Tổng bộ của Hắc Ám Công Hội là một tòa kiến trúc hùng vĩ được xây dựng trên một tảng đá khổng lồ. Dù nguy nga tráng lệ, nhưng giữa lòng Hắc Thạch Thành, nó lại không hề thu hút sự chú ý của người khác.
Long Sát và Quỷ Sát trở về tổng bộ Hắc Ám Công Hội.
"Long Sát, liệu có phải chúng ta và Thần Thánh thế gia đã bị tên nhãi Diệp Hàn kia gài bẫy không? Diệp Tông vẫn còn sống, khiến cho Thẩm Hồng cùng Thần Thánh thế gia lâm vào cảnh diệt vong. Thủ đoạn của hắn quả thật vô cùng gian xảo!" Quỷ Sát căm phẫn nói, "Sớm biết thế đã giết quách tên tiểu tử đó rồi, vậy mà lại để hắn trốn thoát, thật tức chết đi được!"
Long Sát lắc đầu: "Diệp Hàn không nói dối. Hắn hẳn đã hạ độc Diệp Tông, chỉ là không ngờ Diệp Tông vẫn còn sống, có lẽ đã được người cứu." Long Sát nghĩ đến thiếu niên đứng giữa trung tâm Vạn Ma Yêu Linh Đại Trận, người có thể bố trí đại trận ấy thì việc cứu sống Diệp Tông cũng chẳng có gì lạ.
Quỷ Sát nhíu mày, hỏi: "Nếu Diệp Hàn thật sự phản bội Thành Quang Huy, lỡ như hắn tiết lộ vị trí của thành cho các thế gia khác ở Hắc Thạch Thành, vậy chẳng phải... e rằng chúng ta cũng sẽ bị Yêu Chủ đại nhân trách phạt hay sao?"
"Yêu Chủ đại nhân hiện đang bế quan, chúng ta không thể quấy rầy, chỉ đành yên lặng theo dõi kỳ biến." Long Sát trầm ngâm nói. Thành Quang Huy là một miếng thịt béo bở, dù Hắc Ám Công Hội tạm thời chưa nuốt trôi, cũng quyết không chắp tay dâng cho thế lực khác.
"Long Sát, chúng ta nhận được tin tức, tên nhãi Diệp Hàn đã đầu phục Vu Quỷ thế gia, tiếp theo chúng ta phải làm thế nào?" Quỷ Sát nhìn về phía Long Sát.
Long Sát chau mày: "Diệp Hàn đầu phục Vu Quỷ thế gia, tất sẽ đem bí đạo thông lên mặt đất nói cho gia chủ của chúng. Tuy Vu Quỷ thế gia có ba vị cường giả Thần cấp, nhưng ba vị lão tổ đó chắc sẽ không tự mình ra tay. Hơn nữa, Thành Quang Huy khó đối phó hơn chúng ta tưởng tượng, lại có Vạn Ma Yêu Linh Đại Trận kia, Vu Quỷ thế gia muốn nuốt chửng Thành Quang Huy cũng không phải chuyện dễ dàng. Chúng ta cứ lặng lẽ quan sát là được."
Nghe Long Sát nói vậy, trong mắt Quỷ Sát lóe lên một tia sáng. "Bọ ngựa bắt ve, hoàng tước rình sau", đây quả là một kế sách không tồi.
"Ngươi phái người theo dõi nhất cử nhất động của Vu Quỷ thế gia. Trong khoảng thời gian này, chúng ta tranh thủ bế quan tu luyện, phục hồi thương thế." Long Sát trầm giọng nói, nếu trong lúc này Thành Quang Huy thật sự bị Vu Quỷ thế gia chiếm mất thì thật không cam lòng.
"Ta lập tức đi sắp xếp." Quỷ Sát gật đầu, trong mắt xẹt qua một tia hàn quang. Đợi đến khi Yêu Chủ xuất quan, Vu Quỷ thế gia thì đáng là gì? Dù có ba vị lão tổ Thần cấp, cũng đừng hòng làm gì được Yêu Chủ đại nhân.
