Tiếng thú gầm tựa như sấm sét cuồn cuộn, làm rung chuyển cả tường thành.
Chứng kiến bầy thú triều mênh mông bát ngát, sắc mặt đám người Lục Phiêu, Đỗ Trạch đều trắng bệch.
"Má ơi, nhiều Phong Tuyết Yêu thú như vậy, muốn dọa chết người sao? Ta không muốn thành thức ăn trong bụng bọn chúng đâu!" Lục Phiêu mặt mày méo xệch, "Trời ơi, thương cho ta vẫn còn là xử nam!"
"Không có tiền đồ!" Tiêu Tuyết đá một cước vào mông Lục Phiêu, "Nếu Phong Tuyết Yêu thú bò được lên tường thành, lão nương sẽ bắt bọn nó hầm cách thủy!"
Đỗ Trạch rất tán thưởng biểu cảm của Tiêu Tuyết. Ngay cả một nữ nhân như Tiêu Tuyết còn không sợ, nam nhân như bọn họ sao có thể lùi bước? Lục Phiêu tuy miệng lưỡi bỗ bã nhưng vẫn ở lại tường thành, tên này tuy mồm mép nhưng vẫn có cốt khí, bằng không kiếp trước cũng đã không vì đại nghĩa mà hy sinh.
Tiếu Ngưng Nhi và Diệp Tử Vân đứng sau Nhiếp Ly đều không lên tiếng.
Diệp Tử Vân nhìn Diệp Tông ở phía xa, thân là con gái của Thành chủ, nàng tự nhiên sẽ không thua kém người khác. Đối mặt với thú triều, nàng tuyệt đối không lùi bước, đây là tôn nghiêm của Phong Tuyết thế gia!
Sứ mệnh của họ chính là đời đời thủ hộ Thành Quang Huy!
Tiếu Ngưng Nhi ngắm nhìn bóng lưng Nhiếp Ly. Sau khi trải qua sinh tử ở Hắc Ngục thế giới, nàng đã không còn sợ hãi bất cứ điều gì. Nếu thú triều thật sự hủy diệt Thành Quang Huy, nàng sẽ cùng Nhiếp Ly chết chung một chỗ.
Nhiếp Ly nhìn đạo quân Phong Tuyết Yêu thú phía trước đã tiến vào khu vực phòng tuyến. Khi đi qua những ngọn đồi nhấp nhô, tốc độ của thú triều có phần chậm lại. Bỗng nhiên, một đám Phong Tuyết Yêu thú rất nhanh xông qua dốc núi, tiến vào vùng đất gồ ghề.
Khi những con Phong Tuyết Yêu thú này dẫm vào các hố bẫy, vô số chất lỏng lập tức bắn tóe lên.
Loại chất lỏng này vừa chạm vào da lông của Phong Tuyết Yêu thú, phừng một tiếng liền tự bốc cháy, lập tức tạo thành một biển lửa. Những con Phong Tuyết Yêu thú xông lên trước ngập trong biển lửa kêu thảm thiết, thế lửa lan tràn, nuốt chửng ít nhất mấy nghìn đầu Phong Tuyết Yêu thú.
Phong Tuyết Yêu thú sợ nhất là hỏa diễm, nhưng hỏa diễm bình thường không cách nào gây trọng thương cho chúng. Nhiếp Ly đã bố trí Hồng Dầu trong những cái hố kia, bên trong còn bỏ thêm Lân Thạch, thứ này một khi chạm phải da lông sẽ bốc cháy hừng hực, cái rét lạnh của chúng căn bản không cách nào dập tắt.
Thú triều vẫn một đường xông lên, những con Phong Tuyết Yêu thú trong biển lửa không thể dừng lại, bị đám đông phía sau xô đẩy khiến thế lửa càng thêm mãnh liệt.
Sau một lúc, thi thể Phong Tuyết Yêu thú chồng chất như núi, tạo thành một ngọn núi lửa khổng lồ.
Chỉ trong phút chốc đã giết chết vài nghìn yêu thú!
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người hoàn toàn chấn kinh. Không ai ngờ rằng, thứ chất lỏng trong những vùng đất trũng kia lại có uy lực kinh khủng đến thế, thoáng cái đã chặn đứng thế công của Phong Tuyết Yêu thú.
Lúc này, đám cao thủ ngẩn người vài giây rồi lập tức vui mừng. Không biết Nhiếp Ly đã pha chế loại chất lỏng gì, nhưng đây tuyệt đối là vũ khí lợi hại để giết chóc yêu thú!
"Tiểu tử Nhiếp Ly này thật có thủ đoạn, chỉ một chiêu này đã giúp chúng ta đỡ tốn không ít sức lực!" Diệp Tu hưng phấn nói.
Trong mắt Diệp Tông cũng ánh lên vài phần tán thưởng, Nhiếp Ly làm rất tốt.
Sắc mặt Thẩm Hồng âm trầm, hắn hoàn toàn không ngờ thế công của thú triều lại bị chặn đứng nhanh như vậy.
"Các ngươi nhìn sang bên cạnh kìa!" Một thành vệ binh gấp gáp kêu lên.
