Chỉ một lát sau, trong phòng liền vọng ra tiếng kêu la thảm thiết của Lục Phiêu, xen lẫn tiếng Tiêu Tuyết mắng hắn là đồ lưu manh, sau đó là những âm thanh đánh đấm hỗn loạn. Cuối cùng, mọi thứ mới dần lắng xuống.
Thanh âm này... quả thực thảm không nỡ nghe.
"Vừa rồi ngươi rốt cuộc đã nói gì với Lục Phiêu vậy?" Tiếu Ngưng Nhi trừng mắt nhìn Nhiếp Ly, cất tiếng hỏi.
Nhiếp Ly không khỏi mỉm cười, đáp: "Không có gì."
Tiếu Ngưng Nhi mím môi, đoán chừng Nhiếp Ly lại bày trò xấu xa gì đó cho Lục Phiêu, bằng không hắn đã chẳng bị Tiêu Tuyết dạy dỗ thảm thương đến thế.
Nhiếp Ly và Tiếu Ngưng Nhi trò chuyện thêm một lúc, lát sau, ngoài cửa biệt viện vang lên tiếng gõ "cốc, cốc, cốc".
"Chắc là Tiêu Ngữ đã về." Nhiếp Ly cười nói, đoạn đi về phía cửa, mở ra. Chỉ thấy ngoài cửa có ba người đang đứng, một luồng khí tức cường đại lập tức ập tới.
Ba người này đều là thanh niên, tuổi chừng hơn hai mươi, tu vi đều trên Thiên Mệnh cảnh. Người dẫn đầu có lẽ đã đạt tới Thiên Tinh cảnh, Nhiếp Ly có thể cảm nhận được sát khí lẫm liệt toát ra từ trên người hắn.
Gã thanh niên kia nhìn Nhiếp Ly, trầm giọng hỏi: "Ngươi chính là Nhiếp Ly?" Ánh mắt gã lướt qua người Tiếu Ngưng Nhi, con ngươi hơi sáng lên, nhưng rồi nhanh chóng thu lại vẻ bình tĩnh.
"Không sai." Nhiếp Ly đánh giá đối phương, không rõ bọn họ có ý đồ gì.
"Ta là Long Hữu, người của Long Ấn thế gia. Ta phụng mệnh đến đây cầu một bức chữ của ngươi." Long Hữu lạnh nhạt nói, dù miệng nói là cầu chữ, nhưng giọng điệu lại chẳng có chút ý tứ cầu cạnh nào.
Khí tức Thiên Tinh cảnh trên người Long Hữu khiến Nhiếp Ly cảm thấy một tia áp lực.
Long Hữu này hẳn là người của Long Thiên Minh, một mặt đến "cầu" chữ của Nhiếp Ly, mặt khác là muốn dằn mặt hắn một phen, để hắn đừng vì bản thân có chút thiên phú mà không biết trời cao đất rộng.
"Ngoài việc cầu chữ, thiếu gia của chúng ta còn rất hứng thú với ngươi, muốn mời ngươi gia nhập Thiên Long Vệ của Long Ấn thế gia!" Long Hữu liếc nhìn Nhiếp Ly. Theo hắn thấy, Nhiếp Ly không có tư cách gia nhập Thiên Long Vệ, nhưng không hiểu sao thiếu gia lại dặn dò, nếu Nhiếp Ly đồng ý gia nhập thì bất kể đưa ra điều kiện gì cũng đều có thể đáp ứng.
"Trước đây ta đã tuyên bố sẽ không gia nhập bất kỳ thế gia nào, mong hãy lượng thứ. Về phần chữ, ta sẽ viết vài chữ để các hạ mang về phúc mệnh." Nhiếp Ly nói, trong mắt loé lên một tia sáng khó phát hiện.
Quả nhiên đúng như hắn dự liệu, Long Thiên Minh nhất định sẽ phái người đến cầu chữ.
