Diễn võ trường có khoảng năm mươi đến sáu mươi võ đài để luận võ, khắp nơi đều là người vây xem, vô cùng náo nhiệt.
Thương Viêm thế gia, Cố Thị thế gia, Long Ấn thế gia cùng một số tộc nhân của các gia tộc khác đều chiếm cứ một góc võ đài, xem như nhân thịnh hội lần này để kiểm nghiệm thực lực của các thiên tài mới trong tộc.
"Chúng ta qua đó đi!" Cố Lam liếc nhìn Cố Bối, cười nhạt nói.
"Ừm." Cố Bối khẽ gật đầu, tuy biểu cảm bình tĩnh nhưng nội tâm lại vô cùng kích động.
Một nhóm người hướng về phía vị trí của đám người Cố Hằng. Cố Bối ngưng tụ một luồng lực lượng, nhẹ nhàng nâng chiếc ghế mà Cố Lam đang ngồi lên.
Thấy Cố Lam và Cố Bối, các tộc nhân khác của Cố gia vội vàng lui về sau, nhỏ giọng bàn tán.
"Huynh muội Cố Lam và Cố Bối cũng tới kìa!"
"Từ khi kinh mạch bế tắc, Cố Lam đã lui về ở ẩn, cuối cùng nàng cũng chịu lộ diện rồi."
Các đệ tử của Cố Thị thế gia đều có chút cảm khái. Bên trong Cố gia có rất nhiều phe phái, nhưng những người trẻ tuổi ủng hộ Cố Lam vẫn rất đông. Trước khi bị phế, uy vọng của Cố Lam trong Cố gia cực cao, vượt xa Cố Hằng. Tuy rằng kinh mạch Cố Lam đã bế tắc, tu vi hoàn toàn bị phế, nhưng rất nhiều người vẫn dành cho nàng sự tôn kính.
"Các ngươi nghe gì chưa, hôm qua Cố Bối gây chấn động tại buổi đấu giá, chi ra hơn bốn mươi vạn linh thạch, thật khiến người khác kinh ngạc, không biết hắn lấy đâu ra số tiền đó!"
"Cố Bối không xây dựng thế lực ở Đại thế giới, cũng không tham gia tranh đoạt Thần Trì, làm sao có thể có nhiều linh thạch như vậy?"
"Ta cũng không rõ, nhưng nhìn cái kiểu tiêu tiền như nước của hắn, có thể là tiền của tỷ tỷ hắn, Cố Lam!"
Các đệ tử Cố gia nhỏ giọng nghị luận. Sau khi kinh mạch Cố Lam bế tắc, các đệ tử Cố gia vốn đặt rất nhiều kỳ vọng vào Cố Bối, nhưng biểu hiện của hắn lại khiến người ta thất vọng, hoàn toàn là một gã công tử ăn chơi trác táng. Tuổi còn trẻ đã lừa gạt hơn hai mươi tiểu cô nương về làm thiếp, tuy sở hữu thiên phú Thiên Linh Căn thất phẩm nhưng tu vi lại tiến triển không như ý muốn.
Cho đến nay vẫn chỉ dừng lại ở Địa Mệnh cảnh, đó là lý do Cố Bối bị tộc nhân xem là phế vật.
Nhưng ngày hôm qua, biểu hiện của Cố Bối lại khiến tất cả mọi người không khỏi kinh ngạc, dù sao tài lực kinh người đến vậy, người bình thường khó lòng có được. Một vài con em gia tộc bắt đầu đánh giá lại Cố Bối.
Hôm nay tỷ đệ Cố Bối, Cố Lam cùng xuất hiện, không biết lại có dự tính gì đây?
Ánh mắt Cố Hằng rơi vào Cố Bối và Cố Lam, không khỏi cười sang sảng: "Cố Lam, Cố Bối, hai người cũng đến tham gia thịnh hội lần này sao?" Nói xong, trong mắt hắn loé lên một tia tinh quang khó thấy. Chuyện Cố Bối gây ra đêm qua, người khác chỉ nghe đồn, còn hắn thì tận mắt chứng kiến.
Cố Bối có dấu hiệu muốn ngóc đầu dậy, điều này khiến Cố Hằng có chút cảnh giác. Cả hai tỷ đệ, một người đã bị phế, người còn lại vẫn không chịu an phận!
Bất kể các ngươi giở trò gì, ta cũng sẽ hung hăng chà đạp các ngươi!
"Cố Hằng đường huynh, chúng ta chỉ đến dạo chơi thôi, tối nay thời tiết thật đẹp!" Cố Bối cười ha hả đáp, ra vẻ bất cần đời.
Ánh mắt của mấy vị trưởng lão đều rơi vào người Cố Lam.
"Cố Lam, thân thể con thế nào rồi?" Một vị lão giả mặc áo bào màu vàng hỏi, ông là Đại trưởng lão của dòng chính Cố gia, Cố Nhai.
"Nhờ phúc của Đại trưởng lão, gần đây cảm thấy tốt hơn nhiều." Cố Lam gật đầu trả lời. Giờ phút này, nàng dùng bí pháp đặc thù che giấu thực lực, cho nên dù là Cố Nhai cũng hoàn toàn không cảm nhận được thực lực chân chính của nàng.