Mọi người hướng mắt nhìn lại, chỉ thấy thú triều nhanh chóng chia làm hai ngả, vòng qua biển lửa để tấn công từ hai bên.
"Không ổn, tình hình này thú triều sẽ tấn công vào tường thành phía Đông và phía Tây, phòng thủ ở hai bên đó tương đối yếu hơn." Sắc mặt Diệp Tông khẽ biến.
Đúng lúc này, chỉ thấy hai vòng cung lửa từ hai con mương sâu bên cạnh trong nháy mắt bùng lên, tạo thành hai bức tường lửa cao đến năm, sáu mét, kéo dài mấy nghìn thước.
Một vài con Phong Tuyết Yêu thú lao đến quá nhanh, không kịp dừng lại đã xông thẳng vào tường lửa, lập tức phát ra những tiếng kêu thảm thiết. Toàn thân chúng bị thiêu đốt, lảo đảo chạy thêm vài chục thước rồi ngã gục xuống đất, cháy đen như than. Từng con Phong Tuyết Yêu thú vì không dừng lại được mà nhảy vào tường lửa, chỉ một lát sau đã có thêm mấy nghìn đầu chết trong biển lửa.
Những con Phong Tuyết Yêu thú còn lại chỉ có thể quay đầu, tiếp tục tấn công về phía tường thành phía Nam.
Đám người Diệp Tông trợn mắt há hốc mồm. Dường như Nhiếp Ly đã sớm tính toán được lộ trình của đám Phong Tuyết Yêu thú, dùng lửa để xua đuổi chúng. Đám yêu thú này trí tuệ thấp, chỉ có thể dựa vào bản năng tránh né hỏa diễm mà xông về phía trước.
"Chuẩn bị đến phòng tuyến thứ hai rồi!" Nhiếp Ly khóe miệng mỉm cười, tất cả đều nằm trong dự tính của hắn.
Đám yêu thú lúc này đã dồn lại thành một khối dày đặc, trên người chúng còn dính một ít tia lửa, trong đó có một hai tia lửa rơi xuống mặt đất.
Oanh! Oanh! Oanh!
Từng tiếng nổ mạnh như sấm sét gầm rít bên tai, đám người đứng trên tường thành cũng không nhịn được phải bịt tai lại, âm thanh này quả thực quá đáng sợ.
Cảnh tượng diễn ra sau đó càng khiến người ta kinh hãi hơn.
Tiếng nổ vang lên theo dây chuyền, mấy nghìn con Phong Tuyết Yêu thú bị nổ bay lên trời, rất nhiều con bị xé thành từng mảnh, hóa thành những khối thịt vụn bay tung tóe khắp nơi.
Có ít nhất mấy vạn đầu Phong Tuyết Yêu thú tan thành mây khói trong chốc lát, thậm chí trong đó còn có một đám Hoàng Kim cấp và hai con Hắc Kim cấp.
Biển lửa lúc trước chỉ khiến đám người Diệp Tông, Diệp Tu có chút giật mình, nhưng bây giờ là hoàn toàn chấn kinh.
Cảnh tượng nổ tung thật sự quá đáng sợ! Ngay cả Hắc Kim cấp Yêu thú cũng bị xé thành mảnh nhỏ!
"Tiểu tử Nhiếp Ly kia đã làm thế nào vậy?" Diệp Tông lòng còn sợ hãi.
Thẩm Hồng lúc này đã sợ đến kinh hồn bạt vía. Vụ nổ dây chuyền này thật sự quá kinh khủng, nếu Thần Thánh thế gia rơi vào tình cảnh này, chỉ sợ sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn!
Nhiếp Ly đã để Hiệp hội Luyện Đan Sư đem Lân Thạch, Hắc Tiết... hơn hai mươi loại khoáng thạch và dược thảo phối hợp lại với nhau, chế thành một loại chất lỏng. Loại chất lỏng này cực kỳ không ổn định, một khi gặp lửa sẽ phát nổ, uy lực tuyệt đối có thể nghiền nát mọi thứ.
Mấy vạn đầu Phong Tuyết Yêu thú còn chưa kịp giết người đã chết hết, giúp Thành Quang Huy giảm thiểu rất nhiều tổn thất nhân mạng! Nhất là khi trong đó còn có hai con Hắc Kim cấp Yêu thú, đó là những tồn tại kinh khủng tuyệt đối!
Cảnh tượng này làm cho đám Phong Tuyết Yêu thú phía sau có phần sợ hãi.
Nhưng số lượng Phong Tuyết Yêu thú vẫn còn rất nhiều, phía sau vẫn không ngừng xông tới, đẩy đám yêu thú phía trước tiến vào.
Oanh! Oanh! Oanh!
Liên tiếp xảy ra thêm mấy vụ nổ, lại có thêm mấy nghìn đầu Phong Tuyết Yêu thú bị nổ chết.
Đại quân Phong Tuyết Yêu thú vẫn tiếp tục tiến về phía Thành Quang Huy, tuy tốc độ đã chậm lại rất nhiều nhưng số lượng vẫn đông đến đáng sợ.
