Virtus's Reader
Yêu Thần Ký

Chương 354: CHƯƠNG 353: YÊU LINH THỨ BA

Oành!

Hai quả cầu ánh sáng va vào nhau, nổ tung dữ dội, bùng phát một luồng sức mạnh kinh hoàng quét thẳng vào thân thể Hàn Băng Long, suýt chút nữa đã thổi bay nó ra ngoài.

Tuy Nhiếp Ly chỉ mới ở Tứ Mệnh Cảnh, nhưng chiêu Quang Ám Nguyên Khí Bạo này lại có thể bộc phát ra uy lực mạnh gấp mấy lần sức mạnh vốn có của hắn.

Hàn Băng Long giận dữ gầm lên, triệu hồi từng khối băng thạch khổng lồ lao về phía Nhiếp Ly.

Vút!

Nhiếp Ly lập tức hóa thành hình thái yêu linh Ảnh Yêu, thân hình nhanh chóng biến mất.

Hắn hoán đổi giữa hai trạng thái một cách vô cùng thong dong, tự tại.

Tuy Hàn Băng Long sở hữu chiến lực cường đại, vượt xa Nhiếp Ly, nhưng nhất thời cũng không thể làm gì được hắn.

Ầm ầm ầm!

Hàn băng và Quang Ám Nguyên Khí Bạo không ngừng va chạm, dư chấn càn quét khắp bốn phía.

Chứng kiến cảnh tượng Hàn Băng Long chiến đấu với Nhiếp Ly, tất cả học viên Đông Viện đều kinh hãi.

Khi Nhiếp Ly giao thủ với Mộ Dung Vũ, bọn họ vẫn còn hoài nghi thực lực của hắn. Ai nấy đều cho rằng, một khi thực sự giao đấu, Nhiếp Ly chắc chắn sẽ bại, có lẽ không trụ nổi quá ba chiêu. Nhưng kết quả lại vượt xa dự đoán của tất cả mọi người. Thực lực mà Nhiếp Ly thể hiện ra tuy không bằng Diệp Sùng, nhưng hắn vẫn có thể ung dung ứng đối, không hề có dấu hiệu thất thế.

“Tiểu tử này, không ngờ lại có thể dung hợp cùng lúc hai loại yêu linh?”

Cả Hoàng Vũ lẫn Nam Môn Thiên Hải đều vô cùng kinh ngạc. Từ trước đến nay, họ chưa từng thấy ai có thể dung hợp cùng lúc hai loại yêu linh.

Bọn họ vốn cho rằng Nhiếp Ly hoàn toàn dựa vào bảo khí mới có thể chiến thắng Mộ Dung Vũ, một cường giả Lục Mệnh Cảnh. Mãi đến bây giờ họ mới phát hiện, Nhiếp Ly vốn đã che giấu thực lực, chỉ là chưa thi triển ra mà thôi. Nếu không phải bọn họ ép buộc Nhiếp Ly thu hồi bảo khí, chỉ sợ rằng Nhiếp Ly sẽ không bại lộ thực lực sớm như vậy.

Thiên phú mà Nhiếp Ly bộc lộ ra khiến bọn họ vô cùng phấn khích.

Không biết có phải Nhiếp Ly sở hữu thể chất đặc thù nên mới có thể dung hợp cùng lúc hai loại yêu linh hay không?

Trên đài tỷ võ, trận chiến đã đến hồi kịch liệt.

Hai con băng long không ngừng lượn lờ trên không trung, lao về phía Nhiếp Ly, nhiệt độ xung quanh lạnh đến mức như muốn đóng băng cả không khí.

Hàn Băng Long thi triển chiêu thức cường đại, muốn phong tỏa hoàn toàn không gian xung quanh Nhiếp Ly.

