Virtus's Reader
Yêu Thần Ký

Chương 378: CHƯƠNG 377: THIÊN HUYỄN MÊ HỒN TRẬN

"Nếu muốn giết chúng ta, ngươi đã sớm động thủ rồi." Nhiếp Ly cười nhạt, nhìn Vô Nhai Tử phía trước mà nói. Quả thực, với thực lực Thiên Mệnh Cảnh của cả hai, họ vốn không phải là đối thủ của Vô Nhai Tử.

"Coi như các ngươi gặp may mới gặp được ta." Vô Nhai Tử nhún vai.

Nhiếp Ly bình tĩnh nhìn thẳng vào Vô Nhai Tử, nói: "Một khi đã đến Đại thế giới, chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết, không bàn đến chuyện may rủi." Hắn cũng không biết thiếu niên Yêu tộc trước mắt này rốt cuộc có lai lịch ra sao.

Ánh mắt của Vô Nhai Tử lướt qua người Nhiếp Ly và Tiêu Ngữ, trong đôi mắt lóe lên một tia sáng khác thường: "Trên người các ngươi lại có khí tức thời không dao động!"

Trong lòng Nhiếp Ly chấn động, không ngờ cảm giác của Vô Nhai Tử lại nhạy bén đến vậy, hắn cũng để ý thấy thần sắc của Vô Nhai Tử đã thay đổi.

Tiêu Ngữ đứng bên cạnh Nhiếp Ly, trầm mặc không nói. Y hiểu rằng thực lực của Vô Nhai Tử vượt xa bọn họ, nói nhiều cũng vô ích, chi bằng im lặng thì hơn.

"Nhưng các ngươi cứ yên tâm, ta và các ngươi không thù không oán, sẽ không vô cớ làm hại các ngươi đâu!" Vô Nhai Tử nhún vai, nhìn về phía Nhiếp Ly và Tiêu Ngữ rồi hỏi: "Các ngươi cũng đến đây vì Hư Ảnh Thần Cung à?"

Hư Ảnh Thần Cung?

Nhiếp Ly khẽ nhíu mày, trầm tư.

Thấy Nhiếp Ly và Tiêu Ngữ chau mày tỏ vẻ không biết, Vô Nhai Tử ngẩn ra một lúc rồi nói: "Các ngươi không phải đến vì Hư Ảnh Thần Cung sao? Nếu không phải, vậy các ngươi tới đây làm gì? Chẳng lẽ các ngươi không biết với thực lực của mình thì nơi này nguy hiểm đến mức nào à?"

Nhiếp Ly nhớ lại Hư Ảnh Thần Cung rốt cuộc là nơi thế nào. Đó là một tòa hành cung do một vị Thượng Cổ Đại Năng để lại. Tòa hành cung này cứ sáu năm lại mở ra một lần, vì bên trong chứa vô số bí bảo nên mỗi khi đến thời điểm mở cửa, sẽ có vô số cường giả kéo tới tìm kiếm kỳ ngộ.

Kiếp trước, Nhiếp Ly từng nghe qua truyền thuyết về Hư Ảnh Thần Cung. Trong đó bảo vật rất nhiều, nhưng nguy hiểm cũng không thiếu.

Khoảng hơn sáu mươi năm sau, Yêu Thần Tông đã tiến vào Hư Ảnh Thần Cung, mở ra bảo tàng của vị Thượng Cổ Đại Năng kia.

Vô Nhai Tử suy nghĩ một chút rồi nói: "Là ta hỏi thừa rồi, với cảnh giới Thiên Mệnh của các ngươi, tiến vào Hư Ảnh Thần Cung cũng chỉ có con đường chết." Vô Nhai Tử khoát tay, "Các ngươi mau rời khỏi chốn thị phi này đi, tránh mất mạng oan!"

Với thực lực của Nhiếp Ly và Tiêu Ngữ, muốn tiến vào Hư Ảnh Thần Cung là vô cùng khó khăn, nếu đụng phải những cường giả Yêu tộc khác, cũng chỉ có đường chết.

"Vừa rồi tại sao hai cường giả Yêu tộc kia lại đuổi giết ngươi?" Nhiếp Ly giả vờ bâng quơ hỏi.

"Hừ, hai tên phế vật đó làm sao là đối thủ của ta được. Yêu Thần Tông có sáu Linh Điện, bọn chúng là người của Hỏa Linh Điện, còn ta là người của Vũ Linh Điện. Trước đó, ở gần Hư Ảnh Thần Cung, ta nhặt được một món đồ không rõ tên, bọn chúng muốn cướp nên bị ta giết mất mấy người, kết quả là cả đám bắt đầu truy sát ta! Chỉ hai tên đó thì ta dễ dàng bóp chết, nhưng nếu tiêu diệt chúng, ta sẽ bị bại lộ, nên mới lười động thủ!" Vô Nhai Tử có chút ngạo nghễ nói.

"Không biết ngươi đã nhặt được vật gì mà khiến họ phải truy sát đoạt bảo?" Nhiếp Ly suy nghĩ một chút rồi hỏi.

"Dù sao hai người các ngươi cũng chỉ mới ở cảnh giới Thiên Mệnh, cho các ngươi xem một chút cũng chẳng sao!" Vô Nhai Tử hiển nhiên không hề xem Nhiếp Ly ra gì, cũng chẳng chút phòng bị, lấy ra một viên đá tròn màu đỏ rực, cười khẽ. Viên đá này lớn cỡ nắm tay, toàn thân óng ánh thuần khiết, tuy không cảm nhận được chút dao động lực lượng nào, nhưng bên trong lại có từng luồng hồng quang chảy xuôi như đang sôi trào.