Với tính cách của Long Thiên Minh, hắn quyết không chịu bỏ ra mười lăm vạn Linh Thạch để mua chữ của Nhiếp Ly, dù sao đó cũng không phải là một con số nhỏ. Khí độ của Long Thiên Minh này so với Viêm Dương và Minh Nguyệt Vô Song vẫn còn kém xa.
Muốn dùng thế lực để ép người, không công mà chiếm được chữ của Nhiếp Ly, Long Thiên Minh quả là tính toán rất hay. Vừa không tốn một xu, lại vừa được lợi.
Đối với Long Thiên Minh, Nhiếp Ly luôn giữ lòng cảnh giác. Chữ của hắn đương nhiên sẽ không để Long Thiên Minh dễ dàng có được như vậy!
Long Hữu vốn tưởng Nhiếp Ly sẽ từ chối, dù sao nghe nói chữ của Nhiếp Ly bán rất đắt, nhưng không ngờ hắn lại đồng ý viết mấy chữ để mình mang về. Sắc mặt Long Hữu thoáng dịu đi một chút, xem ra Nhiếp Ly này cũng là kẻ thức thời, biết co biết duỗi.
"Chư vị xin ở đây đợi một lát, ta vào trong viết chữ rồi sẽ mang ra." Nhiếp Ly rất khách khí chắp tay nói.
"Được, chúng ta ở đây chờ ngươi." Long Hữu gật đầu. Long Thiên Minh đã dặn, chỉ cần Nhiếp Ly đáp ứng bất kỳ yêu cầu nào thì cũng không cần làm khó hắn. Tuy Nhiếp Ly có thể sẽ là một đối thủ cạnh tranh, nhưng chỉ cần hắn biết điều, Long Thiên Minh tạm thời không có ý định gây khó dễ.
Dù sao ở trong Thiên Linh Viện, hắn cũng không có cách nào uy hiếp được Nhiếp Ly.
Nhiếp Ly cùng Tiếu Ngưng Nhi quay về phòng.
Tiếu Ngưng Nhi nhìn Nhiếp Ly hỏi: "Ba người đó muốn lấy không chữ của ngươi, ngươi cứ cho bọn họ như vậy sao?" Trong lòng Tiếu Ngưng Nhi có chút bất bình. Ở Thiên Âm Thần Tông, chuyện như vậy sẽ không bao giờ xảy ra. Nàng cảm thấy ba kẻ kia thật đáng ghét, lấy đồ của người khác mà còn ra vẻ hiển nhiên.
"Tình thế mạnh hơn người, trong bọn họ có cường giả Thiên Tinh cảnh, đương nhiên phải cho rồi." Nhiếp Ly cười nhạt, đi đến trước bàn, trải một tờ giấy trắng ra, sau đó nhấc bút, ánh mắt hơi ngưng lại.
Khi Tiếu Ngưng Nhi nhìn Nhiếp Ly, nàng chỉ thấy toàn thân hắn như bùng lên một luồng khí tức nóng bỏng, mà trong luồng khí tức này dường như còn ẩn chứa hai loại Pháp Tắc Chi Lực là hắc ám và quang minh.
Đạo niệm hội tụ trên đầu ngọn bút, Nhiếp Ly chậm rãi đặt bút lên giấy, bắt đầu viết.
Tiếu Ngưng Nhi mở to đôi mắt, ánh lên vẻ nghi hoặc. Trước đây khi Nhiếp Ly viết chữ, nàng hoàn toàn không cảm nhận được đạo niệm, nhưng bây giờ hắn lại vận dụng cả đạo niệm.
Tiếu Ngưng Nhi vô cùng thông minh, thoáng chốc đã hiểu ra, xem ra Nhiếp Ly đang cố ý làm vậy.
