Lưỡi chủy thủ trong tay Diệp Hàn kề trên cổ Thẩm Tú, giọng hắn lạnh như băng: "Tin ta giết ngươi không!"
"Diệp Hàn, ngươi sẽ không đối xử với bằng hữu của mình như vậy chứ?" Thẩm Tú thản nhiên cười nói, "Ta cá ngươi sẽ không giết ta, vì ta hiểu ngươi là loại người nào."
"Ngươi nghĩ ta là hạng người gì?" Ánh mắt Diệp Hàn lóe lên vẻ hung ác, hắn gằn từng chữ.
"Ngươi là kẻ có thiên phú trác tuyệt, nhưng cũng là loại người vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn. Ngay từ đầu, ngươi đã muốn trở thành Thành chủ. Chướng ngại vật của ngươi không chỉ có Diệp Tông... mà toàn bộ Phong Tuyết thế gia đều là địch nhân của ngươi. Chỉ có Thần Thánh thế gia chúng ta mới có thể giúp ngươi đoạt được vị trí Thành chủ." Thẩm Tú hoàn toàn không để tâm đến lưỡi chủy thủ trên cổ, khóe miệng vẫn giữ nụ cười.
"Chỉ bằng Thần Thánh thế gia các ngươi mà cũng dám đối đầu với Phong Tuyết thế gia sao!" Diệp Hàn lạnh lùng cười khẩy.
"Nếu cộng thêm cả Hắc Ám Công Hội thì sao?" Thẩm Tú nhướng mày.
"Thần Thánh thế gia các ngươi quả nhiên có cấu kết với Hắc Ám Công Hội." Giọng Diệp Hàn lạnh đến cực điểm, "Ngươi không sợ ta đem tin này nói cho nghĩa phụ biết sao?"
"Ha ha, vậy thì thế nào? Diệp Hàn, ngươi sẽ không ngây thơ như vậy chứ? Phong Tuyết thế gia đã sớm biết chúng ta qua lại với Hắc Ám Công Hội, chẳng qua là không tìm được chứng cứ để có thể triệt để tấn công Thần Thánh thế gia chúng ta mà thôi. Nếu Phong Tuyết thế gia chỉ vì vài tin đồn thất thiệt mà tiêu diệt Thần Thánh thế gia, thì làm sao có thể phục chúng?" Thẩm Tú không chút sợ hãi nói.
Diệp Hàn hừ lạnh một tiếng: "Nếu ta là Thành chủ, ta chẳng cần biết có phục hay không, cứ hủy diệt Thần Thánh thế gia các ngươi trước rồi nói!"
"Đó là ngươi, nhưng ngươi không phải Thành chủ, nói những lời này thì có ích gì? Nếu ngươi không phải con nuôi của Thành chủ, đừng nói là người của Phong Tuyết thế gia, ngay cả Thần Thánh thế gia chúng ta cũng chưa chắc có bao nhiêu người thèm để mắt đến ngươi." Thẩm Tú cười khẩy.
"Có cá tính, ta thích. Ta có chút hứng thú với kế hoạch của ngươi. Ngươi muốn hợp tác với ta thế nào?" Diệp Hàn dừng lại một lát, trong mắt lóe lên một tia dao động, chủy thủ trong tay cũng hạ xuống. Hắn lúc này cũng giống như Thần Thánh thế gia, không còn lựa chọn nào khác.
Thẩm Tú đã sớm biết Diệp Hàn sẽ đồng ý.
"Nơi này không tiện nói chuyện, đi theo ta." Thẩm Tú phóng người lao đi.
Diệp Hàn suy nghĩ một chút rồi cũng bám theo, thân ảnh hai người nhanh chóng biến mất trong rừng cây.
*
Ven Phủ Thành chủ.
Nơi đây có một tòa kiến trúc cổ xưa đứng sừng sững, trải qua bao năm tháng mưa gió bào mòn, tường thành đã lưu lại vô số dấu vết cổ kính.
