Tiêu Ngữ không hề để tâm đến lời bàn tán của đám học viên, dẫn Nhiếp Ly và Lục Phiêu đi xuyên qua một con đường mòn trong rừng, tiến vào một khu vực có nhiều công trình kiến trúc san sát. Nơi đây dày đặc những tòa biệt viện, Tiêu Ngữ bước vào một căn biệt viện yên tĩnh.
"Những người có thể ở đây đều có lai lịch không tầm thường, tốt nhất các ngươi đừng nên trêu chọc vào." Tiêu Ngữ không yên tâm dặn dò, "Trước mắt cứ an tâm tu luyện ở đây đi."
Nhiếp Ly ngẩng đầu quan sát, trong sân của Tiêu Ngữ có hai gian nhà, hắn và Lục Phiêu được xếp ở một gian, ngay cạnh phòng của Tiêu Ngữ.
"Khi không có ta dẫn đường, các ngươi không được tùy ý đi lại lung tung, ngoài ra cũng không được vào phòng của ta." Tiêu Ngữ nhìn về phía Nhiếp Ly, ánh mắt tỏ rõ sự không yên tâm.
"Được rồi." Nhiếp Ly nhún vai, chẳng hề để lời nói của Tiêu Ngữ vào lòng.
Nhiếp Ly và Lục Phiêu đi một vòng, hoàn cảnh trong sân quả thật rất tuyệt, chim hót hoa nở, còn có cả cầu nhỏ nước chảy và hòn non bộ. Tiêu Ngữ sống ở đây thật đúng là hưởng thụ, xem ra đã tốn không ít tiền.
"Hai khối linh thạch này cho các ngươi, cứ tu luyện trước đi." Tiêu Ngữ nói rồi đưa hai khối Linh Thạch cho Nhiếp Ly và Lục Phiêu, "Ta ra ngoài một chuyến để đăng ký cho các ngươi."
Sau khi tạm biệt Nhiếp Ly và Lục Phiêu, Tiêu Ngữ liền rời đi.
Nhiếp Ly cầm một khối Linh Thạch, ngồi xếp bằng xuống, đang chuẩn bị dùng nó để tu luyện thì Vũ Diễm nữ thần vèo một tiếng chui ra từ trong tay áo hắn.
"Buồn chết ta mất!" Vũ Diễm nữ thần phiền muộn nói. Từ lúc đến Long Khư Giới Vực, nàng toàn phải trốn trong tay áo của Nhiếp Ly. Tuy biết rằng không thể giấu mãi được, nhưng cũng may là không gây ra quá nhiều sự chú ý. Rất nhiều đệ tử của Thiên Linh Viện đều mang theo các loại yêu sủng, linh sủng, có lẽ người của Long Khư Giới Vực đều xem Vũ Diễm nữ thần là yêu sủng của Nhiếp Ly.
Về phần Kim Đản, trước khi đến đây, Nhiếp Ly đã cho nó vào một túi vải nhỏ. Tiểu gia hỏa này dường như đã tiến vào trạng thái ngủ say, thân thể càng lúc càng thu nhỏ lại, chỉ còn lớn bằng nắm đấm, vẻ ngoài cũng không có gì đặc biệt dễ gây chú ý.
Đối với vật nhỏ này, Nhiếp Ly tạm thời cũng không có cách xử lý nào tốt hơn. Bây giờ nó đang hôn mê, hắn tự nhiên cũng bớt lo đi không ít.
"Cường giả ở Long Khư Giới Vực này thật nhiều." Vũ Diễm nữ thần cảm khái nói. Trên đường tới đây, nàng cảm nhận được vô số luồng khí tức cường đại khiến nàng kinh hãi không thôi. Hầu như mỗi người ở Long Khư Giới Vực đều là siêu cấp cao thủ!
"Đó là đương nhiên, Tiểu Linh Lung thế giới so với Long Khư Giới Vực chỉ là một thế giới nhỏ bé mà thôi." Nhiếp Ly cười nói. Vũ Diễm nữ thần cả đời chỉ sống trong Tiểu Linh Lung thế giới, dĩ nhiên là hoàn toàn không biết gì về Long Khư Giới Vực.
