Cố Bối đi tới bên cạnh Nhiếp Ly, giơ ngón tay cái lên rồi thì thầm: "Nhiếp Ly, ngươi làm thế nào vậy?! Ha ha, không ngờ ngươi lại thật sự chiếm được trái tim của Long Vũ Âm! Ta cũng muốn dạy cho nàng ta một bài học lắm nhưng nàng quá mạnh, quả nhiên chỉ có ngươi mới làm được."
"Sắp tới là cuộc thi tranh hạng trên Thánh Linh Thiên Bảng rồi...!" Nhiếp Ly lắc đầu, liếc nhìn Cố Bối, nói với vẻ đầy ẩn ý: "Ngươi cũng có thể mà?"
Nghe Nhiếp Ly nói vậy, Cố Bối cười cười lắc đầu: "Mặc dù ta rất tự tin, nhưng muốn hạ gục nàng ta thì vẫn còn quá khó. Ngươi là người ta nể phục nhất!"
"Ta không coi trọng việc tranh giành thứ hạng trên Thánh Linh Thiên Bảng." Nhiếp Ly hoàn toàn không để tâm, bởi vì trong lòng hắn, Long Vũ Âm chỉ là một chướng ngại nhỏ ven đường, kẻ địch chân chính chỉ có một mình Thánh Đế!
Cố Bối cười hắc hắc: "Có tên trên Thánh Linh Thiên Bảng đã là người có thực lực ghê gớm lắm rồi! Long Vũ Âm là loại nữ nhân lạnh lùng, nếu chinh phục được chắc chắn sẽ rất thú vị. Ta vốn định thu nàng làm tiểu thiếp, nhưng nếu ngươi đã có hứng thú thì ta liền nhường lại cho ngươi!"
Nghe Cố Bối khoác lác, Nhiếp Ly cũng đành chịu thua. Bất quá với tính tình phóng đãng của Cố Bối, dù mới mười bốn mười lăm tuổi nhưng nghe nói trong nhà đã có hơn hai mươi bà vợ, nói ra những lời này cũng là hợp tình hợp lý. Nhiếp Ly không biết Cố Bối cố ý ngụy trang hay bản tính đã như thế.
"Ta không có hứng thú với nàng ta." Nhiếp Ly lạnh nhạt đáp.
"Chẳng lẽ phương diện kia của ngươi có vấn đề? Nữ nhân xinh đẹp như vậy mà ngươi cũng không động lòng sao?" Cố Bối sửng sốt, ánh mắt liếc xuống phần dưới của Nhiếp Ly.
Nhiếp Ly chỉ biết cười khổ. Hắn nhớ tới Diệp Tử Vân, nhớ tới Ngưng Nhi. Nếu muốn lấy vợ, ít nhất cũng phải là người như Tử Vân hay Ngưng Nhi, còn nữ nhân như Long Vũ Âm, Nhiếp Ly sẽ không nảy sinh bất cứ hứng thú nào.
Nếu cứ tiếp tục chủ đề này thì đúng là không có hồi kết. Nhiếp Ly bèn nói: "Trong Cố gia của ngươi có một người tên là Cố Hằng vừa tới tìm chúng ta."
Nghe Nhiếp Ly nhắc tới, Cố Bối lập tức thu lại vẻ mặt cà lơ phất phơ, trở nên nghiêm túc: "Nhiếp Ly, mặc kệ ngươi và Lục Phiêu lựa chọn gia nhập thế lực nào, các ngươi đều là bằng hữu của ta. Cố Hằng không phải kẻ tốt lành gì, các ngươi tốt nhất đừng qua lại với hắn. Nếu hắn mời chào các ngươi gia nhập dưới trướng, ta hy vọng các ngươi sẽ không đồng ý!"
"Ta đã từ chối rồi." Nhiếp Ly bình tĩnh nói: "Không chỉ hắn, chúng ta còn từ chối rất nhiều người!"
