Virtus's Reader
Yêu Thần Ký

Chương 106: CHƯƠNG 106: DIỆP TU

Chẳng mấy chốc, tu vi của Lục Phiêu sẽ vượt qua mình, Lục Ninh dù có chút không cam lòng nhưng Lục Phiêu dù sao cũng là con trai ông, nên ông đương nhiên cũng rất tự hào.

"Lục Phiêu à..." Lục Ninh thầm nghĩ, vẻ mặt ôn hòa, nhỏ giọng nói: "Con ở nhà quậy phá thì thôi đi, đằng này lại chạy đến Tiêu gia nhìn lén tiểu thư nhà người ta tắm rửa. Chuyện này mà truyền ra ngoài, mặt mũi Lục gia ta đều bị con làm cho mất hết!"

Mặt Lục Phiêu hơi đỏ lên, lúng túng nói: "Cha, con biết sai rồi!"

"Biết sai là tốt rồi!" Lục Ninh vuốt râu gật đầu, "Biết sai mà sửa thì có thể tha thứ!"

"Lần sau nếu có nhìn lén, con tuyệt đối sẽ không để bọn họ phát hiện..." Lục Phiêu siết chặt nắm đấm, trịnh trọng nói.

Nghe Lục Phiêu nói vậy, khóe miệng Lục Ninh co giật, trán rịn mồ hôi. Đây là đứa con do mình sinh ra sao? Trong đầu ông lúc này chỉ muốn đánh cho Lục Phiêu một trận lên bờ xuống ruộng! Tuy phiền muộn là thế, nhưng ông cũng không dám động thủ, bởi hiện tại Lục Phiêu chính là bảo bối của Lục gia, ai dám động vào chứ?

"Chuyện này, Tiêu gia đã phái người tới rồi!" Lục Ninh nói.

"Thật sao? Bọn họ đến thật à? Họ nói thế nào?" Lục Phiêu nghe xong liền lập tức hưng phấn, "Cha có nói với họ là cha sẽ cầu hôn con gái nhà họ cho con không?"

Nghe Lục Phiêu nói, Lục Ninh ngẩn người, rồi lập tức hiểu ra: "Hóa ra tiểu tử này đã thương thầm tiểu thư Tiêu gia... Con muốn cha đi cầu hôn tiểu thư Tiêu gia ư? Hừ hừ, đâu có dễ dàng như vậy!" Nếu là một năm trước, Lục Ninh tuyệt đối không dám nói thế. Khi đó Lục Phiêu là một đứa con khiến ông vô cùng thất vọng, muốn cưới Tiêu Tuyết chẳng khác nào cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, đúng là si tâm vọng tưởng. Nhưng hiện tại tình hình đã khác, ngẫm lại Lục Phiêu cũng đã môn đăng hộ đối, Lục Ninh không khỏi cảm thấy hài lòng.

Nghe Lục Ninh nói vậy, Lục Phiêu tràn đầy thất vọng. Tuy ngoại hình của hắn không bắt mắt lắm nhưng tính tình cũng khá tốt, và hắn thật sự rất thích Tiêu Tuyết của Tiêu gia. Hắn và Tiêu Tuyết từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, ăn ở đều quấn quýt bên nhau. Theo thời gian cả hai dần lớn lên, tình cảm dường như cũng nảy nở, khiến gia chủ hai nhà phải hạn chế cho cả hai tiếp xúc.

Thấy bộ dạng ủ rũ của Lục Phiêu, Lục Ninh thầm vui vẻ. Ông không cần hạ mình đến Tiêu gia cầu hôn, ngược lại là Tiêu gia phải đến xin cưới, đúng là cọc đi tìm trâu! Đúng lúc này, một người làm vội vàng chạy tới.

"Bẩm báo lão gia, Tiêu gia tiểu thư đến rồi!"

Người hầu còn chưa dứt lời, bên ngoài đã vọng đến một giọng nữ trong trẻo.

