Cuối cùng cũng đột phá Thiên Mệnh cảnh giới!
Nhưng Nhiếp Ly vẫn che giấu cảnh giới của mình, không muốn để người khác biết bản thân đã đạt tới Thiên Mệnh. Giữa lúc gió êm sóng lặng, hắn không muốn phá vỡ trạng thái bình tĩnh trước mắt. Ngoại trừ thời gian lên lớp, toàn bộ thời gian còn lại Nhiếp Ly đều không ngừng khổ tu, cảm nhận sự biến hóa sức mạnh do việc dung hợp yêu linh mang lại.
Cảnh giới Nhất Mệnh vẫn còn quá thấp, ít nhất phải đến Nhị Mệnh cảnh giới mới có tư cách bước chân vào Đại thế giới.
Một khi đã đến Thiên Mệnh cảnh giới, lại có đủ Linh Thạch, tiến độ tu luyện sẽ tăng vọt. Tu vi của Nhiếp Ly mỗi ngày đều tăng trưởng điên cuồng.
Hôm nay, trời trong nắng ấm, hoa tươi nở rộ.
Nhiếp Ly đang tu luyện trong biệt viện của Tiêu Ngữ như thường lệ thì Cố Bối hớn hở chạy tới.
"Nhiếp Ly, có tin mới đây! Đệ tử của Thiên Âm Thần Tông và Hỏa Thần Tông đã tới. Nghe nói tất cả đệ tử Thiên Âm Thần Tông đều là nữ, rất nhiều người đẹp như tiên nữ. Chúng ta mau đến xem đi!" Cố Bối vừa nói, ánh mắt vừa sáng lên, vẻ mặt vô cùng hưng phấn.
Nhiếp Ly thoáng trầm tư. Đệ tử của Thiên Âm Thần Tông và Hỏa Thần Tông đến Thiên Linh Viện sao?
Vừa nhắc tới Thiên Âm Thần Tông, Nhiếp Ly liền nghĩ đến Tử Vân và Ngưng Nhi. Không biết hai nàng có đến không? Xa cách mấy tháng nay, Nhiếp Ly rất nhớ hai người.
"Được, chúng ta đi xem." Nhiếp Ly gật đầu.
"Đệ tử của Thiên Âm Thần Tông và Hỏa Thần Tông cứ mỗi năm sẽ đến Vũ Thần Tông một lần. Ngoài việc tỷ thí giữa các thiên tài, họ còn đến để giao thương một vài vật phẩm. Thiên Âm Tông sản xuất Thiên Âm Lộ, đây là thánh phẩm dùng để tăng tu vi. Thiên Âm Thần Tông khác với Vũ Thần Tông, tông môn từ trên xuống dưới đều là nữ, chỉ có số ít nữ đệ tử kết thành đạo lữ với nam nhân bên ngoài. Vì vậy, các đệ tử trong tông phái vô cùng đoàn kết, thực lực tông môn ngày càng mạnh, gần như ngang bằng với Hỏa Thần Tông. Về phần Hỏa Thần Tông, những năm gần đây thực lực đột nhiên tăng mạnh, nghiễm nhiên trở thành một trong sáu đại Thần Tông đứng đầu!" Cố Bối vừa đi vừa giải thích.
Nhiếp Ly và Cố Bối rủ thêm Lục Phiêu, ba người cùng nhau tiến về chính điện của Thiên Linh Viện.
Tiêu Ngữ không biết đã đi đâu, nhưng hắn vốn thường bận rộn chuyện riêng nên Nhiếp Ly và Lục Phiêu cũng không bận tâm gọi hắn.
Chính điện Thiên Linh Viện lúc này người đông như kiến, chen chúc huyên náo, ba người Nhiếp Ly căn bản không thể chen vào.
Nghe tin người của Thiên Âm Thần Tông và Hỏa Thần Tông đến, không rõ vì mục đích gì mà đệ tử từ các phân viện đều đổ về chính điện Thiên Linh Viện.