Cường giả Thần cấp, tu vi bản thân cũng chỉ là Truyền kỳ đỉnh phong mà thôi, nhưng bọn họ đã có thể vận dụng pháp tắc chi lực ở một trình độ nhất định, chỉ cách Linh Thần một ranh giới mong manh. Một khi hoàn toàn nắm giữ được pháp tắc chi lực, họ sẽ có thể đạt tới cảnh giới Linh Thần.
Trong Minh Vực, số lượng cường giả Thần cấp rất nhiều, nhưng chỉ cần các Linh Thần bề trên không mất đi khả năng khống chế pháp tắc chi lực, những cường giả Thần cấp này sẽ không cách nào nắm giữ pháp tắc để trở thành Linh Thần. Vì vậy, xác suất trở thành Linh Thần là vô cùng nhỏ.
Hắc Thạch Thành, khắp nơi đều toát ra khí tức lạnh như băng.
Trong thế giới Minh Vực, đâu đâu cũng tràn ngập Minh chi pháp tắc chi lực. Luồng khí tức ấy đáng sợ đến mức, ở một trình độ nào đó còn vượt qua cả Hắc Ám pháp tắc chi lực.
"Không ngờ sau một thời gian dài tu luyện nhàm chán, thực lực của Minh Vực Chưởng Khống Giả đã đạt tới trình độ kinh người như vậy. Vừa tiến vào ta đã cảm nhận được khí tức của Minh chi pháp tắc, nhưng không thể ngờ toàn bộ Minh Vực đã trở thành lãnh địa của hắn." Vũ Diễm nữ thần ở trong tay áo, truyền âm cho Nhiếp Ly.
Trong thế giới Minh Vực có quá nhiều cường giả, nên khi tiến vào Hắc Thạch Thành, Vũ Diễm nữ thần cũng không dám hiện thân.
Toàn bộ Minh Vực đều là lãnh địa của Minh Vực Chưởng Khống Giả? Nhiếp Ly trầm mặc một lát, lẽ nào thực lực của Minh Vực Chưởng Khống Giả đã đạt tới Thiên Mệnh cảnh giới?
Trên đường phố Hắc Thạch Thành, Nhiếp Ly khoác áo choàng đen, bình tĩnh bước đi và quan sát xung quanh.
Hắn hoàn toàn không ngờ dưới lòng đất lại có một thế giới như vậy, với đủ các chủng tộc cường đại, dung mạo thiên kỳ bách quái: những chủng tộc với dáng vẻ kỳ dị, Hắc Ám Tinh Linh, người có đuôi lớn, thạch quái... tất cả đều có phương thức sinh tồn cùng chung với nhân loại.
Bọn họ lớn tiếng rao bán đủ loại vật phẩm, khiến cả Hắc Thạch Thành hiện lên một vẻ vô cùng phồn hoa.
Nhiếp Ly vừa đi vừa nhìn, rồi dừng chân tại một tửu quán, lắng nghe mấy gã thạch quái dị trò chuyện.
Mấy gã thạch quái dị vừa gặm từng viên Tinh Thạch tròn vo như gặm đậu phụ, mảnh vụn bay tứ tung, vừa dùng ngôn ngữ của thế giới loài người nói chuyện với chất giọng khàn khàn, đục ngầu.
"Các ngươi nghe gì chưa, mấy hôm trước Huyết Yêu nhất tộc và Ngọc Ấn thế gia đã sống mái một trận, Ngọc Ấn thế gia tử thương vô cùng thảm trọng."
"Vì sao họ lại đánh nhau chứ? Mọi người cùng sống trong hòa bình thì thế giới mới tốt đẹp làm sao!" Một nữ Thạch Đầu Nhân cất lên chất giọng điệu đà đến quái dị.
Thanh âm này khiến Nhiếp Ly toàn thân nổi da gà. Hắn thà nghe giọng nói của mấy gã nam Thạch Đầu Nhân còn hơn, tuy có chút khàn khàn đục ngầu nhưng vẫn có thể chấp nhận được.
