Các cường giả cấp Thứ Thần đã lĩnh ngộ pháp tắc chi lực đến trình độ rất cao, nhưng lại thiếu một cơ duyên nên không cách nào bước vào Linh Thần Lĩnh Vực.
Bị các Linh Thần áp chế pháp tắc chi lực từ phía trên, trong trăm ngàn cường giả Thứ Thần, chưa chắc đã có một người tấn cấp thành công.
Tuy nhiên, nếu có được một mảnh Thần Cách vỡ nát thì vấn đề trên sẽ được giải quyết. Nói không chừng bọn họ có thể dung hợp Thần Cách, trở thành Linh Thần bất diệt!
Đối diện là một bộ khô lâu khổng lồ. Trong hốc mắt nó, một ngọn lửa đỏ rực bùng lên, tỏa ra áp lực khiến người khác nghẹt thở. Bộ khô lâu này không ngừng biến ảo thành những gai xương sắc lẹm, khiến lòng người kinh hãi.
Thân thể khô lâu không hề động đậy, cứ lơ lửng tại chỗ. Bên dưới, từ trong tòa cổ mộ liên tục truyền ra khí tức âm trầm vô cùng đáng sợ.
Trên người bộ khô lâu này có chứa Thần Cách vỡ nát của Tử Vong Chi Thần, chẳng lẽ tòa cổ mộ này là nơi chôn cất của…
Trong mắt những cường giả Thứ Thần đều ánh lên vẻ tham lam nóng bỏng. Tử Vong Chi Thần, dù sao cũng là một Linh Thần Thượng Cổ! Không biết Tử Vong Chi Thần sẽ sở hữu loại bảo vật quý hiếm gì?
Đám người Nhiếp Ly đứng cách tòa cổ mộ khoảng mấy trăm mét, trong mắt lộ rõ vẻ kinh sợ.
Ánh mắt Tiêu Ngữ lập lòe bất định, từng đạo hàn quang xẹt qua.
"Không ngờ trong tầng thứ nhất của Cửu Trọng Tử Địa lại ẩn giấu một tòa cổ mộ như vậy. Tiêu Ngữ huynh, ngươi định thế nào?" Nhiếp Ly nhìn về phía Tiêu Ngữ hỏi.
"Nhiếp Ly huynh có hứng thú không, chúng ta cùng nhau xông vào tòa cổ mộ này thử một lần?" Tiêu Ngữ cười nói.
"Vào trong tòa cổ mộ này cũng được, nhưng Tử Vân và Ngưng Nhi lại không thể đi. Mặt khác, để hai người họ ở lại bên ngoài, ta lo sẽ có nguy hiểm!" Nhiếp Ly trầm mặc một thoáng.
"Nhiếp Ly, ngươi muốn vào trong tòa cổ mộ này sao?" Diệp Tử Vân nhíu mày.
"Nhiếp Ly, ta nghĩ ngươi không nên vào đó đâu!" Tiếu Ngưng Nhi cũng đầy lo lắng.
Tiêu Ngữ nhìn Diệp Tử Vân, rồi lại nhìn Tiếu Ngưng Nhi, có chút cảm khái nói: "Nhiếp Ly huynh có nhiều người quan tâm như vậy, quả thật là hạnh phúc."
Thấy bộ dạng thê lương của Tiêu Ngữ, Nhiếp Ly không khỏi cười nhạt.
Bên cạnh, Ngưng Nhi lên tiếng: "Nếu ngươi đối xử tốt với người khác thì người khác cũng sẽ đối xử tốt với ngươi thôi. Nhiếp Ly đối xử rất tốt với mọi người, cho nên chúng ta mới quý mến hắn như vậy."
Nghe lời của Ngưng Nhi, Tiêu Ngữ có vẻ hơi kinh ngạc liếc nhìn Nhiếp Ly, rồi cười nói: "Thật sao? Nếu đối xử tốt với mọi người thì sẽ được người khác đối xử tốt lại à?"
Tay phải Tiêu Ngữ khẽ động, từ trong không gian giới chỉ lấy ra một quyển trục màu vàng, đưa cho Ngưng Nhi nói: "Cái này cho các ngươi. Nếu có kẻ quấy rối, chỉ cần các ngươi lấy thứ này ra, đối phương thấy được sẽ lập tức rời đi."
"Thật hay giả vậy, có phải ngươi định cầm thứ này đi lừa người không?" Nhiếp Ly nhìn quyển trục màu vàng trong tay Tiêu Ngữ, nói.
Nghe lời Nhiếp Ly, sắc mặt Tiêu Ngữ sầm lại, hỏi: "Ta trông giống kẻ lừa gạt lắm sao?"
"Giống." Nhiếp Ly gật đầu, nghiêm túc nói.
Nghe Nhiếp Ly nói, Tiêu Ngữ quả thực muốn phát điên. Một lúc sau hắn mới bình ổn lại tâm tình, nói: "Nếu ngươi không tin, có thể thử một lần!"
"Thôi không cần." Nhiếp Ly nhún vai. Thật ra hắn cũng có chút tin tưởng Tiêu Ngữ, tuy không biết thân phận của y rốt cuộc là gì, nhưng Nhiếp Ly có thể chắc chắn thân phận của tên này tuyệt đối không đơn giản.