Nhiếp Ly ngày càng cảm thấy áp lực đè nặng. Dù sao Hàn Băng Long cũng là long linh thượng cấp, hơn nữa Diệp Sùng cũng có thực lực Lục Mệnh Cảnh, chiêu Quang Ám Nguyên Khí Bạo của Nhiếp Ly cũng chỉ có thể làm trầy xước lớp da của Hàn Băng Long chứ không cách nào gây ra thương tổn trực tiếp cho nó.

Lúc này, Vô Diễm Tôn Giả nhìn chằm chằm vào trận chiến trên võ đài, sắc mặt trầm như nước. Khó trách Thiên Vân Thần Tôn lại coi trọng Nhiếp Ly đến vậy. Thiên phú của Nhiếp Ly quả thật rất kinh người. Khi hắn còn bằng tuổi Nhiếp Ly, e rằng mới bước chân vào Thiên Mệnh Cảnh chưa được bao lâu, nhưng Nhiếp Ly bây giờ đã có thể đối đầu với cường giả Lục Mệnh Cảnh.

Hơn nữa, Nhiếp Ly còn có thể dung hợp hai loại yêu linh khác nhau.

Thiên phú của Nhiếp Ly càng mạnh, Thiên Vân Thần Tôn càng trọng thị, hắn lại càng hận không thể lập tức đánh chết Nhiếp Ly. Bởi vì hắn có cảm giác, Nhiếp Ly sẽ cướp đi mọi thứ thuộc về hắn.

“Diệp Sùng, còn không mau giết hắn! Ta cho ngươi một khắc, nếu không giết được hắn, ngươi sẽ phải hối hận!” Vô Diễm Tôn Giả căm tức truyền âm cho Diệp Sùng.

Diệp Sùng trong lòng vô cùng phiền muộn. Hắn đã dung hợp với Hàn Băng Long, nhưng Nhiếp Ly trước mặt lại trơn trượt như một con lươn, mặc kệ hắn dùng chiêu thức gì cũng không tài nào bắt được.

Ầm ầm ầm!

Từng con băng long bay lượn rợp trời, không ngừng oanh kích. Băng long tấn công như vũ bão nhưng vẫn không thể chạm tới Nhiếp Ly. Đột nhiên, hắn nghĩ ra một cách. Gầm lên một tiếng, những con băng long xung quanh lập tức hợp lại thành một khối lập phương khổng lồ, bao trùm toàn bộ võ đài.

Rất nhanh, những bức tường băng sừng sững xuất hiện.

Ngay khi Nhiếp Ly vừa thoát khỏi trạng thái hư hóa, từ trong tường băng bỗng nhiên lao ra một con băng long, hung hãn đánh tới.

Chỉ nghe một tiếng “oành”, con băng long kia đã thật sự đánh trúng người Nhiếp Ly, hất văng hắn bay ra ngoài. Cổ họng Nhiếp Ly ngòn ngọt, khiến khóe miệng hắn trào ra một vệt máu tươi.

Nhiếp Ly lộn vài vòng trên không trung rồi rơi xuống một khối huyền băng, trái tim đập thình thịch. Nếu không phải hắn kịp thời che chắn được yếu hại, một kích này sợ rằng đã lấy mạng hắn rồi. Nếu cứ tiếp tục đánh như thế này, chỉ dựa vào yêu linh Ảnh Yêu và Hùng Miêu thì không thể nào chiến thắng được Diệp Sùng đã dung hợp với Hàn Băng Long.

Nhiếp Ly đứng đối diện với Hàn Băng Long. Xem ra, phải dùng đến bản lĩnh thật sự rồi.

Đôi mắt của Hàn Băng Long do Diệp Sùng hóa thành lạnh lùng nhìn Nhiếp Ly. Tuy Vô Diễm Tôn Giả bắt hắn phải giết Nhiếp Ly, nhưng trong lòng hắn lại vô cùng mâu thuẫn và do dự. Dù sao đây cũng là Thiên Linh Viện, nếu giết Nhiếp Ly sẽ phải nhận hình phạt cực kỳ nghiêm khắc.

