh Lan, người giảng bài là một nữ đạo sư Yêu Linh Sư cấp Bạch Ngân, vô cùng ngạo mạn, tính cách cay nghiệt. Chính vì Thẩm Tú này mà Nhiếp Ly đã chán ghét việc học trong một thời gian dài.
“Ta đã sống lại?”
Nhiếp Ly chấn động vô cùng. Hắn bị Thánh Đế cùng sáu đầu yêu thú Thần cấp vây công, chết trong trận chiến, không ngờ linh hồn lại sống lại vào lúc mười ba tuổi.
Nhiếp Ly nhìn xung quanh, từng khuôn mặt quen thuộc hiện lên trong mắt. Lục Phiêu, Đỗ Trạch, từng người huynh đệ sinh tử, tất cả đều vẫn còn sống, bất quá tướng mạo đều còn rất non nớt.
Còn có nàng. Nhiếp Ly nhìn sang bên trái, cách hắn chỉ vài mét, một khuôn mặt mỹ lệ xuất hiện trong tầm mắt. Nàng là Diệp Tử Vân. Tuy mới mười ba, mười bốn tuổi, nhưng nàng đã vô cùng xinh đẹp, như phấn điêu ngọc khắc. Mái tóc màu tím như thác nước chảy từ vai xuống hông, hàng mi cong vút, đôi mắt xinh đẹp lộ ra ánh sáng trí tuệ, khóe miệng lúc cười hiện ra đôi má lúm đồng tiền thật xinh.
Mới mười ba tuổi đã xinh đẹp như vậy, khó mà tưởng tượng được khi lớn lên nàng sẽ mê người tới mức nào.
Nàng mặc chiếc váy lụa trắng muốt, toát lên một vẻ đẹp tĩnh lặng, thanh tao thoát tục khó tả. Kiếp trước, từ khi mười tuổi, Nhiếp Ly đã tràn đầy ái mộ đối với nàng.
Nàng cũng không chết!
Tâm tình Nhiếp Ly vô cùng kích động và nghẹn ngào.
“Ta thực sự đã trở về, điều này là thật sao? Đây không phải là mơ?”
Nhiếp Ly hung hăng véo mình một cái, cảm giác đau đớn nói cho hắn biết, đây không phải là mơ. Hắn chợt nhớ tới cái gì đó.
“Đúng rồi, là Thời Không Yêu Linh Chi Thư, nhất định là Thời Không Yêu Linh Chi Thư!”
Nhiếp Ly lập tức cúi đầu tìm kiếm, nhưng không thấy Thời Không Yêu Linh Chi Thư đâu cả.
Nhiếp Ly khó mà tin được, chuyện chuyển thế trùng sinh ly kỳ lại phát sinh trên người hắn, nhất định có quan hệ tới Thời Không Yêu Linh Chi Thư thần bí!
Thời Không Yêu Linh Chi Thư này cũng không biết do ai sáng tạo, là một vật vô cùng thần bí. Nhiếp Ly một mực cất nó bên người. Hắn nhớ rất rõ, thời điểm hắn chiến đấu với Yêu Đế cùng sáu đầu yêu thú Thần cấp, máu tươi đã thấm đẫm Thời Không Yêu Linh Chi Thư.
Hẳn là Thời Không Yêu Linh Chi Thư đã mang hắn trở về lúc mười ba tuổi.
Chứng kiến những người quen thuộc, Nhiếp Ly chìm vào hồi ức xa xưa.
Còn nhớ kiếp trước, Thành Quang Huy bị Phong Tuyết yêu thú điên cuồng công kích, Truyền Kỳ Yêu Linh Sư Diệp Mặc, người bảo hộ Thành Quang Huy, đã chết trận. Mấy chục vạn người chỉ còn mấy nghìn người sống sót, cùng nhau trốn về sa mạc mênh mông phía đông dãy núi Thánh Tổ. Trong cuộc hành trình, từng người một ngã xuống. Còn nhớ ngày đó, sau khi may mắn sống sót trong vòng vây của yêu thú sa mạc, đêm hôm đó, trong lều vải, hắn và Diệp Tử Vân đã tìm thấy sự an ủi trong linh hồn của nhau.