Cố Bối lại có cách riêng, dẫn Nhiếp Ly và Lục Phiêu tiến vào bên trong Thiên Linh Điện. Thấy là Cố Bối, các thủ vệ đều không ngăn cản.
"Những kẻ bên ngoài đều là đệ tử bình thường, còn các đệ tử thế gia và thiên tài của các đại Thần Tông đều tụ tập ở thiên điện bên trong." Cố Bối khẽ cười nói.
Trong thiên điện quả nhiên có rất nhiều người.
"Hàng năm vào dịp giao lưu giữa các đại Thần Tông, đệ tử thế gia và các thiên tài đều mang một ít đồ vật ra đấu giá. Ta đã đem hai mươi viên Long Huyết yêu linh có tính phát triển cấp Trác Tuyệt của ngươi đi ký gửi rồi. Ta dùng tên giả, toàn bộ đều được đưa vào hội đấu giá." Cố Bối nhỏ giọng nói, "Đây chính là cơ hội tốt."
Nghe Cố Bối nói, Nhiếp Ly không khỏi mỉm cười. Đúng là Long Huyết yêu linh cấp Trác Tuyệt và Thần cấp rất khó bán công khai trên thị trường, vì chúng quá trân quý và dễ gây chú ý. Đem ra hội đấu giá là cách tốt nhất để không bị người khác để mắt tới.
Bất quá, Nhiếp Ly cũng không để tâm nhiều, ánh mắt hắn đảo quanh khắp nơi, tìm kiếm hai bóng hình quen thuộc. Không biết Tử Vân và Ngưng Nhi có đến không?
Trong thiên điện đang tổ chức yến tiệc linh đình, các đệ tử thế gia và thiên tài của các đại Thần Tông cùng nhau trò chuyện.
Hiện tại, Lục Đại Thần Tông đã liên minh với nhau để tranh đoạt Thần Trì trong Đại thế giới với Tam Đại Tà Tông. Để duy trì mối quan hệ đồng minh, hậu bối các tông môn thường xuyên gặp gỡ giao lưu, để tránh cảnh gà nhà đá nhau khi tiến vào Đại thế giới.
Vì vậy, hàng năm các đại Thần Tông đều tổ chức các buổi giao lưu giữa các đệ tử.
Trong một góc thiên điện, một bóng hình xinh đẹp đang lẳng lặng ngồi. Dung mạo nàng thanh lệ thoát tục, tựa như đóa sen vừa hé nở, thu hút sự chú ý của rất nhiều đệ tử xung quanh. Bọn họ không khỏi âm thầm cảm thán, thật là một cô gái xinh đẹp tuyệt trần!
"Ngưng Nhi, ngươi nói xem Nhiếp Ly và Lục Phiêu có tới không?" Tiêu Tuyết đứng bên cạnh hỏi.
"Ta cũng không biết." Tiếu Ngưng Nhi lắc đầu, ánh mắt nàng nhìn quanh, tìm kiếm bóng hình Nhiếp Ly giữa đám đông.
Sau khi rời khỏi Tiểu Linh Lung thế giới, ba người Diệp Tử Vân, Tiếu Ngưng Nhi và Tiêu Tuyết chia tay Nhiếp Ly và Lục Phiêu để đến Thiên Âm Thần Tông. Tại đây, Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi lập tức thể hiện thiên phú kinh người, được mệnh danh là song tử tinh của thế hệ mới. Diệp Tử Vân được chọn tiến vào bí cảnh của Thiên Âm Thần Tông để tu luyện, còn Tiếu Ngưng Nhi thì tu luyện theo sư phụ, tu vi đã đạt đến Ngũ Mệnh cảnh giới. Nghe tin Thiên Âm Thần Tông tổ chức giao lưu và cử người đến Vũ Thần Tông, nàng và Tiêu Tuyết lập tức báo danh. Đáng tiếc Diệp Tử Vân đang ở trong bí cảnh, không thể liên lạc được, nếu không chắc chắn nàng ấy cũng sẽ đăng ký.
