“Ngươi... Trong mấy trăm năm qua của Thành Quang Huy, người có thể dựa vào sức mình để bước lên đỉnh cao chỉ có duy nhất Diệp Mặc đại nhân mà thôi.”
Tư duy của Thẩm Tú có phần ngưng trệ, nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối.
“Thẩm Tú lão sư không phải vừa nói là không thể sao? Cớ sao lại tự vả vào miệng mình như vậy?”
Nhiếp Ly mỉm cười nói:
“Diệp Mặc đại nhân chính là một ví dụ vô cùng rõ ràng. Bất kể là đệ tử thế gia hay đệ tử bình dân, tiềm lực tương lai đều là vô tận. Trên đời không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền mà thôi!”
Thẩm Tú chỉ muốn bùng nổ. Tên nhóc Nhiếp Ly này thật quá ghê tởm, cứ bắt lấy kẽ hở trong lời nói của nàng mà công kích không ngừng, đúng là không biết trên dưới là gì!
Nàng lạnh lùng nhìn Nhiếp Ly. Hắn dám ở trước mặt mọi người chống đối nàng như vậy, khoảng thời gian sắp tới nàng tuyệt đối sẽ không để hắn sống yên!
Ngồi ở bên cạnh, Đỗ Trạch nhìn Nhiếp Ly với ánh mắt đầy cảm kích. Nhiếp Ly là đệ tử thế gia, lại dám mạo hiểm đắc tội Thẩm Tú lão sư để bênh vực cho các đệ tử bình dân, điều này khiến hắn vô cùng cảm động. Tâm hồn thiếu niên thuần khiết ấy, từ khoảnh khắc này đã xem Nhiếp Ly là bằng hữu của mình.
Thẩm Tú cười lạnh nói:
“Nói năng hàm hồ, ngươi cho rằng chỉ vài lời như vậy là có thể thay đổi hiện thực tàn khốc sao? Ngươi chỉ nhìn thấy vinh quang của Diệp Mặc đại nhân, lại không thấy có bao nhiêu kẻ đến cuối đời vẫn chỉ là một kẻ tầm thường, đừng nói là Yêu Linh Sư, ngay cả Võ Giả cũng không thành. Nhiếp Ly đúng không, ngươi cũng là đệ tử thế gia mà lại không biết điều như vậy. Ta cũng muốn xem thử thiên phú của ngươi đến đâu!”
Thẩm Tú cúi đầu lật xem quyển sách da dê trong tay, sau khi xem xong, nàng chế nhạo:
“Nhiếp Ly, linh hồn hải màu đỏ, hồn lực 6, lực lượng 21. Chỉ bằng thiên phú của ngươi, đời này cùng lắm chỉ đạt tới cảnh giới Thanh Đồng Võ Giả, muốn trở thành Yêu Linh Sư căn bản là không thể. Thậm chí còn không bằng một đệ tử bình dân thông thường, khó trách lại nói những lời như vậy, hóa ra là muốn che giấu nội tâm tự ti của mình mà thôi!”
Đẳng cấp của linh hồn hải được phân chia dựa trên màu sắc, gồm bảy bậc: Đỏ, Cam, Vàng, Lục, Thanh, Lam, Tím. Màu đỏ là kém nhất, gần như là phế vật. Người bình thường đều là màu cam hoặc vàng, đạt tới màu lục hoặc thanh đã được xem là thiên tài, còn về màu lam và tím thì chỉ tồn tại trong truyền thuyết.
Nghe những lời của Thẩm Tú, một đám đệ tử bình dân đều nhìn Nhiếp Ly với ánh mắt tiếc nuối. Với tư cách là đệ tử thế gia, thiên phú của Nhiếp Ly đúng là quá kém, e rằng đời này khó mà làm nên thành tựu gì lớn.
Diệp Tử Vân thoáng nhìn Nhiếp Ly rồi nhẹ nhàng thở dài một tiếng. Tuy ấn tượng của nàng về Nhiếp Ly không tốt lắm, nhưng khi biết thiên phú của hắn kém cỏi như vậy, trong lòng không khỏi dâng lên một tia thương cảm.