Cố Bối kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Nhiếp Ly, nhưng chỉ một lát sau liền nói: "Cố Hằng là kẻ lòng dạ hẹp hòi, ngươi từ chối hắn thì phải cẩn thận hắn ra tay trả thù!"
"Chuyện này thì ta không lo, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn!" Nhiếp Ly thản nhiên cười đáp.
Nhìn thần sắc của Nhiếp Ly, Cố Bối trầm mặc một lát rồi nói: "Nhiếp Ly, về điểm này, ta thật sự rất khâm phục ngươi. Sau này mặc kệ gặp phải chuyện gì, chỉ cần ngươi cần đến ta, Cố Bối ta đây nghĩa bất dung từ!"
"Sau này hãy nói!" Nhiếp Ly khoát tay. Cố Bối là người không tệ, Nhiếp Ly không muốn biến mối quan hệ này thành lợi dụng lẫn nhau.
Ở phía xa, Hàn Tĩnh và Vương Dương đứng nhìn bóng lưng của Nhiếp Ly, Lục Phiêu và Cố Bối, trong mắt hiện lên vẻ ghen ghét sâu đậm. Nhưng bọn hắn đã không còn dám gây sự với Nhiếp Ly nữa, chênh lệch về thiên phú quá lớn, thiên phú của Nhiếp Ly thật sự khiến bọn hắn sợ hãi. Nếu bây giờ còn tìm Nhiếp Ly gây phiền phức thì chẳng khác nào muốn chết!
Đến cả Long Vũ Âm mà Nhiếp Ly còn dám đánh, huống chi là bọn họ!
Xích Mộc tôn giả từ bên ngoài bước vào, ánh mắt đảo qua tất cả mọi người rồi dừng lại trên người Nhiếp Ly, nhàn nhạt cười nói: "Ta biết trong các ngươi có nhiều người đã tiến vào khu vực thí luyện, còn có một vài đệ tử đang chờ đợi để thử thách nhằm có được vị trí tốt. Thiên phú của các ngươi đều vượt xa dự liệu của ta, rất tốt! Các học viên khác cũng phải nỗ lực hơn để giành được danh ngạch tiến vào Đông viện. Chỉ có năm người có thể đạt được danh ngạch, nếu năm nay không ai giành được thì phải đợi đến sang năm. Sang năm sẽ có rất nhiều người từ Nam viện và Bắc viện đi lên, nói không chừng đây sẽ là cơ hội cuối cùng của các ngươi!"
Bọn người Hàn Tĩnh, Vương Dương siết chặt nắm đấm. Chỉ có năm danh ngạch, độ khó để tranh giành quả thực quá lớn. Lời của Xích Mộc tôn giả càng khiến bọn hắn cảm thấy bất an, nếu năm nay không vào được Đông viện, chẳng lẽ từ nay về sau sẽ không còn cơ hội nữa sao? Trong lòng bọn hắn tràn ngập ấm ức và không cam lòng. Bọn hắn đều là thiên tài sở hữu Thiên Linh Căn, tại sao lại phải bị người khác dẫm lên đầu?
"Ba ngày trước, chúng ta đã học cách ngưng tụ Linh Chi Hỏa Diễm. Không biết sau khi trở về các ngươi có luyện tập hay không. Nếu ai đã ngưng tụ được Linh Chi Hỏa Diễm thì có thể báo cho ta biết, đây cũng là một lợi thế giúp các ngươi có cơ hội tiến vào Đông viện. Trong tiết học hôm nay, chúng ta sẽ học về cách rèn luyện sức mạnh thân thể. Một tu luyện giả cường đại, trước hết thân thể phải đủ mạnh mẽ mới có thể dung hợp được yêu linh mạnh hơn bản thân! Nhưng việc tăng cường sức mạnh thân thể cũng không phải chuyện đơn giản!" Xích Mộc tôn giả ôn tồn nói: "Tiếp theo, ta sẽ dạy các ngươi cách rèn luyện thân thể!"