"Ừm." Cố Nhai khẽ gật đầu, trong lòng thầm thở dài. Kinh mạch Cố Lam bế tắc, đã trở thành phế nhân, thật sự là trời không giúp Cố gia. Bởi vì trong mắt ông, Cố Lam là hậu bối có thiên phú ưu tú nhất trong vòng trăm năm nay của Cố gia. Bây giờ người thừa kế là Cố Hằng, so với Cố Lam vẫn còn chênh lệch quá xa.
Cố Hằng đứng bên cạnh thở dài một tiếng: "Đáng tiếc, sắc mặt Cố Lam tốt hơn trước nhiều, chỉ tiếc là kinh mạch bế tắc vẫn không cách nào chữa trị."
Tuy Cố Hằng ra vẻ đau lòng, nhưng Cố Lam nghe ra được trong lời nói của hắn có vài phần giễu cợt. Nếu là trước kia, nghe những lời này, trong lòng nàng nhất định sẽ rất đau đớn, nhưng bây giờ nàng lại hoàn toàn không có cảm giác gì. Nếu Cố Hằng biết tu vi của nàng đã khôi phục lại thời kỳ đỉnh phong, thậm chí còn có tiến triển, không biết hắn sẽ có biểu cảm gì.
"Hôm nay náo nhiệt như vậy, nghe nói các hậu bối Cố gia đều đang tỷ thí ở đây, nên ta đến góp vui." Cố Bối đổi chủ đề. Hắn tuy khó chịu với Cố Hằng nhưng vẫn rất nhẫn nhịn, chưa từng đối đầu gay gắt.
Hiện tại Cố Hằng là người thừa kế của Cố gia, Cố Bối dù trong lòng muốn kéo Cố Hằng xuống ngựa, nhưng trước mặt các trưởng lão, vẫn phải giữ hòa khí bề ngoài.
Nhiếp Ly, Tiếu Ngưng Nhi và Tiêu Ngữ đứng ở một bên. Nhiếp Ly quan sát biểu cảm của mỗi người, đem mối quan hệ nội bộ của Cố gia thu hết vào mắt, xem ra mọi người đối với tỷ đệ Cố Lam, Cố Bối vẫn rất quan tâm.
"Ồ? Cố Bối đường đệ cũng có hứng thú sao? Vừa hay đám thiên tài trẻ tuổi của Cố gia chúng ta đang tỷ thí, hy vọng tìm ra được một hai hạt giống tốt. Hay là đường đệ Cố Bối cũng lên thử một chút?" Cố Hằng khẽ cười nói.
Ánh mắt Cố Nhai rơi vào người Cố Bối. Trong tộc, Cố Bối nổi danh là kẻ ăn chơi trác táng, tu luyện cực kỳ lười biếng, nhưng chuyện ngày hôm qua quả thực khiến bọn họ rất khó hiểu. Dù sao, bốn mươi vạn linh thạch không phải là con số mà bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng có được. Ngay cả các trưởng lão như bọn họ, cũng không dám chắc mình có thể lập tức xoay sở đủ bốn mươi vạn linh thạch! Điều này khiến họ bắt đầu chú ý đến người hậu bối này, dù sao Cố Bối cũng là đệ đệ của Cố Lam!
Thiên phú của Cố Bối rất tốt, nếu chịu khó tu luyện, nói không chừng có thể tạo nên thành tựu, trở thành trụ cột cho Cố Thị thế gia.
Cố Nhai và mấy người khác cũng muốn xem thử Cố Bối rốt cuộc có bao nhiêu thực lực. Nhưng nhìn Cố Bối trước mắt vẫn chỉ dừng ở đỉnh phong Địa Mệnh, chưa bước vào Nhất Mệnh cảnh giới, trong lòng không khỏi có chút thất vọng. Cùng tuổi với Cố Bối, Long Vũ Âm đã tấn cấp Thiên Mệnh cảnh.
Thấy thần sắc của đám người Cố Nhai biến đổi, trong mắt Cố Hằng loé lên một tia âm hiểm. Tên tiểu tử Cố Bối này, cuối cùng cũng muốn ló đầu ra rồi, xem ra hắn phải phái người dìm Cố Bối xuống mới được!
"Nếu Cố Bối đường đệ có hứng thú, ta sẽ phái Cố Khoan tỷ thí với đệ một chút, không biết ý đường đệ thế nào?" Cố Hằng nhìn về phía Cố Bối, cười tủm tỉm nói: "Vừa hay Cố Khoan cũng đang ở đỉnh phong Địa Mệnh!"
Cố Bối chần chừ một chút, có vẻ khó xử nói: "Như vậy có ổn không?"
Tưởng Cố Bối sợ, Cố Hằng cười nói: "Chỉ là luận bàn giữa các hậu bối thôi, đường đệ không cần lo lắng, ta sẽ bảo Cố Khoan nương tay!"
Cố Bối ra vẻ suy nghĩ, dường như phải rất vất vả mới đưa ra quyết định, nói: "Vậy cũng được."