"Đến phòng tuyến thứ ba rồi!" Nhiếp Ly tính toán khoảng cách của bầy yêu thú.
Tuy bước chân của đại quân Phong Tuyết Yêu thú không dừng lại, nhưng chúng đang dần bị tiêu hao. Yêu thú bị tiêu hao càng nhiều, tổn thất của Thành Quang Huy sẽ càng nhỏ.
Khi bầy yêu thú cách tường thành khoảng một nghìn mét, Nhiếp Ly cầm một cây Minh Trúc, phóng về phía nơi yêu thú tập trung đông nhất.
Cây Minh Trúc được vót nhọn bay lên không trung, vẽ một đường vòng cung rồi rơi vào giữa bầy yêu thú. Bành một tiếng, đoạn trúc nổ tung, dược liệu bên trong văng ra tứ phía.
Gào!
Phong Tuyết Yêu thú ngửi thấy mùi dược liệu, hai mắt lập tức đỏ ngầu, điên cuồng cắn xé đồng loại xung quanh, cả bầy yêu thú lập tức hỗn loạn.
Từng cây Minh Trúc trong tay các võ giả lập tức được bắn ra. Bên trong những đoạn trúc này chính là độc dược cực mạnh đối với Phong Tuyết Yêu thú, khiến chúng rơi vào trạng thái điên cuồng và cắn xé lẫn nhau.
Chỉ tiếc là thời gian gấp gáp, Hiệp hội Luyện Đan Sư chỉ tìm được một ít nguyên liệu, chế tạo được hơn năm nghìn đoạn trúc.
Phong Tuyết Yêu thú cắn xé lẫn nhau, cảnh tượng hỗn loạn tột cùng, trung bình mỗi cây Minh Trúc có thể tiêu diệt hơn mười đầu yêu thú.
Theo từng đợt Minh Trúc được bắn ra, lại có thêm năm, sáu vạn đầu Phong Tuyết Yêu thú ngã xuống đất.
Các vệ binh trên tường thành vui sướng hò reo. Bọn họ chưa từng nghĩ rằng đối phó với thú triều lại có thể dùng phương pháp như vậy. Thú triều còn chưa kịp tấn công đến tường thành đã chết hơn mười vạn con. Ai nấy đều hưng phấn không thôi, hận không thể cầm lấy một cây Minh Trúc để thử một lần.
Về phần các võ giả bình thường được giao nhiệm vụ phóng Minh Trúc, họ càng hưng phấn hơn. Ngày thường, mấy người họ hợp lực mới giết được một đầu Phong Tuyết Yêu thú, nhưng bây giờ, chỉ cần phóng ra một cây trúc là có thể tiêu diệt hơn mười con. Chuyện này quả thực quá dễ dàng, khiến họ mừng như điên.
Lúc này, tất cả các gia chủ thế gia đều đang nghị luận.
"Những biện pháp mới mẻ này thật sự khiến chúng ta mở rộng tầm mắt!"
"Đúng vậy, chúng ta chiến đấu với yêu thú nhiều năm như vậy, chưa bao giờ biết có thể dùng những phương pháp này để tiêu diệt chúng!"
"Những dược liệu này mới là mấu chốt. Nếu không pha chế được chúng, những phương pháp thông thường sẽ không có hiệu quả với Phong Tuyết Yêu thú đâu!"
"Người nghĩ ra phương pháp pha chế dược liệu này chính là đại công thần của Thành Quang Huy, nếu không có hắn, chúng ta không biết sẽ phải chết bao nhiêu người!" Gia chủ Thánh Minh thế gia cảm khái nói.
"Đúng vậy, đại công thần của Thành Quang Huy! Nếu luận công ban thưởng, hắn xứng đáng là đệ nhất nhân!" Các gia chủ hết lời khen ngợi.
Thẩm Hồng một mực im lặng, không để lộ cảm xúc, nhưng trong lòng hắn phiền muộn muốn chết. Hắc Ám Công Hội đã tốn không biết bao nhiêu tâm tư để dẫn dụ thú triều đến Thành Quang Huy, chẳng lẽ lại thành công dã tràng hay sao? Cũng may mới chỉ tiêu diệt hơn mười vạn đầu Phong Tuyết Yêu thú, phía sau ít nhất vẫn còn gần trăm vạn con, thú triều lần này vẫn chưa kết thúc!
"Chuyện này, phải cảm tạ tiểu tử Nhiếp Ly kia, những phương pháp này đều do Nhiếp Ly nghĩ ra cả!" Diệp Tu ở bên cạnh khẽ cười nói.
"Là thiên tài Nhiếp Ly sao?"
"Không ngờ ngoài thiên phú trác tuyệt, đầu óc tiểu tử này còn chứa đầy mưu ma chước quỷ!"
"Cái này thì liên quan gì, đây quả thực là đại trí tuệ! Ta, Hô Duyên Hùng, bội phục nhất là người thông minh!" Hô Duyên Hùng giơ ngón tay cái lên nói, "Không đánh mà thắng, tiêu diệt hơn mười vạn yêu thú, các ngươi có ai làm được không?"