Virtus's Reader
Yêu Thần Ký

Chương 17: CHƯƠNG 17: VĂNG RA RỒI

Nhìn nắm tay Thẩm Việt bị Nhiếp Ly chậm rãi đẩy ra, gương mặt Thẩm Việt lại lộ vẻ thống khổ, đám tùy tùng của hắn đều sững sờ.

- "Xảy ra chuyện gì vậy? Thẩm Việt lão đại làm sao thế?"

Bọn chúng ngơ ngác nhìn Thẩm Việt, vốn nghĩ rằng Thẩm Việt dạy dỗ Nhiếp Ly là chuyện thừa sức, nhưng tại sao Thẩm Việt lại có vẻ đau đớn như vậy? Đây là tình huống gì?

Đối với cảnh này, đám người Đỗ Trạch, Lục Phiêu lại không hề cảm thấy bất ngờ, tỏ vẻ như đó là chuyện đương nhiên. Kể từ khi tu luyện công pháp Nhiếp Ly đưa cho, tu vi của bọn họ cũng tăng mạnh, tuy linh hồn lực chưa đạt tới 100 nhưng sức mạnh đã được tăng cường trên phạm vi lớn.

Thần Quyết mà Nhiếp Ly tu luyện chắc chắn còn cường đại hơn của bọn họ, không biết tu vi của Nhiếp Ly đã đạt tới trình độ nào, nhưng áp chế Thẩm Việt nhất định là thừa sức!

Bọn họ không hề biết rằng, tốc độ tu luyện hiện tại của Nhiếp Ly còn chậm hơn họ một chút, sức mạnh vẫn còn tương đối yếu. Nhưng với kiến thức mênh mông uyên bác của mình, cho dù chỉ là một người bình thường, hắn chơi đùa Thẩm Việt đến chết cũng là chuyện đơn giản.

Nhiếp Ly lạnh lùng nói:

- "Tử Vân không phải là cái tên để ngươi gọi. Nếu ta còn phát hiện ngươi theo dõi Tử Vân lần nữa, ta gặp ngươi một lần, đánh ngươi một lần!"

Trọng sinh trở về, Nhiếp Ly không cho phép bất cứ kẻ nào mang ý đồ xấu với Diệp Tử Vân! Cái cảm giác cùng sinh cùng tử, tương trợ trong hoạn nạn đó, không phải loại phế vật như Thẩm Việt có thể hiểu được.

- "Không thể nào, sao ta có thể thất bại được!"

Thẩm Việt không cam lòng gào thét trong lòng. Hắn không tài nào ngờ được mình lại thua trong tay Nhiếp Ly. Ánh mắt hắn trở nên dữ tợn, gầm gừ:

- "Đây là ngươi ép ta!"

Linh hồn hải của Thẩm Việt bành trướng dữ dội, từng luồng linh hồn lực cuồn cuộn tỏa ra khỏi cơ thể, ập về phía Nhiếp Ly.

Mặc dù không nắm giữ yêu linh chiến kỹ, nhưng Thẩm Việt đã có thể dùng linh hồn lực trực tiếp công kích linh hồn hải của Nhiếp Ly.

Linh hồn lực của Thẩm Việt đã đạt đến 78, trong khi linh hồn lực của Nhiếp Ly hai ngày trước là 5, hiện tại cũng không quá 30.

Linh hồn lực của Nhiếp Ly chưa bằng một nửa của Thẩm Việt!

- "Không ổn rồi, Nhiếp Ly mới tu luyện linh hồn lực được hai ngày, chắc chắn không thể sánh bằng Thẩm Việt."

Đỗ Trạch biến sắc, đáng tiếc bọn họ ở quá xa, lại bị đám tùy tùng của Thẩm Việt chặn lại, trong đó có sáu tên là Thanh đồng cấp, nên bọn họ căn bản không thể tiếp cận.

Thẩm Việt thúc giục linh hồn hải đến cực hạn, linh hồn lực mãnh liệt bành trướng bắn thẳng tới Nhiếp Ly.

- "Ha ha, linh hồn lực yếu ớt như vậy mà cũng dám kiêu ngạo trước mặt ta!"