Nói xong, Xích Mộc tôn giả lấy ra mấy cặp hộ tí từ trong không gian giới chỉ, nói: "Thứ này gọi là Huyền Trọng Hộ Tí, bên trong chứa đầy Huyền Trọng Chi Sa. Huyền Trọng Hộ Tí chia làm năm loại, mỗi cái nặng 500 cân, 1.000 cân, 1.500 cân, 2.000 cân và 2.500 cân. Các ngươi có thể lựa chọn một loại phù hợp rồi đeo lên!"
Xích Mộc tôn giả đặt một đống Huyền Trọng Hộ Tí xuống trước mặt, nói: "Không được sử dụng Thiên Đạo Chi Lực, chỉ có thể dùng sức mạnh đơn thuần của thân thể. Đương nhiên, các ngươi phải lượng sức mà làm, hãy chọn loại gần với cực hạn của bản thân. Tốt rồi, các ngươi lên chọn đi!"
Xích Mộc tôn giả vừa dứt lời, vài đệ tử liền chủ động bước lên. Có người cầm lấy cặp Huyền Trọng Hộ Tí 1.000 cân, mặt lập tức đỏ bừng, phải dùng cả hai tay mới nâng nổi. Một cái hộ tí đã là 1.000 cân, hai cái cộng lại bọn hắn không tài nào chịu nổi, đành phải chọn loại 500 cân.
Lúc này bọn hắn mới phát hiện, nếu không sử dụng Thiên Đạo Chi Lực, sức mạnh thể chất của bọn hắn lại yếu đến vậy.
Tất cả đệ tử đều lần lượt lên chọn. Chẳng ai muốn chọn loại nhẹ nhất, nhưng phần lớn đều nhận ra sức mạnh thể chất của mình quá yếu, chỉ có thể chọn loại nhẹ nhất, rất ít người mang nổi cặp Huyền Trọng Hộ Tí nặng 1.000 cân.
Long Vũ Âm bước tới, ánh mắt của mọi người gần như đều đổ dồn về phía nàng. Nàng sở hữu Xích Long huyết mạch, ai cũng biết sức mạnh thân thể của nàng rất đáng gờm, nhưng không biết đã mạnh đến mức nào.
Long Vũ Âm cúi xuống cầm lấy một cặp Huyền Trọng Hộ Tí, đó là loại nặng 1.500 cân, nàng rất ung dung đeo vào.
Nàng thường xuyên sử dụng Huyền Trọng Hộ Tí để luyện tập, nên thoáng cái đã tìm được loại thích hợp. Hơn nữa, việc đeo cặp 1.500 cân đối với nàng đã là có phần khiêm tốn, ở trong gia tộc nàng toàn dùng loại 2.000 cân.
Sức mạnh thân thể chính là thứ mà Long Vũ Âm tuyệt đối có thể kiêu hãnh.
Kim Diễm đi tới, cầm lên cặp hộ tí 1.000 cân, có chút buồn bực liếc nhìn Long Vũ Âm. Hắn đeo loại 1.000 cân đã là cực hạn, càng không cần phải nói tới loại 1.500 cân. Hắn luôn so sánh mình với Long Vũ Âm, nhưng so với nữ nhân này, hắn lúc nào cũng kém một chút.
"Đến lượt chúng ta!" Lục Phiêu nói, đoạn cầm lấy cặp Huyền Trọng Hộ Tí 1.000 cân. Cơ thể hắn khẽ chùng xuống, phải cố hết sức mới miễn cưỡng đeo lên được, mặt căng đến đỏ bừng.
Cố Bối cầm cặp hộ tí 1.000 cân lên với vẻ mặt khá nhẹ nhõm. Hắn không quá tự tin mà chọn loại quá nặng, chỉ chọn loại vừa sức mình.