"Lục Phiêu, ngươi ra đây cho ta!" Người đến chính là Tiêu Tuyết. Nàng mặc một bộ váy màu đỏ, dáng người lồi lõm hữu tình, mái tóc đuôi ngựa buộc cao phía sau, tôn lên vẻ thanh tú động lòng người. Nàng hai tay chống nạnh, trông có vài phần đanh đá.

Thấy Tiêu Tuyết, Lục Phiêu rụt đầu lại, định bỏ chạy.

"Lục Phiêu, ngươi dám chạy thì đừng hòng gặp lại ta!" Tiêu Tuyết thấy Lục Phiêu, lập tức quát lên.

Lục Phiêu liền ngoan ngoãn đứng lại.

Tiêu Tuyết vươn tay véo mạnh tai Lục Phiêu, hậm hực nói: "Lục Phiêu, hôm qua ngươi nhìn lén ta tắm phải không?"

"Không có!" Đầu Lục Phiêu lập tức lắc lia lịa như trống bỏi.

"Không có? Còn dám nói không có?" Tiêu Tuyết trừng mắt.

"Có." Lục Phiêu khổ sở kêu lên, "Nhẹ một chút, nhẹ một chút, Tiểu Tuyết, ta sai rồi!"

"Ngươi đã nhìn lén mấy lần?"

"Một... một lần, a, không không không, không chỉ một lần..."

"Rốt cuộc là mấy lần?"

"Ta cũng không nhớ rõ nữa." Lục Phiêu mặt mày khổ não.

"Nhìn thấy những chỗ nào? Nói mau!" Tiêu Tuyết trừng mắt nhìn Lục Phiêu.

"Chỉ nhìn... A, không, đều thấy hết rồi..." Mặt Lục Phiêu đỏ như quả gấc.

"Nhìn đã mắt chưa!" Tiêu Tuyết véo tai Lục Phiêu, tăng thêm vài phần sức lực.

"Ừm, rất đã mắt." Lục Phiêu trong đầu hiện lên vài hình ảnh, bất giác gật đầu.

"Ngươi còn dám nói!" Tiêu Tuyết tức giận dậm chân.

Lục Phiêu vội vàng lắc đầu: "Không, không đã mắt!"

"Dám nói nhìn không đã mắt!" Tiêu Tuyết lại lần nữa phẫn nộ trừng mắt nhìn hắn, tay phải vặn thêm một vòng.

Lục Phiêu trong lòng kêu khổ không thôi, rốt cuộc hắn phải nói thế nào mới đúng đây.

Thấy cảnh này, Lục Ninh cũng rụt cổ lại. Tiêu Tuyết quả thực không thua gì mẹ của Lục Phiêu. Ông rón rén quay đi, vèo một cái đã biến mất vào hậu viện.

Lục Phiêu quay đầu định tìm cha cầu cứu thì đã thấy ông chạy nhanh như chớp, trong lòng phiền muộn, đây là cha mình thật sao? Chẳng có chút nghĩa khí gì cả!

*

Phủ thành chủ.

Thành chủ Diệp Tông cùng vài vị Yêu Linh Sư cấp Hắc kim đang tụ họp một chỗ, thảo luận chuyện gì đó. "Thành chủ đại nhân, Diệp Mặc đại nhân từ bên ngoài truyền tin tức về, Yêu thú ở phụ cận Thành Quang Huy có tốc độ sinh sôi nảy nở nhanh hơn rất nhiều so với những năm qua. Chúng ta phải huy động một số người tiến vào săn giết chúng, để khống chế số lượng Yêu thú, nếu không một khi chúng lớn mạnh sẽ tạo thành uy hiếp cực lớn cho Thành Quang Huy của chúng ta." Một Yêu Linh Sư cấp Hắc kim nói. Ông là nhân vật quyền lực thứ ba trong thành, tên là Diệp Tu, có tu vi chỉ sau Diệp Mặc và Diệp Tông.