Thẩm Việt cảm nhận được linh hồn lực của Nhiếp Ly vô cùng yếu ớt, với linh hồn lực cuồng bạo của mình, hắn hoàn toàn có thể nghiền ép Nhiếp Ly!

- "Không biết lượng sức!"

Nhiếp Ly khinh miệt cười lạnh một tiếng. Kiếp trước, hắn đã khiêu chiến qua vô số yêu linh đại sư, đối đầu với vô số siêu cấp yêu thú cường đại. Những yêu linh đại sư và siêu cấp yêu thú đó không chỉ có linh hồn lực cường đại mà năng lực điều khiển linh hồn lực cũng đã đạt đến mức kinh người.

Tuy ở kiếp này, linh hồn lực của Nhiếp Ly rất yếu, nhưng hắn đã trải qua vô số lần sinh tử đối đầu, tích lũy không biết bao nhiêu kinh nghiệm, việc điều khiển linh hồn lực có thể nói là vô cùng thành thạo. Dù hiện tại chỉ có hơn ba mươi điểm linh hồn lực, nhưng ngay cả yêu linh sư Thanh đồng cấp tới cũng đừng mơ chiếm được chút lợi thế nào từ hắn!

Cách Thẩm Việt sử dụng linh hồn lực quả thực thô thiển đơn sơ, chỉ biết thúc giục linh hồn lực oanh kích linh hồn hải của đối phương. Trong mắt Nhiếp Ly, Thẩm Việt chẳng khác gì đám người man rợ nơi hoang dã.

Linh hồn lực không phải dùng như thế!

Trong mắt Nhiếp Ly, toàn thân Thẩm Việt đều là sơ hở. Chỉ cần hắn muốn, trong một hơi thở, Thẩm Việt sẽ trở thành một cỗ thi thể nằm trên đất! Có điều, Thành Quang Huy không cho phép giết người, huống chi Thánh Lan Học Viện lại là nơi thần thánh, càng không thể sát nhân.

Nhiếp Ly cũng lười giết Thẩm Việt, bởi đối với hắn, Thẩm Việt hoàn toàn không tạo thành bất cứ uy hiếp gì!

Một con hổ, liệu có coi một con gà là mối đe dọa của mình không?

Nực cười là có kẻ vẫn hoàn toàn không nhận ra tình hình! Thẩm Việt dường như vẫn không ý thức được, hắn cảm thấy linh hồn lực của mình thế như chẻ tre, trên mặt lộ ra vẻ cuồng hỉ, gần như có thể tưởng tượng ra cảnh Nhiếp Ly thống khổ thế nào khi trúng đòn.

Ngay khi Thẩm Việt tụ tập linh hồn lực chuẩn bị oanh kích linh hồn hải của Nhiếp Ly, Nhiếp Ly liền ngưng tụ linh hồn lực của mình thành một cây kim châm nhỏ và nhọn, đâm thẳng vào bức màn linh hồn lực mà Thẩm Việt tạo ra.

Dùng điểm phá diện!

Linh hồn lực của Thẩm Việt trải rộng ra, trong khi Nhiếp Ly lại ngưng tụ thành một cây kim châm sắc bén. Tuy Nhiếp Ly chỉ dùng một lượng rất nhỏ linh hồn lực, nhưng vẫn dễ dàng xuyên qua và đâm thẳng vào bên trong.

- "A!"

Thẩm Việt lập tức hét lên một tiếng thảm thiết như heo bị chọc tiết. Linh hồn lực của hắn tức thì tan tác, còn linh hồn lực của Nhiếp Ly thì trực tiếp oanh kích lên linh hồn hải của hắn.

Linh hồn hải bị xuyên thủng, cảm giác đau đớn tột cùng ập đến, mồ hôi to như hạt đậu từ trên người Thẩm Việt tuôn ra như tắm. Hắn thở hổn hển từng ngụm, cảm giác như vừa thấy thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.

Linh hồn hải chấn động, tâm thần bị nhiếp phục, ý thức Thẩm Việt dần trở nên mơ hồ. Bóng dáng Nhiếp Ly trước mắt hắn bỗng trở nên nguy nga như núi cao, một cảm giác khó lòng chống cự dâng lên! Thần sắc trầm lạnh của Nhiếp Ly khiến đáy lòng hắn dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ.