Tiếu Ngưng Nhi không khỏi che miệng cười khẽ. Tuy nàng không biết người bạn này của Nhiếp Ly rốt cuộc có bao nhiêu thực lực, nhưng đối phó với một kẻ ở đỉnh phong Địa Mệnh hẳn là không có vấn đề gì. Thế mà Cố Bối lại giả vờ ra vẻ đắn đo, giống hệt Nhiếp Ly, cũng là giả heo ăn thịt hổ, quả nhiên là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
Nghe Cố Bối nói muốn lên tỷ thí, đám đệ tử Cố gia lập tức phấn chấn hẳn lên.
"Các ngươi nghe gì chưa, vị thiếu gia có hơn hai mươi bà vợ kia muốn lên tỷ thí đấy!"
"Nghe nói tu vi của hắn chỉ có Địa Mệnh cảnh, hơn nữa vì không tu luyện chiến kỹ, mỗi lần đụng phải người cùng cảnh giới đều bị đánh cho rất thảm! Đúng là đồ phế vật!"
"Nhưng hắn dù sao cũng là Thiên Linh Căn thất phẩm mà!"
"Thiên Linh Căn thất phẩm thì có tác dụng gì?"
"Nhưng ta vẫn hy vọng Cố Bối không phải là phế vật, hắn dù sao cũng là đệ đệ của Cố Lam!"
"Cùng là tỷ đệ mà sao chênh lệch nhiều thế! Bọn họ có thật là chị em ruột không vậy?"
Các đệ tử Cố gia đều đang nghị luận, bọn họ vô cùng chú ý đến trận tỷ thí này.
Nghe tiếng nghị luận phía sau, Cố Hằng truyền âm cho Cố Khoan, hừ lạnh một tiếng: "Cố Khoan, đánh phế hắn cho ta, đánh đến khi nào hắn không dám tu luyện nữa thì thôi!" Chỉ cần thấy Cố Bối có một chút ý định ngóc đầu dậy, hắn nhất định phải hung hăng đè xuống!
Cố Khoan liếc nhìn Cố Bối, trong mắt hiện lên vẻ khinh miệt. Dạy dỗ một phế vật như Cố Bối, còn không phải quá đơn giản sao? Hắn tung người nhảy lên võ đài.
Cố Bối cũng nhảy lên, bước chân hời hợt, trông như kẻ chưa ăn no.
Đám đệ tử vây xem không khỏi lắc đầu, e rằng sức lực của Cố Bối đã bị tửu sắc rút cạn, bước chân nhẹ hều như vậy thì đánh đấm thế nào? Có khi Cố Bối có thể thi triển chiến kỹ hay không cũng là cả một vấn đề.
Nhiếp Ly cười một tiếng, tên tiểu tử Cố Bối này, giả bộ đến mức này, không sợ bị sét đánh sao?
Tiếu Ngưng Nhi lại cười, truyền âm cho Nhiếp Ly: "Nhiếp Ly, Cố Bối học từ ngươi phải không?"
"Học từ ta? Ta có sao?" Nhiếp Ly sờ mũi, lúng túng cười hắc hắc.
Tiêu Ngữ ở một bên cũng không khỏi mỉm cười. Thực lực của Cố Bối hắn rất rõ, chỉ cần dựa vào Thần cấp Long Huyết Yêu Linh là có thể vượt cấp khiêu chiến, vậy mà còn giả vờ sợ hãi Cố Khoan.
Phía dưới, các đệ tử Cố gia liên tục gào thét cổ vũ.
"Cố Khoan cố lên, đánh cho tên công tử bột đó một trận nhừ tử!"
"Cố Bối cố lên!"
"Cố Bối, ta xem thường nhất loại công tử bột như ngươi, loại bại hoại như ngươi căn bản không có tư cách đứng trong Cố gia chúng ta, uổng phí Thiên Linh Căn thất phẩm. Hôm nay ta sẽ thay mặt gia tộc, giáo huấn ngươi một chút!" Cố Khoan hừ lạnh một tiếng, hai chân bước ra, một luồng khí thế bàng bạc phóng lên trời.
Cố Khoan như mãnh hổ xuống núi, quát lớn một tiếng rồi lao về phía Cố Bối. Giữa không trung, thân thể hắn đột nhiên biến hóa, dung hợp với Diều Hâu yêu linh, móng vuốt sắc bén chụp xuống.
Cố Khoan tuy có chút khinh thường Cố Bối, nhưng khi ra chiêu vẫn dùng hết sức, không hề có ý nương tay, vô cùng hung mãnh.
Cố Khoan vừa ra tay đã dùng toàn lực, chỉ sợ Cố Bối sẽ rất khó chống đỡ. Mấy vị trưởng lão cũng không khỏi lắc đầu thở dài, dù sao thực lực của Cố Bối họ vẫn rất rõ ràng. Tên công tử bột này, bình thường căn bản không dành bao nhiêu thời gian để tu luyện.
Khí thế Cố Khoan kinh người, móng vuốt sắc bén đã đâm thẳng tới đầu Cố Bối.