"Nghe nói cường giả của hai gia tộc khi tiến vào Cửu Trọng Tử Địa đã phát hiện ra một tấm bảo đồ, vì thế mới xảy ra tranh chấp."
"Bảo đồ của Cửu Trọng Tử Địa ư? Thảo nào! Chỉ riêng việc tiến vào Cửu Trọng Tử Địa đã là chuyện cửu tử nhất sinh, Ngọc Ấn thế gia lại dám đối đầu với Huyết Yêu nhất tộc, quả thực là muốn chết. Lũ Nhân tộc này thật không biết tự lượng sức mình. Đến Minh Vực của chúng ta mới mấy nghìn năm mà đã quên mất ai mới là lão đại ở đây rồi."
"Ai là lão đại? Huyết Yêu nhất tộc sao?"
"Đương nhiên là Thạch Đầu Nhân nhất tộc chúng ta rồi!"
Nghe mấy Thạch Đầu Nhân này tán gẫu, Nhiếp Ly trong lòng khẽ động. Xem ra trong Minh Vực, không chỉ có Hắc Ám Công Hội là thế lực của Nhân tộc, mà Ngọc Ấn thế gia cũng là một trong số đó.
Nhiếp Ly nhấp một ngụm rượu. Cái vị cay nồng, mang theo mùi lưu huỳnh này quả thực khó uống. Hắn không nuốt nổi, bèn lấy ra một vò rượu mang từ Thành Quang Huy trong Không Gian Giới Chỉ ra uống.
"Nghe nói gần đây, Vu Quỷ thế gia vừa thu nhận một người mới, lại là một Minh Văn Sư, có thể chế tác Minh văn sơ cấp. Vu Quỷ thế gia phen này hời to rồi. Toàn bộ Minh Vực cũng chỉ có tổng cộng sáu vị Minh Văn Sư mà thôi."
"Nghe nói Minh văn sơ cấp khắc lên bất kỳ vũ khí nào cũng có thể làm uy lực của nó gia tăng mấy thành!"
"Đó là đương nhiên, Minh Văn Sư cực kỳ hiếm có, duy chỉ có một vị cao cấp Minh Văn Sư là U Dạ đại nhân." Mấy gã Thạch Đầu Nhân tiếp tục trò chuyện.
Sơ cấp Minh Văn Sư?
Nhiếp Ly chớp mắt, vậy mình thì tính là Minh Văn Sư cấp bậc gì? Ít nhất cũng phải là cao cấp chứ?
Quan hệ giữa các thế lực trong Minh Vực rất phức tạp, dường như có rất nhiều thế lực hùng mạnh, đặc biệt là vị Minh Vực Chưởng Khống Giả thần bí kia. Tuy nhiên, Minh Văn Sư ở thế giới này có vẻ rất được trọng vọng.
Ngay lúc Nhiếp Ly đang ngồi uống rượu, ba người mặc áo choàng đi ngang qua. Khi thấy Nhiếp Ly, họ không khỏi đưa mắt đánh giá. Gã dẫn đầu dường như phát hiện ra điều gì, hai mắt sáng lên, rồi bước về phía Nhiếp Ly.
"Tiểu huynh đệ xem ra không phải người của Hắc Thạch Thành." Một người trong đó ngồi xuống đối diện Nhiếp Ly, hai người còn lại thì lặng lẽ đứng bên cạnh.
"Ồ? Sao các vị biết?" Nhiếp Ly lướt nhìn đối phương, đó là một thanh niên hơn hai mươi tuổi, tu vi khoảng Hắc Kim cấp.
"Cường giả Nhân tộc ở Hắc Thạch Thành, ta ít nhiều đều quen biết. Tiểu huynh đệ dám một mình đi trên phố, tu vi hẳn ít nhất cũng phải từ Hoàng Kim cấp trở lên, nếu không e là sớm đã bị giết rồi. Quả là một thiếu niên thiên tài." Người trẻ tuổi kia cười nói, "Ta thuộc Ngọc Ấn thế gia, tên là La Kiếm. Tiểu huynh đệ xưng hô thế nào?"
"Nhiếp Ly." Nhiếp Ly suy nghĩ một chút rồi đáp.