Vũ Diễm nữ thần cảm thấy một sự cấp bách mãnh liệt. Vốn dĩ ở Tiểu Linh Lung thế giới, dù không còn mạnh mẽ như thời kỳ đỉnh cao của một Linh Thần, nhưng ít ra nàng cũng là cường giả Truyền Kỳ đỉnh phong, có thể ứng phó với những đối thủ thông thường. Nhưng khi đến Long Khư Giới Vực này, nàng chẳng là gì cả.
Nhiếp Ly cũng muốn dạy cho Vũ Diễm nữ thần một vài công pháp tu luyện, nhưng vì hình thái sinh mệnh của nàng quá khác biệt nên hắn cũng đành chịu, chỉ có thể để nàng tự mình lĩnh ngộ. Tuy nhiên, Nhiếp Ly cảm nhận được ngọn lửa bản mệnh của Vũ Diễm nữ thần vô cùng cường đại, trong cơ thể nàng rất có thể ẩn giấu bí mật nào đó, cho nên phương thức tu luyện của nàng nhất định sẽ không giống bình thường.
"Nhiếp Ly, ta phải nắm chặt thời gian tu luyện. Khí tức trong Long Khư Giới Vực hoàn toàn khác với Tiểu Linh Lung thế giới, ta thậm chí còn không biết mình có thể hấp thu và luyện hóa chúng hay không."
Vũ Diễm nữ thần lơ lửng trên không, lặng lẽ tu luyện, một ngọn lửa bao quanh thân thể nàng. Nàng nhắm chặt hai mắt, dường như đã chìm vào một trạng thái đặc biệt nào đó.
Nhiếp Ly lấy ra khối Linh Thạch kia, hắn cũng phải nhanh chóng tu luyện để đột phá Thiên Mệnh cảnh giới.
Vận chuyển Linh Hồn Hải, Nhiếp Ly chậm rãi rút lấy lực lượng trong Linh Thạch, hấp thu vào cơ thể rồi luyện hóa. Một luồng sức mạnh hùng hậu cuộn trào trong người hắn. Trước kia bị giam cầm trong Tiểu Linh Lung thế giới, bây giờ cuối cùng hắn cũng có thể hấp thu và luyện hóa Thiên Đạo chi lực.
Nhiếp Ly vận hành Thiên Đạo Thần Quyết, cảm nhận từng tia Thiên Đạo chi lực chậm rãi chảy xuôi qua các Thiên Mạch trong cơ thể, sau đó thấm nhuần khắp toàn thân, khiến mọi lỗ chân lông đều khoan khoái dễ chịu.
Vừa mới có chút hiệu quả, còn chưa kịp đã ngứa thì Thiên Đạo chi lực ẩn chứa trong khối Linh Thạch đã bị Nhiếp Ly hấp thu gần như cạn kiệt.
Cảm nhận được khối Linh Thạch trống rỗng, Nhiếp Ly cười khổ. Sau khi tu luyện Thiên Đạo Thần Quyết, sức chứa của Linh Hồn Hải của hắn lớn đến kinh người, một khối Linh Thạch căn bản không đủ dùng. Cảm giác này giống như đang ăn mà bụng còn chưa no thì đã hết đồ ăn vậy.
"Phải đi thu thập thật nhiều Linh Thạch mới được." Nhiếp Ly thầm nghĩ. Chỉ cần có đủ Linh Thạch, dựa vào thiên phú Thiên Linh Căn bát phẩm của kiếp này, cộng thêm lượng Linh Thạch dồi dào và sự am hiểu của bản thân về tu luyện, hắn tuyệt đối có thể tấn cấp Thiên Mệnh cảnh giới với tốc độ cực nhanh.
Đến Long Khư Giới Vực, hắn nhất định phải nâng cao tu vi, bỏ xa Yêu Chủ!
Ngay lúc Nhiếp Ly và Lục Phiêu đang tu luyện, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa "cốc cốc cốc".