"Chính là nó! Tuy không biết đây là thứ gì, nhưng ta dám chắc đây tuyệt đối là một món đồ tốt!" Vô Nhai Tử cao hứng nói, dù sao trốn ở đây cũng không có việc gì làm, tán gẫu với Nhiếp Ly và Tiêu Ngữ một lúc cũng chẳng sao, trốn thêm lát nữa là hắn có thể rời đi. Về phần Nhiếp Ly và Tiêu Ngữ, chẳng mấy chốc họ sẽ quên chuyện này thôi.

Ánh mắt Nhiếp Ly rơi vào viên đá trên tay Vô Nhai Tử, không khỏi bật cười: "Hồng Yên Thạch?"

"Ngươi biết thứ này?" Vô Nhai Tử lập tức hứng thú, nhìn về phía Nhiếp Ly hỏi.

"Đương nhiên, Hồng Yên Thạch này đúng là một vật vô cùng hiếm thấy. Nhưng nó chẳng phải bảo vật gì ghê gớm, nhiều nhất cũng chỉ dùng để rèn vài món Ngũ Phẩm bảo khí mà thôi." Nhiếp Ly nhún vai.

"Không thể nào, ngươi lừa ta phải không?" Vô Nhai Tử lập tức cảnh giác nhìn Nhiếp Ly, "Ta không tin một thứ hiếm có như vậy lại không phải là bảo vật!"

"Đồ hiếm thấy chưa chắc đã là bảo vật. Ngươi không tin lời ta thì cứ tìm cuốn Tượng Thần Thư, xem trang thứ bảy trăm sáu mươi mốt là biết." Nhiếp Ly nhún vai, thản nhiên nói.

"Tượng Thần Thư? Hình như ta có một cuốn!" Vô Nhai Tử lập tức lục tìm trong không gian giới chỉ. Một lúc lâu sau, hắn mới lôi ra một bộ điển tịch rách nát, "Tuy lần trước bị ta xé mấy trang để chùi mông, nhưng miễn cưỡng vẫn còn dùng được, không biết trang bảy trăm sáu mươi mốt có bị ta xé mất không!"

Vô Nhai Tử lật đến trang bảy trăm sáu mươi mốt, quả nhiên phía trên có giới thiệu về Hồng Yên Thạch, hình vẽ so với vật trong tay hắn giống hệt nhau.

Vẻ mặt Vô Nhai Tử lập tức trở nên khó coi như nuốt phải ruồi, y bực bội nói: "Ta phí bao nhiêu công sức như vậy, cuối cùng chỉ đổi lại một viên Hồng Yên Thạch thôi sao? Lại còn vì thứ đồ bỏ này mà giết hơn chục tên của Hỏa Linh Điện?" Vô Nhai Tử phẫn uất, nhớ lại cảnh bị truy sát suốt đường đi, trong lòng không khỏi bực bội.

Nhiếp Ly cười ha hả: "Cho nên mới nói, sau này trước khi đánh nhau thì nên đọc sách nhiều vào!"

"Phì phì! Ta ghét nhất là phải đọc sách. Lão già nhà ta suốt ngày bắt ta đọc mấy cuốn sách rách đó, phiền chết đi được!" Vô Nhai Tử xua tay, suy nghĩ một lát, đôi mắt đảo một vòng rồi nói, "Dù sao vật này cũng đã tới tay, tuy không phải đồ tốt nhưng nếu đã hiếm như vậy, ta đem bán cho mấy tên bằng hữu, chắc cũng kiếm được không ít tiền! Dù sao bọn chúng chắc chắn cũng không nhận ra thứ này!"

Nghe lời của Vô Nhai Tử, Nhiếp Ly và Tiêu Ngữ im lặng nhìn nhau. Làm bạn bè của Vô Nhai Tử đúng là xui xẻo tám đời.

"Không ngờ tu vi của ngươi chỉ mới Thiên Mệnh Cảnh mà kiến thức cũng không tệ nhỉ." Vô Nhai Tử đánh giá lại Nhiếp Ly một lần nữa.

Tiêu Ngữ cũng không nhịn được mà liếc nhìn Nhiếp Ly, quả thực đối với kiến thức của Nhiếp Ly, y cũng vô cùng bội phục.

Nhiếp Ly nhìn về phía Vô Nhai Tử, cười nói: "Ngươi cứ thế này mà xông vào Hư Ảnh Thần Cung, chắc chắn sẽ chẳng thu hoạch được gì đâu."

"Chẳng lẽ ngươi cũng hiểu biết về Hư Ảnh Thần Cung?" Vô Nhai Tử không khỏi nhìn Nhiếp Ly.

"Cũng có hiểu biết đôi chút." Nhiếp Ly thầm nghĩ, Vô Nhai Tử trông có vẻ không đáng tin, nếu tiến vào Hư Ảnh Thần Cung, dù có lấy được đồ tốt cũng chưa chắc đã đến lượt hắn và Tiêu Ngữ.

Vô Nhai Tử nhướng mày, nói: "Bên ngoài Hư Ảnh Thần Cung là Thiên Huyễn Trận, trăm ngàn năm qua, vô số cường giả Vũ Tông đều không phá giải được, không cách nào tiến vào bên trong. Nhưng cũng có người vô tình vào được, đoạt được không ít thứ tốt." Vô Nhai Tử đảo mắt một vòng rồi nói, "Các ngươi có muốn theo ta vào trong không?"

"Thiên Huyễn Trận cũng không phải là trận pháp gì khó phá giải, nhưng với cảnh giới Thiên Mệnh của hai chúng ta, đi vào đó chỉ có chịu chết, thôi thì không đi thì hơn." Nhiếp Ly lắc đầu, kiên quyết đáp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!