Những mái vòm khổng lồ này có phong cách kiến trúc không mấy hòa hợp với các công trình khác của Thành Quang Huy.
Vào thời đại Hắc Ám xa xưa, Thành Quang Huy từng có rất nhiều cư dân sinh sống, nhưng sau đó Yêu thú triều bộc phát, tất cả đều bị Yêu thú tàn sát, hài cốt không còn, chẳng ai nhớ nổi nguồn gốc của thành trì này.
Về sau, năm vị Thủy Tổ cấp Truyền Kỳ đã dẫn theo mấy chục vạn người, vừa đánh vừa lui từ trong Thánh Tổ sơn mạch rút về Thành Quang Huy, bắt đầu xây dựng lại thành trì.
Kể từ đó, Thành Quang Huy đã trải qua nhiều lần hủy diệt, nhưng các vị tổ tiên đã hết lần này đến lần khác tái thiết, mới có được các thế gia truyền thừa cho đến ngày nay.
Chỉ là những biến cố thuở ban đầu đã khiến lịch sử của Thành Quang Huy bị mai một, đại bộ phận kiến trúc trong thành đều được xây dựng lại sau này. Duy chỉ có những mái vòm kiến trúc này là được bảo tồn đến tận hôm nay. Khu vực trung tâm của những mái vòm này được bao phủ bởi một màn sáng màu trắng nhàn nhạt, ngay cả Yêu Linh Sư cấp Truyền Kỳ cũng không cách nào xuyên thủng.
Đây là một Viễn Cổ pháp trận cực lớn, tràn ngập sắc thái thần bí.
Trên vách tường của các tòa kiến trúc mái vòm khắc họa vô số Minh văn khó hiểu, thỉnh thoảng lại phát ra ánh sáng mờ ảo.
Kiếp trước, mãi cho đến trước khi Thành Quang Huy bị hủy diệt, Diệp Mặc đại nhân mới tìm ra cách phá giải pháp trận này, nhưng chưa kịp khám phá hết những bí ẩn bên trong thì thành đã gặp họa ngập đầu. Không biết Diệp Mặc đại nhân đã phát hiện ra điều gì bên trong Viễn Cổ pháp trận mà sau đó lại bị Hắc Ám Công Hội theo dõi.
*
Đoàn người Nhiếp Ly xuất hiện ở nơi đây. Trước khi đến, Nhiếp Ly đã dung hợp Ảnh Yêu Linh, ba lần bảy lượt xác định không có ai theo dõi mới yên lòng.
"Nhiếp Ly, chúng ta tới đây làm gì?" Lục Phiêu nghi hoặc hỏi. Nơi này lúc nhỏ hắn cũng từng tới, cùng đám bạn chơi đùa ở khu vực lân cận, nhưng khu kiến trúc trung tâm bị một tầng kết giới bao phủ, hoàn toàn không thể đi vào.
"Lát nữa các ngươi sẽ biết." Kiếp trước, Nhiếp Ly chỉ nghe Diệp Tử Vân miêu tả về Viễn Cổ pháp trận này, nhưng cũng nhờ đó mà hiểu ra rất nhiều điều, phân tích được phương pháp phá giải nó.
Dù sao thì kiến thức của Nhiếp Ly đã đạt đến trình độ cực kỳ kinh người.
Đỗ Trạch nhìn Nhiếp Ly, như có điều suy nghĩ nói: "Chẳng lẽ ngươi có cách phá vỡ tầng kết giới bên ngoài này?"
Đám người Vệ Nam cũng nhìn về phía Nhiếp Ly. Bọn họ cũng rất quen thuộc nơi này, nhưng từng nghe các bậc trưởng bối nói, ngay cả Yêu Linh Sư cấp Truyền Kỳ như Diệp Mặc đại nhân cũng không cách nào đột phá tầng kết giới này, Nhiếp Ly thì có thể có cách gì sao?