"Tiêu Ngữ ca ca, huynh có ở đó không?" Một giọng nữ trong trẻo vui tai vang lên, chỉ nghe thanh âm thôi cũng đủ khiến xương cốt người ta mềm nhũn đi vài phần.
Nghe thấy tiếng gọi bên ngoài, Lục Phiêu đột nhiên mở mắt, khóe miệng nở một nụ cười gian xảo, nhìn về phía Nhiếp Ly hỏi: "Nhiếp Ly, không phải là tiểu tình nhân của Tiêu Ngữ đến đấy chứ?"
"Tiêu Ngữ không có ở đây." Nhiếp Ly đáp vọng ra ngoài, trong lòng cười khổ không thôi, Lục Phiêu đúng là kẻ lắm chuyện.
"Ồ." Bên ngoài vang lên một tiếng kêu nhẹ, sau đó cửa được đẩy ra.
Chỉ thấy ở cửa là một thiếu nữ xinh xắn khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, mặc một chiếc váy lụa dài màu vàng nhạt. Nàng có làn da trắng như tuyết, đôi mắt trong veo như suối nguồn, đảo một vòng trên người hai người họ. Thiếu nữ này dung mạo vô cùng tú lệ, tựa như minh châu tỏa sáng, mỹ ngọc óng ánh, giữa đôi mày còn phảng phất một nét tinh nghịch.
"Tiêu Ngữ ca ca không có ở đây sao? Các ngươi là ai vậy?" Thiếu nữ tò mò nhìn Nhiếp Ly và Lục Phiêu.
"Chúng ta là bạn của Tiêu Ngữ, huynh ấy vừa mới ra ngoài. Ngươi tìm huynh ấy có việc gì không?" Nhiếp Ly hỏi lại.
Ánh mắt Lục Phiêu dán chặt vào gương mặt thiếu nữ, ngẩn ngơ, trong lòng không khỏi cảm thán, tiểu tình nhân của Tiêu Ngữ quả thật xinh đẹp. Trong số những cô gái hắn từng gặp, có lẽ chỉ kém Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi một chút mà thôi.
"À, không có gì đâu. Ta vừa biết Tiêu Ngữ ca ca trở về nên đến chào hỏi, không ngờ lại gặp các ngươi ở đây. Các ngươi là học viên mới sao?" Thiếu nữ chớp mắt hỏi.
"Đúng vậy." Lục Phiêu vội vàng gật đầu.
"À, ta là Hoàng Oanh, là... bạn của Tiêu Ngữ ca ca." Gò má Hoàng Oanh thoáng ửng hồng.
Thấy cảnh này, Nhiếp Ly lập tức hiểu ra, tiểu cô nương Hoàng Oanh này thích Tiêu Ngữ.
"Vậy ngươi định đợi Tiêu Ngữ về, hay là..." Nhiếp Ly thăm dò.
Hoàng Oanh suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy ta ở lại đây chờ một lát."
Hoàng Oanh vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì một thiếu niên mặc trường bào trắng bước vào. Thấy Hoàng Oanh, sắc mặt hắn ta trầm xuống: "Oanh Nhi, ngươi quả nhiên ở đây! Ta vừa nghe tin Tiêu Ngữ trở về là đoán ngay ngươi sẽ đến!"
"Nghiêm Hạo, ai cần ngươi quản?" Hoàng Oanh bĩu môi, tỏ vẻ không vui.
"Hoàng Oanh, tên Tiêu Ngữ đó có gì tốt mà khiến ngươi nhớ mãi không quên vậy?" Nghiêm Hạo tức giận nói. Luận về gia thế, hắn hơn Tiêu Ngữ không biết bao nhiêu lần, luận về tướng mạo, được rồi, hắn thừa nhận tướng mạo mình không bằng Tiêu Ngữ, nhưng cũng đâu đến nỗi tệ.
"Ta tình nguyện, ta thích, ngươi quản được sao?" Hoàng Oanh hừ một tiếng, rõ ràng không ưa Nghiêm Hạo.