Tiêu Ngữ khẽ hừ một tiếng, nếu Nhiếp Ly còn muốn so đo, hắn thật sự muốn so đo tới cùng.
Không biết nghĩ tới điều gì mà Tiêu Ngữ không khỏi thầm niệm, tội lỗi, tội lỗi. Từ khi gặp Nhiếp Ly, tâm cảnh của hắn đã hoàn toàn rối loạn.
"Tử Vân, Ngưng Nhi, hai người các ngươi cứ ở đây trước. Ta cùng tên ẻo lả đó vào trong xem xét một chút, sẽ quay lại rất nhanh." Nhiếp Ly nói với Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi.
Dường như nghe được lời của Nhiếp Ly, Tiêu Ngữ trừng mắt, phẫn uất nói: "Nhiếp Ly, ngươi gọi ta là gì?"
"A? Đương nhiên là gọi ngươi là Tiêu Ngữ rồi, còn có thể gọi là gì nữa?" Nhiếp Ly kinh ngạc nhìn Tiêu Ngữ.
"Hừ, dám làm không dám nhận!" Tiêu Ngữ quay đầu đi, hừ lạnh một tiếng.
Nhìn Nhiếp Ly, rồi lại nhìn Tiêu Ngữ, Ngưng Nhi không khỏi mỉm cười. Từ khi gặp Tiêu Ngữ, nàng cảm thấy y hẳn không phải người xấu, nói không chừng có thể trở thành bằng hữu của bọn họ.
"Nhiếp Ly, nếu ngươi đi vào sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm đó." Diệp Tử Vân lo lắng nói.
"Không sao đâu, có Tiêu Ngữ huynh đi cùng, dù gặp nguy hiểm cũng không cần lo lắng. Thực lực của người này, các ngươi vừa rồi cũng đã thấy. Về phần ta, mấy thứ cơ quan tầm thường cũng không trói được chân ta. Coi như Tiêu Ngữ có chết ở bên trong, ta cũng sẽ không chết." Nhiếp Ly tự tin nói.
"Ngươi nói ai sẽ chết ở bên trong?" Tiêu Ngữ trừng mắt nhìn Nhiếp Ly.
"Ta chỉ ví dụ thôi mà. Đã là người tu luyện thì phải tránh nóng nảy như ngươi, rất dễ bị tẩu hỏa nhập ma, bạo thể mà chết." Nhiếp Ly nhìn Tiêu Ngữ, lời nói thấm thía khuyên bảo.
"Bạo thể mà chết..." Nghe Nhiếp Ly nói, lồng ngực Tiêu Ngữ phập phồng vì tức giận. Hắn không ngừng tự nhủ phải bình tĩnh, lúc này mới dần dần nguôi ngoai.
"Hừ! Không thèm nhiều lời với ngươi nữa, ta ở phía trước chờ ngươi!" Tiêu Ngữ lao người về phía cổ mộ.
"Tên nhóc đó cuối cùng cũng đi rồi. Hai người các ngươi nhất định phải chú ý an toàn, tìm nơi nào đó an toàn ẩn nấp, đừng đi lại lung tung. Nếu đụng phải người của các thế gia Minh Vực, cứ làm như lời Tiêu Ngữ, lấy quyển trục màu vàng kia ra. Lai lịch của tên này tuyệt đối không nhỏ, danh hiệu của hắn hẳn là rất có tác dụng." Nhiếp Ly thấp giọng dặn dò Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi.
"Nếu đã vậy, sau khi vào trong ngươi hãy cẩn thận một chút." Diệp Tử Vân vẫn không yên lòng.
"Ừm, yên tâm đi." Nhiếp Ly tự tin cười.
Thực lực của Tiêu Ngữ quả thật phi thường cường đại, có y đi cùng sẽ yên tâm hơn rất nhiều. Tuy không rõ thân phận của Tiêu Ngữ, nhưng y đối với bọn họ hẳn là không có ác ý.
Nhiếp Ly dặn dò Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi xong mới lao người tới bên cạnh Tiêu Ngữ, nói: "Chúng ta đi thôi."
Tiêu Ngữ không nói gì, bay vút lên không trung, hướng về phía cổ mộ.
"Này, ta còn chưa học được ngự không mà!" Nhiếp Ly hô lên.
Nghe tiếng hô của Nhiếp Ly, Tiêu Ngữ sững lại một chút, sắc mặt quái dị nhìn Nhiếp Ly. Tay phải hắn khẽ động, rút ra một dải lụa trắng, ném cho Nhiếp Ly: "Ngươi bắt lấy dải lụa, ta kéo ngươi lên."
Thấy dải lụa trắng, ánh mắt Nhiếp Ly liếc qua Tiêu Ngữ: "Ta và ngươi đều là nam nhân, nắm tay nhau khó khăn đến vậy sao?"
Ánh mắt Tiêu Ngữ liếc xéo Nhiếp Ly: "Ta thích sạch sẽ, sợ làm bẩn tay ta."