Nhiếp Ly cũng cầm lấy cặp Huyền Trọng Hộ Tí 1.000 cân đeo vào. Nếu không sử dụng Thiên Đạo Chi Lực, sức mạnh thân thể hiện tại của Nhiếp Ly có thể chọn loại 1.500 cân, nhưng đó cũng là cực hạn, sẽ khiến hắn có chút khó chịu nên hắn đã chọn loại nhẹ hơn để giữ sức.
Dù sao nếu chỉ so đấu sức mạnh thân thể đơn thuần, so với Long Vũ Âm, người sở hữu Xích Long huyết mạch, Nhiếp Ly vẫn còn kém hơn một chút. Dù sao người thừa hưởng Xích Long huyết mạch thì cường độ thân thể đã tương đương với cường giả Nhị Mệnh cảnh.
"Khi không sử dụng Thiên Đạo Chi Lực, các ngươi có nhận ra thân thể mình yếu đến mức nào không!" Xích Mộc tôn giả chậm rãi đi sang một bên, khẽ cười nói: "Các ngươi có thể tiến hành rèn luyện tại phòng luyện công, ta sẽ chỉ điểm cho các ngươi bí quyết tu luyện sức mạnh thân thể!"
Cố Bối và Lục Phiêu đã bắt đầu rèn luyện, chạy bước ngắn, lộn nhào. Tuy những động tác này vô cùng đơn giản, nhưng vì không thể sử dụng Thiên Đạo Chi Lực, lại phải gánh thêm trọng lượng lớn như vậy, ai nấy đều cảm thấy không thoải mái, chỉ vận động một lát mà toàn thân đã mồ hôi đầm đìa.
"Tu luyện sức mạnh thân thể, khí tức là mấu chốt. Hít sâu vào, sau đó chậm rãi vận động. Rèn luyện thân thể cũng là một hình thức kết nối với Thiên Đạo Chi Lực. Thân thể được thiên địa nuôi dưỡng mới có thể trở nên mạnh mẽ hơn!" Xích Mộc tôn giả vừa đi vừa giảng giải.
Nhiếp Ly lại đứng yên một chỗ, duy trì một tư thế kỳ quái, như lão tăng nhập định, bất động.
Nếu đã tu luyện thân thể, Nhiếp Ly tự nhiên sẽ không lãng phí cơ hội tốt như vậy. Hắn dùng phương pháp của riêng mình để rèn luyện, tuy đứng im bất động nhưng cơ bắp toàn thân đều đang rung lên.
Đây chính là bí pháp tu luyện thân thể trong Thiên Đạo Thần Quyết.
Lấy tâm ngự khí, lấy khí luyện thể!
Nhiếp Ly cảm nhận được thân thể đang mạnh lên rõ rệt theo từng nhịp rung của cơ bắp. Không thể không nói, tu luyện thân thể bằng Thiên Đạo Thần Quyết cho kết quả nhanh đến kinh người.
Xích Mộc tôn giả đi ngang qua Nhiếp Ly, thấy hắn đang đứng yên thì dừng lại suy ngẫm. Nhiếp Ly dường như đang dùng một phương pháp luyện thể đặc thù, loại phương pháp này ông cũng chưa từng thấy qua. Cảm nhận khí tức của Nhiếp Ly một thoáng, ông thấy khí tức của hắn vô cùng nhỏ, dường như không thể cảm giác được.
Xích Mộc tôn giả âm thầm kinh hãi, đây rốt cuộc là pháp môn luyện thể gì? Bất quá ông cũng không hỏi nhiều. Mỗi người đều có công pháp tu luyện và lĩnh ngộ khác nhau. Là một đạo sư, ông chỉ có thể chỉ điểm từ bên cạnh, không thể cưỡng ép học viên tu luyện theo phương pháp của mình. Hơn nữa, tò mò về công pháp tu luyện của học viên cũng là một hành vi thiếu đạo đức của một người thầy.