"Ta ở Tiểu Linh Lung thế giới đã lĩnh ngộ được hai loại Pháp Tắc Chi Lực là hắc ám và quang minh, phát hiện trong đó ẩn chứa đạo niệm thần bí. Bóng tối lạnh lẽo và quang minh nóng bỏng, đương nhiên đây chỉ là lĩnh ngộ của riêng ta, so với đạo niệm của vị đại năng kia vẫn còn kém quá xa. Long Thiên Minh không trả tiền mà muốn có chữ của ta, nói một cách khách khí thì làm gì có hàng tốt được!" Nhiếp Ly cười nhạt nói. Khi viết, hắn đã đem đạo niệm ẩn chứa hai loại Pháp Tắc Chi Lực hắc ám và quang minh của mình lồng vào, chữ viết ra tự nhiên sẽ không có đạo niệm của vị đại năng kia.
Muốn viết ra chữ của vị đại năng kia, để có được đạo niệm, lúc viết cũng phải tiến vào một loại ý cảnh kỳ diệu mới có thể thành công!
Nghe Nhiếp Ly nói "làm gì có hàng tốt", Tiếu Ngưng Nhi không khỏi che miệng cười khúc khích. Nhiếp Ly quả nhiên là người không bao giờ chịu thiệt thòi, thảo nào hắn lại sảng khoái đưa chữ cho đám người kia như vậy! Dù sao viết mấy chữ cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian.
Viết xong chữ "Kiếm", Nhiếp Ly suy nghĩ một chút rồi cười nói: "Chỉ viết một chữ thì có vẻ ta không đủ thành ý, ta viết thêm cho hắn hai chữ nữa!"
Cộng thêm chữ "Kiếm", Nhiếp Ly tổng cộng viết ba chữ. Hắn khẽ mỉm cười nói: "Còn nhiều hơn Viêm Dương và Minh Nguyệt Vô Song một chữ, lần này bọn họ hẳn sẽ cảm thấy ta tràn đầy thành ý."
Nghe lời Nhiếp Ly, Tiếu Ngưng Nhi không khỏi bật cười, Nhiếp Ly thật sự quá ranh mãnh. Nhưng dù thấy hắn giảo hoạt, Tiếu Ngưng Nhi vẫn cảm thấy Nhiếp Ly là người đáng tin cậy, bởi vì hắn chỉ như vậy với kẻ địch, còn đối với người bên cạnh, hắn luôn chân thành đối đãi.
Nhiếp Ly cầm bức chữ đi ra cửa, đưa cho Long Hữu: "Ba vị, ta đã viết xong!"
Long Hữu nhận lấy chữ của Nhiếp Ly, cẩn thận ngưng thần nhìn, nhưng chỉ cảm ứng được một tia đạo niệm như có như không, chẳng có gì đặc biệt. Hắn không khỏi nhíu mày, chẳng lẽ Nhiếp Ly đưa đồ giả? Nhưng nghe nói chữ Nhiếp Ly viết, người bình thường rất khó cảm ứng được đạo niệm, chuyện này đã sớm lan truyền ra ngoài.
Long Hữu trong lòng có chút không cam tâm, hắn đường đường là cường giả Thiên Tinh cảnh, lại là tinh anh trong Thiên Long Vệ, chẳng lẽ ngay cả hắn cũng không lĩnh ngộ được huyền ảo trong đó? Long Hữu có chút bực bội cất bức chữ đi, sau đó liếc nhìn Nhiếp Ly nói: "Bức chữ này ta nhận, chúng ta đi!"
Long Hữu phất tay, dẫn theo hai người còn lại quay người rời đi.
Tiếu Ngưng Nhi khẽ nhíu mày, người này thật không có chút lễ độ nào, nhận đồ của người khác mà ngay cả một lời cảm tạ cũng không có.
Nhiếp Ly ngược lại chẳng để tâm, dù sao hắn cũng vừa đưa cho đối phương một món đồ dỏm, việc gì phải bận tâm.
Ba người Long Hữu vừa đi không lâu, lại có người gõ cửa. Nhiếp Ly mở ra thì thấy đó là Xích Mộc tôn giả.