"Được rồi, ta cũng giống ngươi." Nhiếp Ly nhếch miệng, Tiêu Ngữ người này thật sự rất cổ quái.
Tiêu Ngữ cầm một đầu dải lụa bay lên, kéo theo Nhiếp Ly hướng về phía cổ mộ.
Trên dải lụa trắng có thêu một đóa hoa màu bạc, nét mặt Nhiếp Ly không khỏi lộ ra vẻ kỳ quái. Cái tên Tiêu Ngữ này quả nhiên không hổ danh ẻo lả, lại còn thêu hoa. Nhưng nghĩ lại, đóa hoa màu bạc này có lẽ là gia huy của Tiêu Ngữ!
Nhiếp Ly âm thầm ghi nhớ hình dạng đóa hoa này, đợi sau khi trở về sẽ hỏi thử La Khiếu xem có biết lai lịch của gia huy này không.
Tiêu Ngữ kéo theo Nhiếp Ly bay đến phía trên cổ mộ, cách lối vào khoảng mấy trăm mét. Phía trên lối vào, bộ khô lâu khổng lồ kia vẫn lơ lửng, tạo cho người ta một cảm giác áp bức kinh khủng.
Đúng lúc này, các cường giả Thứ Thần cũng đồng loạt lao đến.
Pháp tắc chi lực ngưng tụ thành đủ loại chiêu thức, oanh kích về phía bộ khô lâu khổng lồ.
Trong tay bộ khô lâu đột nhiên xuất hiện một thanh chiến phủ vô cùng to lớn, chém về phía những luồng pháp tắc chi lực. Một đạo sóng xung kích ngưng tụ từ Tử Vong pháp tắc chi lực chém tới các cường giả Thứ Thần.
Oanh! Oanh! Oanh!
Pháp tắc chi lực trên bầu trời không ngừng nổ tung.
Giữa thiên địa đều tràn ngập sức mạnh kinh hoàng.
Mấy luồng pháp tắc chi lực tán loạn bắn về phía Nhiếp Ly và Tiêu Ngữ. Nhiếp Ly đang chuẩn bị ứng phó thì thấy tay phải Tiêu Ngữ khẽ vung lên, một cỗ chưởng kình đánh ra. Bành bành bành, mấy đạo pháp tắc chi lực trên không trung đều bị đánh nát, tiêu tán đi mất.
Chứng kiến hành động của Tiêu Ngữ, trong lòng Nhiếp Ly không khỏi kinh ngạc. Năng lực của tên Tiêu Ngữ này thật sự quá đáng sợ. Không biết y đã dùng loại sức mạnh gì mà có thể một chưởng đánh tan pháp tắc chi lực do các cường giả Thứ Thần vận dụng.
Cơ bản có thể xác định, thực lực của Tiêu Ngữ ít nhất đã đạt đến cấp Thứ Thần. Về phần có đạt tới Linh Thần hay không, Nhiếp Ly không cảm ứng ra được. Với thực lực hiện tại, hắn không cách nào phỏng đoán được thực lực của Tiêu Ngữ.
Bộ khô lâu khổng lồ kia không ngừng chém ra từng đạo sóng xung kích kinh khủng, khiến các cường giả Thứ Thần căn bản không cách nào đến gần, cũng không thể tiếp cận lối vào cổ mộ.
"Có bộ khô lâu kia trấn thủ, chỉ sợ chúng ta không vào được, hay là quay về đi." Nhiếp Ly nói, hắn đương nhiên không sợ hãi, chỉ là muốn thăm dò Tiêu Ngữ mà thôi.
Tiêu Ngữ trừng mắt liếc Nhiếp Ly: "Chúng ta đã đến đây, còn chưa vào trong cổ mộ, chẳng lẽ ngươi sợ rồi sao?"
"Vậy ngươi nói nên làm thế nào bây giờ? Trừ phi ngươi lên tiêu diệt bộ khô lâu kia!" Nhiếp Ly nói. Thực lực của bộ khô lâu kia phi thường cường đại, năm sáu mươi cường giả Thứ Thần trong thời gian ngắn cũng không làm gì được nó. Nhiếp Ly muốn xem thử thực lực của Tiêu Ngữ có biến thái đến mức đó không.
Thân phận của Tiêu Ngữ thật sự khiến người ta rất hoài nghi!
"Ngươi không biết suy nghĩ sao? Bộ khô lâu kia mạnh như vậy, năm sáu mươi cường giả Thứ Thần đều không làm gì được, ta làm sao mà đối phó nổi?" Tiêu Ngữ trừng mắt nhìn Nhiếp Ly.
"Vậy ngươi nói làm sao bây giờ? Nếu không vào được, còn tốn thời gian ở đây làm gì?" Thật ra Nhiếp Ly đã có phương pháp đi vào, chỉ cần triệu hồi Ảnh Yêu Yêu Linh là được. Nhưng hắn không muốn làm vậy, hắn muốn xem thử Tiêu Ngữ sẽ dùng thủ đoạn gì để tiến vào.
Nhìn Nhiếp Ly, Tiêu Ngữ trầm mặc một lát rồi nói: "Chỉ có thể dùng biện pháp này!"