Virtus's Reader
Yêu Thần Ký

Chương 398: CHƯƠNG 397: KHÔNG KẺ NÀO ĐƯỢC LẤY

Tất cả mọi người đều đang điên cuồng tàn sát lẫn nhau để tranh đoạt Hằng Hà Chi Tinh. Cục diện càng lúc càng thêm ác liệt.

Viêm Dương cúi đầu nhìn xuống những thi thể la liệt, từng luồng lực lượng kỳ dị từ đó đang dần thẩm thấu vào lòng đất.

Nhìn đám người vẫn đang tranh giành Hằng Hà Chi Tinh, Viêm Dương khẽ nhíu mày, hắn mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.

"Tất cả quay về, không cần tranh đoạt Hằng Hà Chi Tinh nữa, theo ta!" Viêm Dương trầm giọng ra lệnh, đoạn xoay người bay vút về một hướng khác.

Mặc dù đám cường giả của Hỏa Thần Tông không hiểu vì sao Viêm Dương lại hạ lệnh như vậy, nhưng vẫn lập tức tuân lệnh, bám sát theo hắn.

Tại trung tâm Chủ điện.

Nhiếp Ly tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy một chút dấu vết nào của Hằng Hà Chi Tinh, đành phải đi tiếp, lách qua một cánh cửa nhỏ để tiến vào hậu điện.

Bên trong hậu điện có mấy chục pho tượng điêu khắc, trên mỗi pho tượng đều khắc dày đặc Minh văn.

Nhìn thấy mấy chục pho tượng này, Nhiếp Ly khẽ mỉm cười. Dựa theo phương vị mà suy tính, chỉ có một trong số chúng là điểm mấu chốt chân chính của trận pháp.

Những pho tượng này có thể mê hoặc được người khác, nhưng đừng hòng qua được mắt của Nhiếp Ly. Hắn dừng bước, lặng lẽ suy ngẫm.

Đúng lúc này, bên ngoài Chủ điện, Thủy Tinh Ngọc Bích đột nhiên ầm ầm sụp đổ, một đường hầm sâu hun hút hiện ra trước mắt mọi người.

Toàn bộ đám người đang tĩnh tọa cảm ngộ trước Thủy Tinh Ngọc Bích đều ngẩn ra. Trước đó, bọn họ đã thử đủ mọi cách nhưng vẫn không thể tiến vào. Tại sao bây giờ Thủy Tinh Ngọc Bích lại tự động mở ra?

"Đi thôi!"

"Vào xem thử!"

Vút, vút, vút! Từng bóng người lao vào bên trong. Trong mắt bọn họ, Hư Ảnh Thần Cung chắc chắn cất giấu vô số bảo vật.

Bên ngoài pháp trận, sinh môn đã rộng mở, vô số cường giả ồ ạt tràn vào chủ điện.

Nhiếp Ly đi qua thêm một pho tượng nữa, đã xác định được bảy cái không phải là điểm mấu chốt của trận pháp.

Một tiếng hừ lạnh từ sâu trong Hư Ảnh Thần Cung truyền đến: "Kẻ phương nào dám cả gan quấy nhiễu ta. Còn không mau cút đi, nếu không, đừng trách ta không khách khí!"

Âm thanh tựa sấm rền vang vọng bên tai Nhiếp Ly.

"Ngươi là ai?" Nhiếp Ly ngẩng đầu nhìn về phía sâu trong Hư Ảnh Thần Cung.

"Ta chính là Hư Ảnh Thần Cung, mọi thứ nơi đây đều do ta khống chế. Nếu muốn, ta có thể khiến toàn bộ sinh linh trong Thần Cung này hóa thành tro bụi. Nơi này không phải chỗ ngươi nên đến, mau rời đi!" Giọng nói kia ẩn chứa một tia sát khí.

"Ồ!" Nhiếp Ly khẽ gật đầu, rồi lại tiếp tục quan sát những pho tượng điêu khắc.

"Ngươi có hiểu lời ta nói không hả? Cút ngay lập tức, bằng không, đừng trách ta không khách khí!" Giọng nói kia đã mang theo vài phần tức giận.

"Vậy thì ngươi cứ việc không khách khí đi. Dù sao ta cũng chỉ là một kẻ có tu vi Thiên Mệnh cảnh mà thôi, chết cũng chẳng sao cả." Nhiếp Ly bình thản đáp.

Nhiếp Ly hoàn toàn không để tâm đến sinh tử!

Giọng nói kia trầm mặc một lát rồi cất lên: "Nếu ngươi đã không sợ sinh tử, tại sao không tham gia tranh đoạt Hằng Hà Chi Tinh? Như vậy, ngươi sẽ có cơ hội đoạt được những bảo vật được cất giấu trong Hư Ảnh Thần Cung!"

"Ta chỉ có tu vi Thiên Mệnh cảnh. Mà ở ngoại điện, kẻ yếu nhất cũng là Thiên Tinh cảnh, Thiên Chuyển cảnh. Ta không phải là đối thủ của bọn họ, tranh giành Hằng Hà Chi Tinh với họ chẳng phải là muốn chết sao?" Nhiếp Ly vừa nói, vừa đi thêm vài bước, pho tượng thứ tám cũng không phải điểm trọng yếu của trận pháp.