Diệp Tông trầm mặc một lát rồi gật đầu: "Ừm, chúng ta sẽ huy động một bộ phận Yêu Linh Sư tiến vào săn giết Yêu thú. May mắn có đan dược của Hiệp hội Luyện Đan Sư giúp thực lực của chúng ta tăng cường không ít, lại có Cửu Chuyển Đan nên có thể giảm thiểu tối đa thương vong." Trong đầu Diệp Tông hiện lên một bóng hình, hắn không thể không thừa nhận công lao của Nhiếp Ly rất lớn, nhưng nghĩ đến việc Nhiếp Ly dám trêu ghẹo con gái mình, Diệp Tông lại chỉ muốn xé xác tên nhóc đó ra.

"Tuy nhiên phải coi chừng người của Hắc Ám Công Hội!" Diệp Tông bổ sung. Một khi phái Yêu Linh Sư ra khỏi thành, khó đảm bảo Hắc Ám Công Hội sẽ không giở trò mờ ám.

"Ngoài ra, Diệp Mặc đại nhân còn nhờ ta mang về một món đồ, mời Thành chủ đại nhân xem qua!" Diệp Tu từ trong nhẫn không gian lấy ra một quyển sách cổ, "Diệp Mặc đại nhân đã phát hiện ra thứ này trong một huyệt động cổ xưa, không rõ nó được làm từ vật liệu gì, cũng không biết dùng loại văn tự nào."

Diệp Tu vừa nói vừa mở quyển sách ra. Bên trong là những bức đồ án đập vào mắt, vẽ đầy các loại phù chú kỳ lạ cùng hình ảnh các loại Yêu Linh.

Một cỗ lực lượng thần bí phả vào mặt.

Cỗ lực lượng này cực kỳ tinh khiết, Diệp Tông chưa từng cảm nhận được một lực lượng tinh khiết như vậy ở bất cứ đâu.

"Quyển sách này lấy được từ đâu?" Diệp Tông trong lòng hơi chấn động, cầm lấy quyển sách, cẩn thận xem xét, nhưng văn tự phía trên vô cùng phức tạp, hắn không tài nào hiểu nổi.

"Lúc Diệp Mặc đại nhân thâm nhập vào một huyệt động Yêu thú, đã phát hiện nó trên thi thể của một vị cường giả. Theo phỏng đoán, vị cường giả đó khi còn sống đã đạt đến cảnh giới Truyền kỳ đỉnh phong." Diệp Tu nói. Diệp Mặc thường xuyên du ngoạn khắp nơi, thâm nhập vào những khu vực vô cùng nguy hiểm để điều tra những mối nguy tiềm ẩn bên ngoài Thành Quang Huy. "Huyệt động kia quá mức hung hiểm, Diệp Mặc đại nhân cũng không dám ở lâu, lấy được quyển sách này liền rời đi." Diệp Tông cẩn thận lật xem quyển sách, phát hiện bên trong ghi chép bằng một loại ngôn ngữ mà hắn hoàn toàn không hiểu.

Tuy biết rõ quyển sách này là một bảo vật, nhưng lại không biết sử dụng thế nào, hắn tự nhiên cũng thấy phiền muộn.

"Diệp Tông đại nhân, ta nghe nói gần đây Thành Quang Huy xuất hiện một thiếu niên kỳ tài, có thể đọc hiểu một số sách cổ, kể cả Lôi Hỏa Thánh Điển... Chúng ta có nên mời vị thiếu niên kỳ tài đó đến xem qua không?" Diệp Tu bỗng nghĩ tới điều gì, thoáng có chút hưng phấn nói.

Nghe Diệp Tu nói vậy, mặt Diệp Tông lập tức sa sầm: "Không được nhắc tới hắn!"

Diệp Tu có chút kinh ngạc hỏi: "Vì sao ạ?"