"Đi theo ta." Nhiếp Ly nói rồi hướng về phía Viễn Cổ pháp trận.
Ngay lúc bọn họ sắp bước vào phạm vi pháp trận, một bóng người từ xa đang chạy như bay đến.
"Lục Phiêu, ngươi đứng lại đó cho ta!" Giọng nói trong trẻo mà vang dội.
Nghe thấy thanh âm này, Lục Phiêu đến lông tóc cũng muốn dựng đứng, hắn rụt cổ lại, vội vàng nói với Nhiếp Ly: "Nhiếp Ly, ta đi trước, ngươi cứ nói ta không có ở đây!"
Nói xong, Lục Phiêu liền phóng người bỏ chạy.
Ngay lúc Lục Phiêu nhảy lên, Nhiếp Ly đột nhiên ra tay, túm lấy áo hắn. Lục Phiêu vừa vọt lên, bất ngờ không kịp đề phòng đã bị Nhiếp Ly kéo ngược trở lại, "bịch" một tiếng, ngã phịch xuống đất.
"Nhiếp Ly, ngươi làm gì thế?" Lục Phiêu nhăn nhó nhìn Nhiếp Ly.
"Không làm gì cả, ta chỉ muốn hỏi ngươi đi đâu vậy thôi?" Nhiếp Ly mở to mắt, ra vẻ vô cùng vô tội.
"Đừng hỏi nữa, ta phải đi nhanh, không thì chết mất!" Lục Phiêu méo mặt, vội vàng đứng dậy, lại định phóng người đi.
Nhiếp Ly đột nhiên bước lên một bước, chỉ thấy Lục Phiêu vừa nhún người lên đã bị Nhiếp Ly đẩy một cái, lại "bịch" một tiếng ngã sõng soài. Lục Phiêu gần như muốn khóc: "Nhiếp Ly, ngươi còn là huynh đệ tốt của ta không vậy?"
"Ngươi gấp gáp quá làm gì, cứ nói trước xem ngươi định đi đâu, như vậy chúng ta mới yên tâm được chứ!" Nhiếp Ly lại thong thả nói.
"Lúc về ta sẽ nói với các ngươi." Lục Phiêu đang chuẩn bị phóng đi, bỗng quay đầu trừng mắt nhìn Nhiếp Ly, "Ngươi không được kéo ta nữa!"
"Ta không kéo ngươi! Ngươi nói trước xem tại sao lại bỏ chạy đi!" Thực tế lúc này, Nhiếp Ly đã không nhịn được mà khóe miệng nhếch lên cười. Từ khi nghe thấy giọng nói quen thuộc kia, hắn đã biết chuyện gì xảy ra, liên tiếp ra tay chỉ là cố ý kéo dài thời gian không cho Lục Phiêu trốn thoát mà thôi.
"Ngươi mà còn kéo ta, ta với ngươi tuyệt giao!" Lục Phiêu liên tiếp bị Nhiếp Ly cản lại, gần như sắp bùng nổ.
Nhiếp Ly giơ hai tay lên, nói: "Ta không kéo ngươi, ngươi đi đi!"
Lục Phiêu đang chuẩn bị phóng đi lần nữa thì nghe thấy giọng nói trong trẻo phía sau quát lên: "Lục Phiêu, ngươi còn dám chạy, cả đời này đừng hòng gặp lại ta!"
Nghe thấy câu nói này, Lục Phiêu vừa lao đi được vài mét liền khựng lại, cuối cùng cúi gằm đầu quay về, gương mặt khổ sở như đưa đám.
Lúc này Nhiếp Ly mới quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thiếu nữ thanh tú động lòng người đang đứng ở đó. Nàng mặc một bộ võ phục màu đỏ, hai tay chống nạnh, toát ra một khí phách khó tả. Thiếu nữ này chính là Tiêu Tuyết.