Khóe miệng Thẩm Việt lại nhếch lên thành một nụ cười khinh bỉ. Nếu sớm biết thiên phú của Nhiếp Ly kém đến thế, hắn đã chẳng bao giờ coi Nhiếp Ly là một mối uy hiếp, bởi vì Nhiếp Ly căn bản không có tư cách! Thiên phú tệ hại như vậy chỉ xứng đáng sống ở tầng lớp dưới đáy của Thành Quang Huy, còn Thẩm Việt hắn chính là đệ tử đích truyền của một trong ba đại thế gia đỉnh phong, Nhiếp Ly lấy gì để so sánh với hắn?
Nếu không phải vì Diệp Tử Vân, hắn đã chẳng thèm đến cái lớp này để làm bạn học với Nhiếp Ly!
Thẩm Tú hùng hổ dọa nạt:
“Thiên phú kém cỏi như vậy, e rằng ngay cả trong gia tộc của ngươi cũng không được coi trọng, vậy mà cũng dám cuồng vọng, không biết tôn ti trật tự?”
Lời nói của Thẩm Tú khiến Nhiếp Ly bất giác nhớ lại đủ mọi chuyện ở kiếp trước. Khi rời khỏi Thành Quang Huy, Nhiếp Ly thực sự rất yếu, đúng như lời Thẩm Tú nói, mãi mãi dừng lại ở cấp bậc Thanh Đồng tam tinh, không thể tiến thêm một bước. Bất kể là ở trường học hay trong gia tộc, hắn đều không được coi trọng, là một kẻ vô cùng vô dụng.
Nếu không phải hắn liều mình xông lên cứu Diệp Tử Vân, thì căn bản không thể nào có được trái tim của nữ thần. Phải biết rằng Diệp Tử Vân lúc đó đã là Hoàng Kim nhất tinh Yêu Linh Sư, chênh lệch giữa hai người tựa như trời với đất. Ngay cả cơ hội chiến đấu bên cạnh Diệp Tử Vân, Nhiếp Ly cũng không có, chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng chết dưới móng vuốt sắc bén của yêu thú, bị chôn vùi giữa sa mạc vàng vô tận. Đây mãi là nỗi đau khôn nguôi trong lòng Nhiếp Ly.
Sau khi đi qua sa mạc, Nhiếp Ly gặp được vô vàn kỳ ngộ, lúc này mới phát hiện ra, thế giới này còn có những chủng tộc thần kỳ, và cái gọi là thiên phú linh hồn lực cũng có thể được nâng cao!
Nếu là Nhiếp Ly của kiếp trước, khi bị lão sư chỉ trích như vậy, khẳng định đến dũng khí phản bác cũng không có. Nhưng hắn của bây giờ đã khác, hắn có một sự tự tin mãnh liệt, rằng sẽ có một ngày, hắn sẽ cho mọi người thấy, hắn sẽ đạt đến một cảnh giới mà tất cả mọi người đều không thể tưởng tượng nổi!
Nếu đã trọng sinh trở về, vậy thì phải sống cho thật đã đời, thần cản giết thần!
Khiến mọi người kinh ngạc là, Nhiếp Ly bị Thẩm Tú cười nhạo nhưng không hề tỏ ra xấu hổ, ngược lại còn dùng ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào nàng, cất giọng mạnh mẽ:
“Thẩm Tú lão sư, có phải người luôn cho rằng thiên phú lực lượng và thiên phú linh hồn lực sẽ quyết định tương lai của một người không? Với tính cách thấp kém của người, chắc chắn sẽ tìm mọi cách nịnh bợ những đệ tử có thiên phú cao, còn đối với những đệ tử có thiên phú thấp hơn một chút thì lại không tiếc lời châm chọc! Bề ngoài thì nói ra một đống đạo lý lớn lao nghe có vẻ đúng đắn, nhưng thực chất chỉ là để che giấu nhân cách ti tiện của mình mà thôi!”
Nghe những lời của Nhiếp Ly, Thẩm Tú tức đến nỗi mặt mày biến sắc. Nàng chưa từng gặp qua một đệ tử nào dám công khai chống đối mình, hơn nữa lời nói của Nhiếp Ly lại chọc đúng vào góc khuất đen tối trong lòng nàng, khiến nàng thẹn quá hóa giận, không nhịn được mà mắng lớn:
“Im ngay! Ngươi tưởng mình là ai mà dám dạy dỗ lão sư của ngươi?”