Ánh mắt Nhiếp Ly giống như một thanh lợi kiếm vừa ra khỏi vỏ. Kiếp trước hắn đã trải qua vô số trận sinh tử chém giết, cường giả bỏ mạng dưới tay vô số kể. Xuyên việt trở về, trong linh hồn hắn vẫn mang theo khí tức lạnh lẽo thấu xương, loại khí tức này không phải một đứa trẻ như Thẩm Việt có thể chống lại.

Thẩm Việt bị dọa sợ đến vỡ mật, trên quần chợt mát lạnh, đúng là bị dọa đến tè ra quần.

- "Xảy ra chuyện gì vậy? Chuyện gì đã xảy ra?"

Mấy tên tùy tùng Thanh đồng Nhất tinh bên cạnh Thẩm Việt cũng lộ vẻ nghi hoặc.

Bọn chúng biết rõ linh hồn lực của Thẩm Việt mạnh hơn Nhiếp Ly rất nhiều, rõ ràng chiếm ưu thế, tại sao cuối cùng người bị đánh tan linh hồn hải lại là Thẩm Việt? Vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Động tác của Nhiếp Ly quá nhanh, bọn chúng căn bản không kịp phản ứng!

- "Bị dọa đến tè ra quần, hôi quá. Chỉ bằng thứ phế vật như ngươi mà cũng dám đến uy hiếp ta? Ta chẳng muốn lãng phí thời gian, cút cho ta, sau này tránh xa ta ra một chút!"

Nhiếp Ly một tay xách Thẩm Việt lên, vung tay ném hắn văng ra ngoài.

Oanh!

Thẩm Việt bị ném ra ngoài cửa sổ, nặng nề ngã xuống đất, bụi đất tung lên mù mịt.

- "Lão đại!"

- "Lão đại!"

Những tên tùy tùng kia vội vàng xông ra ngoài, ba chân bốn cẳng đỡ Thẩm Việt dậy. Bọn chúng nhìn thấy quần Thẩm Việt ướt sũng một mảng, bốc lên mùi nồng nặc.

- "Mau đưa ta đi!"

Thẩm Việt quát lạnh, trong lòng là nỗi sợ hãi cuồn cuộn, cảm giác ấm nóng bên dưới cùng mùi khai nồng nặc khiến hắn tâm loạn như ma.

Những tên tùy tùng kia vội vàng dìu Thẩm Việt chạy như điên.

Trong tiệm sách, mấy người nhận ra Nhiếp Ly và Thẩm Việt đều choáng váng. Nhiếp Ly vậy mà lại một tay xách Thẩm Việt ném văng qua cửa sổ! Đây là đang nằm mơ sao?

Ở lớp Võ giả học đồ sơ cấp, thiên phú của Nhiếp Ly hoàn toàn không thể so sánh với Thẩm Việt. Tất cả mọi người đều cho rằng Nhiếp Ly sẽ bị dạy dỗ, nào ngờ người bị dạy dỗ không phải là Nhiếp Ly, mà là Thẩm Việt!

Tuy rằng rất nhiều người không nhìn rõ quá trình song phương giao thủ, nhưng Thẩm Việt đã thất bại, đó là sự thật không thể chối cãi.

- "Ha ha, Thẩm Việt bị dọa đến tè ra quần, đây rõ ràng là linh hồn hải bị công phá. Chẳng lẽ linh hồn lực của Nhiếp Ly còn mạnh hơn Thẩm Việt sao?"

- "Nghe nói Nhiếp Ly và đạo sư Thẩm Tú từng có ước định! Nếu trong hai tháng hắn đạt tới Thanh đồng Nhất tinh, đạo sư Thẩm Tú phải tự động cuốn gói. Hóa ra Nhiếp Ly đã sớm có tính toán!"

- "Nhiếp Ly chỉ có xích sắc linh hồn hải, làm sao có thể tăng lên nhanh như vậy?"

Trong tiệm sách, các học viên đều đang bàn tán xôn xao.

Nhiếp Ly cùng đám người Đỗ Trạch, Lục Phiêu nhìn nhau, sắc mặt ai nấy đều đỏ bừng. Bọn họ đều có một cảm giác hưng phấn và vui sướng tột độ. Hôm nay dạy dỗ Thẩm Việt một trận thật sự quá hả giận. Ở trong lớp, Thẩm Việt vẫn luôn không coi ai ra gì, bọn họ đã sớm ngứa mắt hắn rồi!