Nhìn đôi mắt đang trợn trừng giận dữ trong bộ y phục đỏ rực, Nhiếp Ly bất giác chìm vào hồi ức xa xăm. Kiếp trước, Lục Phiêu và Tiêu Tuyết đúng là một đôi oan gia.
Từ thuở nhỏ, Lục Phiêu và Tiêu Tuyết đã là thanh mai trúc mã, vẫn luôn âm thầm thích nhau, chỉ là khi lớn lên, cả hai đều không dám phá vỡ lớp màng ngăn cách ấy.
Do tu vi hai người chênh lệch quá lớn, Tiêu Tuyết thiên phú trác tuyệt, tu vi tiến bộ cực nhanh, còn Lục Phiêu thì thiếu ý chí, tu luyện không chăm chỉ, bị Tiêu Tuyết bỏ lại ngày càng xa. Lục Phiêu cũng vì hay nhìn trộm Tiêu Tuyết tắm mà bị người của Tiêu gia cầm gậy đuổi đánh. Thế nhưng với tu vi của Tiêu Tuyết, nếu nàng không dung túng, chỉ bằng chút bản lĩnh của Lục Phiêu thì làm sao có thể nhìn trộm được?
Nhân sinh luôn có nhiều bi hài kịch, vì sự phản đối của Tiêu gia, cuối cùng Tiêu Tuyết phải gả cho một thiếu gia khác, đôi tình nhân cuối cùng cũng bị chia rẽ. Kể từ đó, Lục Phiêu sống trong đau khổ.
Mãi cho đến khi tường thành của Thành Quang Huy bị công phá, Yêu thú triều càn quét thành trì, Lục Phiêu điên cuồng tìm kiếm Tiêu Tuyết. Thời khắc đại diệt vong ập đến, hai người họ đã kết làm phu thê trước sự chứng kiến của Nhiếp Ly và Đỗ Trạch. Thế nhưng chỉ sau vài canh giờ, Tiêu Tuyết đã chết trận để bảo vệ Thành Quang Huy, còn Lục Phiêu không chịu trốn đi mà ở lại tuẫn tình cùng nàng.
Nhiếp Ly vẫn còn nhớ rõ nụ cười bình thản của Lục Phiêu lúc đó, khoảnh khắc ấy, Nhiếp Ly đã khóc như một đứa trẻ.
Lục Phiêu tuy phóng đãng không kềm chế, nhưng đối với Tiêu Tuyết lại là một tấm chân tình, thậm chí không dám thổ lộ lòng mình. Kiếp trước, Tiêu Tuyết chỉ có thể nghe theo sự sắp đặt của gia tộc, buồn bã gả cho người khác. Tất cả đều là do sự tự ti và nhút nhát của Lục Phiêu. Nếu hắn có can đảm tranh giành, nói không chừng Tiêu Tuyết cũng sẽ dốc toàn lực phản kháng. Nhưng Lục Phiêu không dám thừa nhận, chỉ một mực trốn tránh, mới khiến Tiêu Tuyết nản lòng thoái chí.
Bi kịch của kiếp trước, Lục Phiêu quả thực có rất nhiều lỗi lầm, Nhiếp Ly cũng tức giận vì hắn không biết tranh đấu. Nhìn Lục Phiêu cúi đầu ngoan ngoãn đi về, Nhiếp Ly khẽ mỉm cười, thầm nghĩ: "Lục Phiêu, huynh đệ ta chỉ có thể giúp ngươi đến đây thôi."
Có lẽ ở kiếp này, Lục Phiêu và Tiêu Tuyết cũng sẽ vì Nhiếp Ly mà thay đổi.
Tiêu Tuyết nhìn đám người Nhiếp Ly, Đỗ Trạch, hơi dừng lại một chút rồi hỏi: "Các ngươi đều là bằng hữu của Lục Phiêu?"
"Đúng vậy."
Ngoại trừ Nhiếp Ly, đám người Đỗ Trạch đều có sắc mặt kỳ quái khi đánh giá Tiêu Tuyết.