Nhiếp Ly khinh thường nhếch miệng:
“Ta cảm thấy xấu hổ vì có một lão sư như thế. Ta dám khẳng định, rất nhiều đệ tử bình dân trong lớp này sẽ vượt qua dự đoán của người, đạt đến những thành tựu không ai ngờ tới! Người không biết kiên nhẫn dạy bảo họ, lại dùng những lời lẽ cay độc để đả kích lòng tự tin của họ, thật uổng công làm lão sư! Thiên phú của ta tuy kém cỏi, nhưng vậy thì sao? Sớm muộn gì cũng có một ngày, ta sẽ trở thành Truyền Kỳ Yêu Linh Sư như Diệp Mặc đại nhân, hơn nữa còn kết hôn với nữ nhân đẹp nhất Thành Quang Huy!”
Ánh mắt của Nhiếp Ly dừng lại trên người Diệp Tử Vân!
Bắt gặp ánh mắt của Nhiếp Ly, không biết vì sao, Diệp Tử Vân bỗng cảm thấy tim đập nhanh hơn, đôi má ửng đỏ. Tên Nhiếp Ly này lại dám nói những lời to gan như vậy ngay trên lớp, ý tứ trong ánh mắt của hắn đã quá rõ ràng. Chỉ là trong lòng nàng, đối với Nhiếp Ly không hề có bất cứ cảm giác gì, chỉ có một cảm xúc buồn vui lẫn lộn, không nói nên lời.
Nhìn thấy thần sắc của Diệp Tử Vân, vẻ mặt Thẩm Việt càng thêm âm trầm. Tuy Nhiếp Ly không cùng đẳng cấp với hắn, nhưng cảm giác bị uy hiếp vẫn tồn tại.
“Ha ha ha, đây là chuyện nực cười nhất mà ta từng nghe! Với thiên phú hồn lực chỉ có 6 của ngươi mà cũng muốn trở thành Truyền Kỳ Yêu Linh Sư như Diệp Mặc đại nhân sao? Ngay cả Diệp Mặc đại nhân lúc còn trẻ, khi kiểm tra thiên phú, hồn lực cũng đã đạt tới 89. Ngươi nghĩ chỉ dựa vào may mắn là có thể đạt được sao? Thật nực cười!”
Thẩm Tú không tiếc lời đả kích:
“Ở đây nói lời ngông cuồng, chi bằng chăm chỉ học tập đi!”
Nhiếp Ly nhún vai:
“Ta biết trong lòng người không tin, nhưng một ngày nào đó ta sẽ khiến người phải câm miệng!”
“Ta không tin một kẻ cuồng vọng như ngươi có thể đạt được thành tựu gì!”
Thẩm Tú hừ lạnh một tiếng rồi nói:
“Mặc kệ tương lai của ngươi ra sao, hiện tại ngươi là học sinh của ta. Từ nay về sau, ngươi không cần ngồi học nữa, ra phía sau đứng cho ta! Nếu không, ta sẽ thông báo cho gia tộc của ngươi, đuổi ngươi ra khỏi Học viện Thánh Lan!”
Thẩm Tú nổi tiếng là người không nói lý lẽ. Nhiếp Ly nhún vai, đứng ở phía sau thì có sao, nhưng nếu bị đuổi khỏi Học viện Thánh Lan, hắn sẽ khó mà gặp lại Diệp Tử Vân. Thôi thì tạm nhịn vậy.
Thấy Nhiếp Ly đi ra phía sau đứng, mấy đệ tử thế gia thấp giọng cười nhạo.
“Truyền Kỳ Yêu Linh Sư tương lai bị phạt đứng rồi kìa!”
“Chậc chậc, hóa ra hắn cũng sợ bị đuổi học à!”
“Không phải mới nãy còn mạnh miệng lắm sao?”
Thẩm Tú cười lạnh, Nhiếp Ly có cuồng vọng đến đâu, cuối cùng chẳng phải vẫn ngoan ngoãn nghe lời hay sao?