"Ngọc Ấn thế gia chúng ta đoàn kết tất cả cường giả Nhân tộc tại Hắc Thạch Thành, dù phải chết vạn lần cũng quyết mở rộng không gian sinh tồn cho đồng tộc, kéo dài huyết mạch cho hậu thế. Tiểu huynh đệ đã đến Hắc Thạch Thành, không biết có nguyện ý gia nhập Ngọc Ấn thế gia chúng ta không?" La Kiếm nhiệt tình mời gọi.
"Ồ? Ngọc Ấn thế gia?" Nhiếp Ly trầm mặc một lát. Hắn vừa mới nghe người ta nhắc đến gia tộc này, dường như là một thế lực không nhỏ ở Hắc Thạch Thành. Ngón tay Nhiếp Ly khẽ gõ lên mặt bàn, nếu mục đích của Ngọc Ấn thế gia thật sự là vì mở rộng không gian sinh tồn cho Nhân tộc, vậy nói không chừng họ và Thành Quang Huy có chung lợi ích.
Nhiếp Ly suy nghĩ một lát rồi nói: "Gia nhập Ngọc Ấn thế gia không thành vấn đề, nhưng ta hy vọng không bị bất kỳ ràng buộc nào."
"Ngọc Ấn thế gia chúng ta, thành viên ngoại vi sẽ không bị bất kỳ ràng buộc nào, chỉ khi trở thành đệ tử nội môn mới bị quản thúc." La Kiếm bỗng khịt khịt mũi, đôi mắt trợn tròn, sáng rực lên, lộ vẻ kinh ngạc: "Rượu thơm quá!"
Nghe La Kiếm nói, Nhiếp Ly liền rót một ly đặt trước mặt hắn.
La Kiếm cũng không khách khí, bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch, rồi phá lên cười ha hả: "Hảo tửu! Ta từ nhỏ đến lớn chưa từng được uống loại rượu ngon như vậy. Rượu trong các tửu quán ở Hắc Thạch Thành so với thứ này, đúng là đồ bỏ đi. Đây quả thực là quỳnh tương ngọc lộ!"
Nghe La Kiếm nói, Nhiếp Ly không khỏi bật cười. Rượu mà La Kiếm uống chẳng qua chỉ là loại bình thường nhất, nhưng so với rượu ở Hắc Thạch Thành, quả thực cũng được xem là quỳnh tương ngọc lộ.
"Vậy ta sẽ làm thành viên ngoại vi của Ngọc Ấn thế gia." Nhiếp Ly cười nói. Nếu không có ràng buộc gì thì cũng không sao, không biết thực lực của Ngọc Ấn thế gia thế nào.
Dường như đoán được suy nghĩ của Nhiếp Ly, La Kiếm ngạo nghễ cười nói: "Ngọc Ấn thế gia chúng ta có hai vị cường giả Thần cấp đỉnh phong, trong toàn bộ các thế lực ở Hắc Thạch Thành xếp hạng thứ ba, có điều..." Gương mặt La Kiếm thoáng hiện một nét u buồn, "Gần đây, chúng ta và Huyết Yêu nhất tộc xảy ra xung đột, gia nhập Ngọc Ấn thế gia cũng có nguy hiểm nhất định, ta phải nhắc nhở tiểu huynh đệ trước!"
La Kiếm tỏ ra khá thẳng thắn.
"Huyết Yêu nhất tộc này có thế lực thế nào?" Nhiếp Ly hỏi.
"Huyết Yêu nhất tộc là một trong những thế lực hùng mạnh nhất Hắc Thạch Thành, còn mạnh hơn cả Vu Quỷ thế gia rất nhiều, có năm vị cường giả Thần cấp tọa trấn. Bọn chúng muốn cướp đoạt tấm tàn đồ mà Ngọc Ấn thế gia chúng ta lấy được ở Cửu Trọng Tử Địa, nhưng đương nhiên chúng ta cũng không phải là kẻ dễ bị bắt nạt."
"Tàn đồ?" Nhiếp Ly có chút nghi hoặc.