"Xin hỏi tôn giả đến đây có việc gì không ạ?" Nhiếp Ly cung kính hỏi. Hắn đối với Xích Mộc tôn giả vẫn luôn rất khách khí, dù sao đây cũng là đạo sư của hắn.
Xích Mộc tôn giả tỏ ra vô cùng khiêm tốn, thái độ ôn hòa khiến người ta cảm thấy như được tắm gió xuân. Ông cười nói: "Thật ngại quá, không phải giờ lên lớp mà lại đến làm phiền ngươi. Ta nhận ủy thác của một vị đại nhân, đến cầu ngươi một bức chữ. Nếu ngươi bằng lòng, ta có thể dùng mười lăm vạn Linh Thạch để mua."
"Tôn giả khách sáo quá rồi, đạo sư cầu chữ của đệ tử, sao có thể nhận thù lao được? Ta viết mấy chữ rồi giao cho tôn giả là được. Không biết là vị nào đã ủy thác cho tôn giả ạ?" Nhiếp Ly vô cùng khách khí nói.
Xích Mộc tôn giả dạy học ở Thiên Linh Viện, đệ tử trải khắp Vũ Thần Tông, quan hệ rất rộng. Người có thể được Xích Mộc tôn giả gọi là đại nhân chắc chắn không phải tầm thường, cơ hội thế này Nhiếp Ly sao có thể bỏ qua? Dù sao viết mấy chữ cũng chẳng mất miếng thịt nào.
"Vị đại nhân này luôn ẩn thế không ra ngoài, có nói cho ngươi biết thì e rằng ngươi cũng không biết. Người ngoài gọi ngài là Thiên Vân thần tôn." Xích Mộc tôn giả nói, Thiên Vân thần tôn đã ở ẩn nhiều năm, một người trẻ tuổi như Nhiếp Ly hẳn là chưa từng nghe qua.
Tim Nhiếp Ly không khỏi đập mạnh. Thiên Vân thần tôn, đó chính là một trong năm vị cự đầu của Vũ Thần Tông, nhân vật tầm cỡ như vậy sao hắn lại không biết được. Thiên Vân thần tôn là người duy nhất trong năm vị cự đầu không tham gia tranh giành quyền lực. Kiếp trước, khi Vũ Thần Tông phân liệt, Thiên Vân thần tôn căn bản không đủ sức xoay chuyển càn khôn, hơn nữa lúc đó ngài đã già, tu vi cũng dần suy thoái.
Dù vậy, Thiên Vân thần tôn vẫn là một nhân vật vô cùng quan trọng tại Vũ Thần Tông.
"Nếu vị đại nhân kia yêu thích chữ của ta, ta nhất định sẽ dốc sức, giúp tôn giả hoàn thành nhiệm vụ." Nhiếp Ly khẽ cúi người nói, "Dù sao viết mấy chữ cũng không tốn bao nhiêu thời gian, xong ta sẽ đưa cho tôn giả ngay."
"Đa tạ, ý của ngươi ta sẽ đích thân chuyển lại cho Thiên Vân thần tôn." Xích Mộc tôn giả cảm kích nhìn Nhiếp Ly. Thiên Vân thần tôn muốn chữ của Nhiếp Ly, ông không thể từ chối, nhưng lấy không chữ của đệ tử thì ông thực sự không còn mặt mũi nào, đành phải xoay xở mười lăm vạn Linh Thạch để mua. Không ngờ Nhiếp Ly lại sảng khoái đồng ý tặng không.
Xích Mộc tôn giả suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta cũng sẽ không lấy không chữ của ngươi. Có Thiên Vân thần tôn che chở, trong thời gian tới, ít nhất ngươi ở Thiên Linh Viện này không cần phải lo lắng các thế gia khác gây áp lực cho ngươi!"
Nghe lời của Xích Mộc tôn giả, trong lòng Nhiếp Ly vui mừng khôn xiết. Món quà lớn này còn có giá trị hơn mười lăm vạn Linh Thạch nhiều.
"Vậy thì đa tạ tôn giả rồi!"