Tại thư viện, chuyện này chỉ dấy lên một gợn sóng nhỏ trong lòng các đệ tử, nhưng đối với cả Thánh Lan Học Viện, nó cũng không gây ảnh hưởng quá lớn, mọi thứ rất nhanh lại trở về như cũ. Bọn Nhiếp Ly lại tiếp tục vùi đầu khổ luyện.

Tại văn phòng riêng của Thẩm Tú.

- "Ngươi nói cái gì? Ngươi bị Nhiếp Ly từ trong tiệm sách ném ra ngoài?"

Thẩm Tú âm trầm gằn giọng:

- "Sức mạnh của ngươi đã có 63, linh hồn lực đã có 78, chẳng lẽ Nhiếp Ly còn mạnh hơn ngươi sao?"

Thẩm Việt nhớ lại chuyện vừa rồi, lòng vẫn còn sợ hãi. Sát khí lạnh thấu xương kia đã để lại trong lòng hắn một bóng ma, mỗi lần nhớ tới liền kinh hồn bạt vía, linh hồn hải chấn động, ít nhất trong một tháng tới sẽ không thể bình phục, tiến độ tu luyện sẽ vô cùng chậm chạp.

- "Cô cô, Nhiếp Ly chắc chắn biết yêu thuật. Sức mạnh của hắn rõ ràng yếu hơn ta, nhưng khi hắn tóm lấy cổ tay ta, toàn bộ cánh tay ta liền mềm nhũn, không còn chút sức lực nào. Linh hồn lực của ta rõ ràng mạnh hơn hắn rất nhiều, thế nhưng không biết vì sao, vừa tiếp xúc với linh hồn lực của hắn, linh hồn lực của ta liền tan vỡ."

Thẩm Việt hồi tưởng lại, hắn vẫn tràn đầy khó hiểu, đến bây giờ vẫn không rõ tại sao mình lại thua!

Sắc mặt Thẩm Việt xanh mét, phẫn nộ đến mức cơ hồ muốn co giật. Bị dọa đến tè ra quần, chuyện này thật xấu hổ chết người!

Nhiếp Ly, ta sẽ không để yên cho ngươi! Thẩm Việt nắm chặt nắm tay, thù này không đội trời chung!

- "Sức mạnh và linh hồn lực của hắn là bao nhiêu?"

Thẩm Tú cau mày, nàng đương nhiên không quên ước định của mình và Nhiếp Ly. Nếu trong hai tháng Nhiếp Ly đạt tới cảnh giới Thanh đồng Nhất tinh, nàng sẽ phải tự động từ chức!

- "Sức mạnh của hắn nhiều lắm chỉ có 30, linh hồn lực đoán chừng tối đa cũng chỉ 10!"

Thẩm Việt nói.

- "Phế vật, như vậy mà ngươi còn thua?"

Thẩm Tú mắng một tiếng.

Thẩm Việt há miệng muốn giải thích, nhưng chỉ có thể ấm ức ngậm miệng lại. Hắn cũng hoàn toàn không ngờ mình lại có thể thua. Linh hồn lực của Nhiếp Ly rõ ràng yếu ớt như vậy, lại có thể nhẹ nhàng chiến thắng hắn, công phá linh hồn lực của hắn!

- "Có khả năng tên nhóc này giỏi việc khống chế sức mạnh và linh hồn lực!"

Thẩm Tú dù gì cũng là con cháu thế gia, cũng biết một vài chuyện, nàng suy đoán:

- "Có một số người tuy linh hồn lực rất yếu, nhưng thiên phú khống chế lại rất mạnh, có thể lấy yếu thắng mạnh. Nhưng muốn trong hai tháng đạt tới cảnh giới Thanh đồng Nhất tinh ư, không có đơn giản như vậy đâu!"

Thẩm Tú khẽ hừ một tiếng.

- "Vâng."

Thẩm Việt gật đầu. Việc Nhiếp Ly qua lại với Diệp Tử Vân khiến hắn cảm thấy bị uy hiếp mãnh liệt. Hắn hy vọng Nhiếp Ly sớm bị đuổi học, cút đi càng xa càng tốt

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!