Chỉ là, mệnh lệnh của Vô Diễm Tôn Giả, hắn không dám không tuân theo. Một khi làm trái, hậu quả có thể còn nghiêm trọng hơn việc giết Nhiếp Ly rất nhiều.

Cha mẹ, vợ con của hắn đều đang nằm trong tay Vô Diễm Tôn Giả.

“Chết đi cho ta!” Sát ý lẫm liệt bùng phát từ người Diệp Sùng, những bức tường băng xung quanh bỗng nhiên mọc ra vô số gai băng sắc nhọn, đồng loạt đâm về phía Nhiếp Ly.

Thấy cảnh này, Hoàng Vũ và Nam Môn Thiên Hải đều kinh hãi.

“Không ổn rồi!”

Bọn họ thật không ngờ, Diệp Sùng lại dám ra tay giết Nhiếp Ly.

Chiêu Hàn Băng Huyền Thích này của Diệp Sùng chính là chiêu thức lấy mạng. Nhiếp Ly chỉ là Tứ Mệnh Cảnh, lại đang bị thương, căn bản không thể nào trốn thoát.

Nhiếp Ly là một thiên tài mà bọn họ khó khăn lắm mới tìm được, sao có thể để hắn chết dễ dàng như vậy?

Nhưng bọn họ muốn cứu cũng đã muộn, dù sao hành động của Diệp Sùng cũng nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.

Tuy bọn Cố Bối, Lục Phiêu biết Nhiếp Ly còn rất nhiều lá bài tẩy, nhưng thấy cảnh này, trong lòng vẫn không khỏi khẩn trương. Bởi vì mục đích của đối phương chính là tiêu diệt Nhiếp Ly, hơn nữa, hiện tại Nhiếp Ly cũng chưa gửi Mệnh Hồn vào Hồn Điện, nếu chết ở đây thì thật quá oan uổng. Ánh mắt bọn họ đỏ lên, nếu Nhiếp Ly chết, bọn họ tuyệt đối sẽ khiến một số kẻ phải trả giá đắt.

Những học viên Đông Viện khác cũng có chút bất ngờ. Dù sao tỷ thí cũng chỉ là luận bàn, tuy những lần trước người mới bị hành hạ rất thảm, nhưng cũng chưa từng có ai thiệt mạng.

Diệp Sùng này đang nghĩ gì vậy? Chẳng lẽ hắn và Nhiếp Ly có thâm cừu đại hận?

Mắt thấy những chiếc gai băng sắp xuyên qua cơ thể Nhiếp Ly, hắn bỗng gầm lên một tiếng, thân thể nhanh chóng dung hợp với yêu linh Thánh Huyết Dực Giao. Cơ thể hắn biến lớn, toàn thân được bao phủ bởi lớp lân giáp đen kịt.

Phanh! Phanh! Phanh!

Những chiếc gai băng va vào thân thể Thánh Huyết Dực Giao liền nổ tung, vỡ tan thành vô số mảnh băng vụn.

Đối với uy lực của Hàn Băng Huyền Thích, Nhiếp Ly phán đoán vô cùng chuẩn xác. Những chiếc gai băng này có thể gây ra thương tổn nhất định cho hắn, nhưng vẫn không đủ để xuyên thủng lớp lân giáp của Thánh Huyết Dực Giao.

Thân thể khổng lồ của Thánh Huyết Dực Giao quẫy một cái đã đập nát khối huyền băng gần đó. Lớp lân giáp đen nhánh hiện lên ánh sáng âm u, đôi cánh sau lưng càng phát ra một luồng sức mạnh kinh người, đôi mắt to như chuông đồng lạnh lùng nhìn chằm chằm Hàn Băng Long ở phía đối diện.

Đây là...

Thánh Huyết Dực Giao!

Hơn nữa còn là Thần cấp!

Trời đất ơi!

Vào khoảnh khắc ấy, bất kể là Hoàng Vũ, Nam Môn Thiên Hải, Vô Diễm Tôn Giả, hay Long Thiên Minh đang quan sát từ xa, tất cả đều kinh hãi bật dậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!