Ánh mắt Nghiêm Hạo lướt qua Nhiếp Ly và Lục Phiêu, lạnh lùng hỏi: "Hai người các ngươi chính là hai thiên tài từ Tiểu Linh Lung thế giới đến? Một kẻ Thiên Linh Căn bát phẩm, một kẻ Thiên Linh Căn ngũ phẩm?"
Nhiếp Ly thản nhiên liếc nhìn Nghiêm Hạo, không trả lời. Lục Phiêu cũng lười đáp lại.
"Ta đang hỏi các ngươi đấy!" Nghiêm Hạo nhíu mày, trầm giọng nói.
"Chúng ta hình như không có nghĩa vụ phải trả lời ngươi." Nhiếp Ly lạnh nhạt đáp. Nghiêm Hạo vừa bước vào đã mang thái độ hống hách, khiến Nhiếp Ly rất khó chịu.
"Tiểu tử, ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không? Tuy các ngươi có Thiên Linh Căn, nhưng đừng tưởng có thể nghênh ngang ở Thiên Linh Viện này. Cứ hỏi thử xem, Thiên Linh Viện này rốt cuộc là do ai định đoạt! Thiên tài có Thiên Linh Căn ta thấy nhiều rồi, trước khi đạt đến Thiên Mệnh cảnh giới, các ngươi chẳng là cái thá gì cả!" Khí tức bàng bạc từ người Nghiêm Hạo tuôn ra, một luồng áp lực vô hình đè ép về phía Nhiếp Ly và Lục Phiêu.
Nghiêm Hạo đã là cường giả cấp Thiên Mệnh, Nhiếp Ly và Lục Phiêu lập tức cảm thấy một áp lực đến nghẹt thở.
Tuy nhiên, Nghiêm Hạo cũng biết thu liễm. Dù là hắn cũng không dám làm càn ở Thiên Linh Viện. Nếu thật sự giết người ở đây, gia tộc hắn cũng không bảo vệ nổi hắn.
Nhiếp Ly lạnh lùng nhìn Nghiêm Hạo. Kiếp trước hắn đã gặp quá nhiều cao thủ, có những người bối cảnh còn cường đại hơn Nghiêm Hạo nhiều, nhưng hắn chưa từng lùi bước. Mặc dù đối phương là cường giả Thiên Mệnh cảnh giới, nhưng trong lòng Nhiếp Ly lại dấy lên một tia chiến ý và khát vọng. Đã rất lâu rồi hắn chưa được đấu với cường giả Thiên Mệnh cảnh giới!
"Nghiêm Hạo, ngươi làm gì vậy? Ta không cho phép ngươi đối xử với bạn của Tiêu Ngữ ca ca như thế!" Hoàng Oanh đột nhiên đứng chắn giữa Nhiếp Ly và Nghiêm Hạo, lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn ta.
Khí tức của Nghiêm Hạo hơi chùng xuống rồi thu lại. Hắn nhìn sâu vào Nhiếp Ly đang đứng sau lưng Hoàng Oanh. Rõ ràng Nhiếp Ly chỉ mới là Địa Mệnh cảnh, tại sao vừa rồi hắn lại cảm nhận được một tia chiến ý từ trên người đối phương? Chẳng lẽ bị khí tức cấp Thiên Mệnh đè ép mà Nhiếp Ly lại không hề sợ hãi chút nào?
Luồng chiến ý nóng bỏng đó chỉ lóe lên trong mắt rồi Nhiếp Ly liền khôi phục vẻ bình tĩnh, dường như không muốn xung đột thêm với Nghiêm Hạo.
"Các ngươi cũng chỉ xứng trốn sau lưng đàn bà. Hôm nay tạm tha cho các ngươi. Ta khuyên hai người các ngươi đừng đi theo tên phế vật Tiêu Ngữ đó, sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu. Nếu các ngươi đến đầu quân cho bổn thiếu gia, bổn thiếu gia vẫn có thể cân nhắc thu nhận các ngươi." Nghiêm Hạo hừ lạnh một tiếng rồi nói.