Đêm hôm đó, Nhiếp Ly cuối cùng cũng ôm được nữ thần trong lòng vào trong ngực.
Đêm hôm đó, ánh trăng bạc như một dải lụa mông lung, thân thể Diệp Tử Vân lung linh lồi lõm, da thịt óng ánh long lanh, giống như được điêu khắc từ bạch ngọc. Bọn họ điên cuồng quấn lấy nhau.
Nếu không phải Thành Quang Huy bị diệt, nếu không cùng trải qua sinh tử đồng hành, với thiên phú tầm thường và gia thế suy bại của Nhiếp Ly, tuyệt đối không thể được Diệp Tử Vân ưu ái.
Nhưng sau này, trong một lần bị yêu thú tập kích, Diệp Tử Vân vì bảo vệ hắn mà đã chết trong tay yêu thú. Một màn này, Nhiếp Ly không bao giờ quên. Sau khi trải qua cửu tử nhất sinh, Nhiếp Ly đã sống sót xuyên qua hoang mạc vô tận. Tuy thiên phú thấp, nhưng bằng vào sự nhạy bén của mình, hắn đã lưu lạc khắp Thánh Linh đại lục, gặp gỡ rất nhiều nhân loại cùng chống lại yêu thú, gặp nhiều sự tình thần bí, và cả Thời Không Yêu Linh Chi Thư. Nếu không có Thời Không Yêu Linh Chi Thư, Nhiếp Ly cũng không có cách nào trở lại.
Thời Không Yêu Linh Chi Thư thần bí, đã thực sự cho ta sống lại!
Thành Quang Huy bị diệt, cha mẹ, người thân, các huynh đệ đều chết trận, Diệp Tử Vân cũng chết khi đang chạy trốn.
“Nếu ta đã trở lại, trời cao cho ta cơ hội làm lại, ta nhất định sẽ không để những chuyện đau khổ đó xảy ra!”
Nhiếp Ly nghiến răng, nội tâm trở nên kiên định. Hắn nhớ mang máng, năm nay hắn mới nhập học, hẳn là mười hai tuổi. Nhiếp Ly bỗng muốn ngửa mặt lên trời cười một trận thật to.
“Trở về rồi, trở về thật tốt!”
Thánh Đế, lần sau gặp lại, ta nhất định sẽ giết chết ngươi, báo thù cho tất cả!
Kiếp trước nếu không phải Thành Quang Huy bị phá, hắn và Diệp Tử Vân cơ bản là người của hai thế giới, không có khả năng qua lại với nhau. Tình cảm của hai người được xây dựng nên trong thời khắc sinh tử, nếu không thì với thân phận là con gái của Thành chủ Thành Quang Huy, làm sao nàng có thể qua lại với một đệ tử của một gia tộc suy tàn.
Hơn nữa, gia gia của Diệp Tử Vân chính là Truyền Kỳ Yêu Linh Sư, Diệp Mặc đại nhân!
Nhiếp Ly cũng là sau này mới biết, thời điểm nhập học, không ai trong lớp biết được thân phận của Diệp Tử Vân.
Thành Quang Huy có tam đại thế gia: Thanh Minh thế gia, Thần Thánh thế gia và Phong Tuyết thế gia, đại biểu cho quyền lực tối cao của thành. Các đời thành chủ đều xuất thân từ ba gia tộc này. Xếp sau tam đại thế gia là thất đại hào môn, tiếp sau nữa là hai mươi gia đình quý tộc.
Nhiếp Ly là người của Thiên Ngân thế gia, thuộc tầng lớp quý tộc thấp nhất. Tuy có chút địa vị, nhưng khó mà sánh được với tam đại thế gia hay thất đại hào môn.
Với thân phận của Nhiếp Ly, muốn ở cùng Diệp Tử Vân, chính là không biết lượng sức mình!