Nàng mong mỏi đến Vũ Thần Tông, chính là vì muốn tìm Nhiếp Ly!
Thiên Âm Thần Tông phái hơn hai trăm đệ tử đến Vũ Thần Tông, tất cả đều là nữ, trong đó có rất nhiều người dung mạo vô cùng xuất chúng, cực kỳ thu hút ánh nhìn. Đặc biệt là các nam đệ tử của Hỏa Thần Tông, khi thấy các nữ đệ tử của Thiên Âm Thần Tông, cả đám đều sáng rực hai mắt. Mà Tiếu Ngưng Nhi, không thể nghi ngờ, chính là người chói sáng nhất trong số họ.
"Ngưng Nhi sư muội đang tìm ai vậy?" Một nữ đệ tử xinh đẹp quyến rũ đến ngồi cạnh Tiếu Ngưng Nhi, cười tủm tỉm hỏi.
Thấy nữ nhân diêm dúa này, Tiêu Tuyết tức giận nói: "Trầm Linh, chúng ta tìm ai thì liên quan gì đến ngươi!"
Trầm Linh khẽ cười: "Sao lại không liên quan đến ta? Ngưng Nhi sư muội là một trong hai đệ tử nổi bật nhất tông môn, tuổi còn trẻ đã đạt tới Ngũ Mệnh cảnh giới, tương lai chính là con cưng của Thiên Âm Thần Tông. Nếu Ngưng Nhi sư muội có hứng thú với vị công tử nào, ta đương nhiên muốn tìm hiểu xem, rốt cuộc là ai có thể cướp đi trái tim của tiên tử nhà ta, khiến nàng phải động lòng phàm? Biết đâu ta lại quen người đó thì sao?"
Tiếu Ngưng Nhi nhíu mày. Nàng không thích Trầm Linh, nhưng xét về bối phận, Trầm Linh là sư tỷ của nàng, nên dù không thích nàng cũng không biểu hiện ra mặt: "Trầm sư tỷ đã phí tâm rồi, người ta muốn tìm, Trầm sư tỷ chắc chắn không biết đâu!"
"Ồ? Vậy thì thật đáng tiếc, ta còn tưởng là Diệp công tử!" Trầm Linh mím môi cười nói.
Tiếu Ngưng Nhi biết rõ Diệp công tử trong miệng Trầm Linh là ai. Đó là Diệp Hiên của Hỏa Thần Tông, nghe nói là con trai trưởng của đệ nhất thế gia trong Hỏa Thần Tông, thiên phú vô cùng trác tuyệt, hai mươi tuổi đã đạt đến Cửu Mệnh cảnh giới, đang trên đà đột phá Thiên Tinh cảnh. Không biết Trầm Linh đã nhận lợi lộc gì từ Diệp Hiên mà ở bên tai Tiếu Ngưng Nhi, mở miệng ra là nhắc đến Diệp công tử.
Nếu Trầm Linh cho rằng thân phận và quyền thế của Diệp Hiên có thể làm nàng rung động thì đã lầm to. Những thứ đó, nàng chưa bao giờ đặt vào mắt. Trong lòng Tiếu Ngưng Nhi, chỉ có một vị trí duy nhất dành cho một người, đó chính là Nhiếp Ly!
Tiếu Ngưng Nhi và Tiêu Tuyết tiếp tục nhìn quanh. Ở phía xa, một thanh niên thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía này.
Xung quanh người thanh niên đó có rất nhiều đệ tử hàng đầu của Vũ Thần Tông và Hỏa Thần Tông vây quanh, hắn chính là người nổi bật nhất trong nhóm thiên tài trẻ tuổi. Bên cạnh hắn còn có Lý Hành Vân, Mộ Dung Vũ và Long Vũ Âm.