Nàng đương nhiên sẽ không để những lời Nhiếp Ly nói trong lòng. Nhiếp Ly sẽ có ngày trở thành Truyền Kỳ Yêu Linh Sư ư? Thẩm Tú cảm thấy buồn cười đến cực điểm, chuyện như vậy tuyệt đối không thể xảy ra.
Thấy Nhiếp Ly bị Thẩm Tú phạt đứng, Đỗ Trạch trầm mặc một lúc, rồi cắn răng, cũng đứng dậy đi tới bên cạnh Nhiếp Ly, cùng đứng với hắn. Nhiếp Ly vì bênh vực các đệ tử bình dân mới bị Thẩm Tú phạt, hắn đương nhiên muốn cùng chịu phạt với Nhiếp Ly.
Thấy Đỗ Trạch đứng cùng Nhiếp Ly, ánh mắt Thẩm Tú trầm xuống:
“Nếu ngươi đã thích bị phạt, vậy thì cứ đứng cùng hắn đi!”
Nhiếp Ly và Đỗ Trạch nhìn nhau, trong mắt ánh lên vẻ ăn ý, cả hai cùng mỉm cười. Giờ khắc này, Nhiếp Ly như được trở lại thời điểm mới quen biết Đỗ Trạch, Đỗ Trạch vẫn mãi là Đỗ Trạch.
Sau khi Đỗ Trạch ra đứng cùng hắn, Lục Phiêu suy nghĩ một chút rồi cũng đứng dậy đi tới.
“Sao ngươi cũng ra đây?”
Nhiếp Ly nhìn Lục Phiêu mỉm cười.
Lục Phiêu nhún vai, đáp:
“Ngồi lâu dễ bị trĩ, ta ra đây đứng một lát không được sao?”
“Ha ha, tùy ngươi!”
Nhiếp Ly cười ha hả. Lục Phiêu vẫn giống hệt kiếp trước, tuy nói chuyện có phần đáng ghét nhưng lại rất trọng nghĩa khí. Dù chuyện này không liên quan đến Lục Phiêu, nhưng hắn đã coi Nhiếp Ly là bằng hữu, mà bằng hữu thì nên cùng chung hoạn nạn.
Sau đó, lại có thêm ba đệ tử bình dân nữa đứng lên, đi đến đứng cạnh Nhiếp Ly.
Có những huynh đệ này ở đây, Nhiếp Ly cảm thấy không tệ chút nào, tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Sắc mặt Thẩm Tú càng thêm khó coi, lạnh như băng.
“Trải qua khảo thí, trong tất cả các đệ tử của lớp, Diệp Tử Vân có linh hồn hải màu thanh, hồn lực đạt 86. Thẩm Việt và Tiêu Ngưng Nhi có linh hồn hải màu lục, hồn lực đạt 78. Rất nhanh sẽ đạt tới cảnh giới Thanh Đồng nhất tinh, chúc mừng các ngươi!”
Thẩm Tú cười nhạt, liếc mắt khinh miệt về phía Nhiếp Ly. Đây mới là thiên tài thực sự, Nhiếp Ly thì tính là cái thá gì?
Nghe lời của Thẩm Tú, các học viên trong lớp không khỏi kinh ngạc thốt lên. Linh hồn hải màu thanh, hồn lực 86, trong lớp bọn họ lại có người mạnh như vậy! Với thiên phú cường đại đến thế, không chừng sau này có thể trở thành một Truyền Kỳ Yêu Linh Sư!
Về phần Thẩm Việt và Tiêu Ngưng Nhi, cũng là những người có thiên phú trác tuyệt, thành tựu tương lai không thể đo lường.
Diệp Tử Vân không biết có lai lịch gì, dung mạo xinh đẹp động lòng người, bối cảnh lại thần bí, trở thành người chói mắt nhất trong lớp. Về phần Tiêu Ngưng Nhi, cũng là một mỹ nữ, dung mạo không hề thua kém Diệp Tử Vân, chỉ là thiên phú có phần kém hơn một chút.
Bất kể thế nào, các nàng đều không phải là người thường có thể so bì