Bất quá, trong mắt Nhiếp Ly hiện lên hào quang kiên định. Nếu mình đã sống lại, đây còn là vấn đề sao? Tuy nền tảng của hắn rất kém cỏi, nhưng với kiến thức của kiếp trước, cải biến thiên phú không phải là không thể!
“Nhiếp Ly, ngươi đang cười cái gì?”
Lục Phiêu ngồi bên cạnh nghi ngờ nhìn Nhiếp Ly, thầm nghĩ Nhiếp Ly này có phải bị ngốc không, từ nãy tới giờ cứ cười ngây ngô, còn híp mắt thèm thuồng nhìn Diệp Tử Vân nữa.
“Tâm tình tốt thôi! Huynh đệ tốt, nhìn thấy ngươi thật tốt!”
Nhiếp Ly hưng phấn ôm chầm lấy cổ Lục Phiêu, đây là thói quen của bọn họ ở kiếp trước.
Không hiểu vì sao bị Nhiếp Ly ôm cổ, Lục Phiêu bất mãn la lên:
“Này, Nhiếp Ly, ai là huynh đệ tốt với ngươi, ngươi bị điên à, mau buông ta ra!”
Lục Phiêu phiền muộn giãy dụa. Bọn họ mới nhập học vài ngày, biết nhau chưa lâu, còn chưa thân tới mức này!
Nhiếp Ly vẫn không buông, cười hắc hắc, nghiêm túc nhìn Lục Phiêu nói:
“Mặc kệ ngươi nghĩ thế nào, trong lòng ta, ngươi chính là huynh đệ tốt!”
Nhiếp Ly đương nhiên không thể nói cho Lục Phiêu nghe chuyện của kiếp trước được.
Nhìn ánh mắt chân thành của Nhiếp Ly, Lục Phiêu hơi sững lại. Nhiếp Ly dường như không phải đang nói đùa, hắn không khỏi lẩm bẩm:
“Quái nhân!”
Bất kể thế nào, lời nói của Nhiếp Ly cũng làm cho hắn thấy có chút xúc động. Lục Phiêu nhìn qua Nhiếp Ly, thấp giọng nói:
“Ta biết ngươi cũng là đệ tử thế gia, nhưng ta khuyên ngươi, không nên dính vào nữ sinh kia. Thân phận của nàng rất cao quý và thần bí, nghe nói lúc nhập học, viện trưởng đã tự mình sắp xếp ký túc xá cho nàng.”
Nhiếp Ly mỉm cười, Lục Phiêu còn chưa biết thân phận của Diệp Tử Vân, nhưng hắn thì biết rồi.
“Nàng là nữ nhân của ta.”
Nhiếp Ly nhìn thiếu nữ tóc dài xinh đẹp ở phía xa, trong lòng tự nhủ, nhớ tới đêm điên cuồng đó, trong lòng không khỏi ngứa ngáy.
Bất quá, Nhiếp Ly chợt nhớ ra, mình và Diệp Tử Vân mới chỉ có mười ba tuổi mà thôi!
Nha đầu Tử Vân này, lúc nào mới trở thành nữ nhân phong tình vạn chủng kia đây? Ta phải ở bên cạnh, bảo vệ ngươi chậm rãi lớn lên mới được!
Diệp Tử Vân tựa hồ cảm nhận được điều gì đó, quay lại nhìn thoáng qua Nhiếp Ly, lông mày nhíu lại, lộ ra biểu tình không vui. Trong mắt nàng, Nhiếp Ly chính là một tên đệ tử thế gia vô dụng. Từ nãy tới giờ, hắn đã không kiêng nể gì mà nhìn chằm chằm vào nàng. Nếu hắn dám trêu chọc nàng, nàng nhất định sẽ cho hắn một bài học đau đớn!
Diệp Tử Vân không muốn để lộ thân phận của mình để có thể kết giao bạn bè như người bình thường, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng có thể nhẫn nhịn chịu đựng sự sỉ nhục