"Diệp Hiên huynh có vẻ rất hứng thú với thiếu nữ của Thiên Âm Thần Tông nhỉ!" Mộ Dung Vũ đến bên cạnh Diệp Hiên, khẽ cười nói, "Với thân phận của Diệp Hiên huynh, chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao?"
Diệp Hiên lắc đầu: "Mộ Dung huynh sai rồi. Thế gian này mỗi người mỗi sở thích, có kẻ yêu tài, có người ham sắc. Nhưng nếu là những nữ tử tầm thường kia, làm sao vào được mắt của Diệp Hiên ta?"
"Ồ? Chẳng lẽ nữ tử mà Diệp Hiên huynh coi trọng lại có ý chí sắt đá đến vậy, đến cả người tuấn tú lịch sự như Diệp Hiên huynh cũng không thể làm nàng động lòng?" Mộ Dung Vũ kinh ngạc liếc nhìn, "Không biết là thiếu nữ nào trong số họ?"
Nếu tài sắc, quyền thế đều không thể lay động, vậy chỉ có một khả năng, đó là thân phận của thiếu nữ này cũng không tầm thường.
"Ta nghe nói, nàng là thiên tài mới nổi của Thiên Âm Thần Tông, đến từ Tiểu Linh Lung thế giới. Tuổi còn trẻ đã đạt tới Ngũ Mệnh cảnh giới, được xưng là một trong song tử tinh của Thiên Âm Thần Tông. Tốc độ tu luyện của nàng khiến người ta phải kinh ngạc thán phục, hơn nữa nàng rất có uy tín trong tông môn. Thật khó tưởng tượng, tuổi của nàng còn rất nhỏ!" Diệp Hiên thán phục, "Ấy vậy mà nàng lại không hề có bối cảnh gì!"
Tiểu Linh Lung thế giới? Trong lòng Mộ Dung Vũ dâng lên một cảm giác chẳng lành.
"Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu!" Mộ Dung Vũ khẽ cười nói.
Diệp Hiên lắc đầu: "Không dễ đâu. Nàng là một người rất thú vị, nói chuyện với nàng một câu cũng khó. Dọc đường đi, ta đã thử vô số cách rồi!" Diệp Hiên ngắm nhìn thiếu nữ ở nơi xa, có lẽ chính vì tính cách đó mà trong lòng hắn càng dâng lên ý muốn chinh phục.
Vì thân phận của Diệp Hiên, một vài đệ tử của Vũ Thần Tông và Hỏa Thần Tông cũng không khỏi đưa mắt nhìn về phía Tiếu Ngưng Nhi, tò mò xem đối phương là người thế nào mà có thể khiến Diệp Hiên nhớ mãi không quên. Khi nhìn thấy Tiếu Ngưng Nhi, bọn họ cũng không khỏi thầm khen một tiếng, quả là một thiếu nữ có sắc đẹp vô song.
Tuy nhiên, vì đối phương đã là mục tiêu của Diệp Hiên, bọn họ tự nhiên không dám làm càn.
Thiên Âm Thần Tông toàn là nữ đệ tử, ngày thường trong tông môn không tìm ra một bóng nam nhân. Tuyệt đại bộ phận nữ đệ tử đều chỉ ở trong tông môn thanh tu, không muốn xa nhà. Tiếu Ngưng Nhi tuy tính cách lãnh đạm, nhưng nếu đã nguyện ý rời khỏi Thiên Âm Thần Tông, chứng tỏ tâm trí nàng cũng không quá khép kín.
Chỉ e là một người như Diệp Hiên cũng không vào được mắt xanh của nàng.
Đương nhiên, tất cả bọn họ chỉ nghĩ trong lòng chứ không dám nói ra.
Khi bọn họ đang nói chuyện, Tiếu Ngưng Nhi đột nhiên đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ. Vẻ đẹp chói mắt ấy khiến tất cả mọi người đều ngây ngẩn. Bọn họ không thể ngờ rằng, một Tiếu Ngưng Nhi trông có vẻ lạnh lùng cao ngạo lại có thể nở một nụ cười xinh đẹp đến thế.