Diệp Tông cực kỳ căm tức. Hắn vì muốn bảo vệ thiên tài nên đã sắp xếp cho Nhiếp Ly ở trong Phủ thành chủ, nhưng ai ngờ lại là dẫn sói vào nhà. Nhiếp Ly vậy mà lại trêu ghẹo Vân nhi! Vì một vài e ngại, hắn đành phải nén giận, không tìm Nhiếp Ly tính sổ, bây giờ lại muốn hắn đi cầu xin tên nhóc đó sao?

Làm sao hắn có thể hạ mình như thế?

Thấy thái độ của Diệp Tông, Diệp Tu đã hiểu ra, tiểu tử kia sợ là đã chọc giận Diệp Tông. Tuy nhiên, chuyện này vô cùng trọng đại, Diệp Tu bèn khom người nói: "Thành chủ đại nhân, vật này là do Diệp Mặc đại nhân không màng sống chết lao vào nguy hiểm mới có được, tuyệt đối không phải vật phàm. Nếu có thể phá giải huyền bí bên trong, đối với chúng ta hay toàn bộ Thành Quang Huy đều vô cùng có lợi. Kính xin Thành chủ đại nhân tạm thời gác lại ân oán cá nhân!"

Diệp Tông trong lòng tức giận, phất tay áo nói: "Ngươi tự đi mời hắn, chuyện này ta không ra mặt!"

"Vâng, Thành chủ đại nhân!" Diệp Tu gật đầu nói rồi cúi người lui xuống.

*

Tại biệt viện của Nhiếp Ly.

Diệp Tu đi vào, nhìn quanh bốn phía, điều kiện nơi này cũng không tệ, xem ra Diệp Tông cũng không quá khắt khe với Nhiếp Ly.

Ông cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy một tiểu cô nương thanh tú khoảng sáu bảy tuổi đang ngồi ngay ngắn tu luyện, từng luồng linh hồn lực tinh khiết quanh quẩn quanh người cô bé.

Thấy cảnh này, Diệp Tu trong lòng chấn động. Với nhãn lực của ông, chỉ liếc một cái là nhận ra luồng linh hồn lực này đã đạt đến cấp bậc Thanh đồng Tam tinh trở lên.

Chỉ là một tiểu cô nương sáu bảy tuổi thôi mà!

Thiên tài bậc này nếu bị người ngoài biết được, tuyệt đối sẽ làm cả Thành Quang Huy khiếp sợ! Diệp Tu hít sâu một hơi, may mà một thiên tài như vậy đang ở trong Phủ thành chủ, nếu bị Hắc Ám Công Hội biết được, chúng nhất định sẽ liều lĩnh đến ám sát!

Diệp Tu đang chuẩn bị đi vào trong thì một thiếu niên từ bên trong bước ra, thiếu niên này chính là Nhiếp Ly. Nhiếp Ly ngẩng đầu nhìn Diệp Tu, tuy cảm nhận được khí tức cường giả trên người ông nhưng hắn không hề tỏ ra căng thẳng, chỉ đánh giá thoáng qua rồi nói: "Là Diệp Tu tiền bối, người có tu vi chỉ sau Diệp Mặc và Diệp Tông đại nhân ở Phủ thành chủ. Không biết tiền bối đến chỗ của ta có chuyện gì?"

Nghe Nhiếp Ly nói, Diệp Tu có chút sửng sốt. Ông không ngờ Nhiếp Ly chỉ liếc nhìn đã nhận ra mình. Theo lý thuyết, ông thường xuyên đi theo Diệp Mặc du ngoạn khắp nơi, rất ít khi ở trong Thành Quang Huy, một đứa trẻ mới lớn như Nhiếp Ly không lý nào lại biết ông.

Nén lại sự kinh ngạc trong lòng, Diệp Tu khẽ mỉm cười nói: "Đúng vậy, là ta."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!