"Tuy ngươi chỉ có tu vi Thiên Mệnh cảnh, nhưng chưa chắc đã không có cơ hội. Ta đã giấu mấy chục vạn khối Hằng Hà Chi Tinh trong mật thất của chủ điện, chỉ cần ngươi nghe theo chỉ dẫn của ta là có thể tìm được chúng. Như vậy, ngươi có thể dễ dàng đoạt được bảo vật của Hư Ảnh Thần Cung rồi!" Giọng nói kia tiếp tục dụ dỗ.

"Thật sao?" Nhiếp Ly tỏ vẻ kinh ngạc.

"Đương nhiên là thật! Ta chỉ là một luồng ý niệm được sinh ra từ Hư Ảnh Thần Cung mà thôi, bảo vật nơi đây không có chút tác dụng nào với ta. Chẳng lẽ ta lại lừa ngươi?"

"Trong này cất giấu bảo vật gì?" Nhiếp Ly đi qua pho tượng thứ chín. Cái này cũng không phải mấu chốt của trận pháp.

"Bảo vật trong Hư Ảnh Thần Cung nhiều vô kể, chỉ riêng Linh Thạch Tinh Kim đã có mấy chục triệu khối, còn có vô số bảo khí. Chỉ một phần nhỏ trong đó cũng có thể sánh ngang với tài sản của cả một Thần Tông!" Giọng nói kia vang lên đầy mê hoặc.

"Ta không có hứng thú với những thứ tài vật này!" Nhiếp Ly tiếp tục nói, hắn vẫn đang mải mê nghiên cứu những pho tượng.

"Ngoài những thứ đó ra, trong Hư Ảnh Thần Cung còn ẩn giấu rất nhiều thượng cổ Thần vật cường đại. Ngươi chỉ cần nhỏ máu nhận chủ là có thể sử dụng, sức mạnh vô cùng to lớn!" Giọng nói kia vẫn không bỏ cuộc.

"Không hứng thú!" Nhiếp Ly lắc đầu.

"Rốt cuộc ngươi hứng thú với cái gì!" Giọng nói kia trầm xuống, đầy phẫn nộ.

"Ta cảm thấy những pho tượng này rất có ý nghĩa, kỳ thực ta là một nghệ nhân điêu khắc ngao du tứ hải!" Nhiếp Ly tỏ ra hứng khởi nhìn những pho tượng trước mặt, trong đầu vẫn không ngừng diễn toán những Minh văn được khắc trên đó.

Đúng lúc này, ánh mắt Nhiếp Ly rơi xuống chân một pho tượng, một khối Linh Thạch Tinh Kim rơi vãi bên cạnh đã thu hút sự chú ý của hắn.

Chỉ là một khối Linh Thạch Tinh Kim mà thôi, tuy không phải là tài phú kinh người gì, nhưng có còn hơn không. Nhiếp Ly liền xoay người nhặt khối Linh Thạch Tinh Kim lên.

Ngay tại thời điểm Nhiếp Ly nhặt khối Linh Thạch Tinh Kim lên, một tiếng thét thê lương chói tai vang lên.

"Buông khối Linh Thạch Tinh Kim đó xuống, nó là của ta!"

"Nếu ngươi dám cầm nó đi, ta sẽ giết ngươi!"

"Mọi thứ trong Hư Ảnh Thần Cung này đều là của ta, không một ai được phép động vào! Kẻ nào dám động đến, giết không tha! Giết, giết, giết! Ta muốn giết sạch tất cả các ngươi, ta không cho phép bất kỳ ai mang bất cứ thứ gì ra khỏi Hư Ảnh Thần Cung..." Giọng nói kia điên cuồng gào thét, tựa như Ma Âm rót thẳng vào tai Nhiếp Ly.

Nhiếp Ly tay phải cầm khối Linh Thạch Tinh Kim, âm thanh sắc nhọn kia khiến hắn không khỏi nhíu mày, quả thực muốn thủng cả màng nhĩ.

Chỉ nhặt một khối Linh Thạch Tinh Kim rơi vãi mà thôi, có cần phải kích động đến thế không?

Dường như nghĩ đến điều gì đó, khóe miệng Nhiếp Ly khẽ nhếch lên một nụ cười, hắn lại tiếp tục nghiên cứu những pho tượng điêu khắc.

"Ngươi có nghe ta nói không? Bỏ khối Linh Thạch Tinh Kim xuống rồi cút cho ta, bằng không, ta sẽ cho ngươi chết không có chỗ chôn!" Giọng nói kia cuồng nộ chửi bới, giống hệt một mụ đàn bà chua ngoa đang gào thét chửi đổng.

Nhưng Nhiếp Ly chẳng hề bận tâm, vẫn toàn tâm toàn ý diễn toán Minh văn trên pho tượng.

Trong chủ điện, từng bóng người bay vút đến. Vì đường đi thông suốt nên bọn họ không hề dừng lại, tiến thẳng vào sâu bên trong.

"Nơi đây đã là chủ điện!"

"Rốt cuộc bảo vật của Hư Ảnh Thần Cung giấu ở nơi nào?"

Đám người kia tìm kiếm khắp nơi, chỉ trong chốc lát, bọn họ đã phát hiện một cánh cửa nhỏ đang đóng chặt.

"Chẳng lẽ, ở trong này?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!