Nghe Thẩm Phi nói vậy, Diệp Hồng khẽ nhướng mày, ánh mắt hằn lên lửa giận. Thẩm Phi cũng quá bá đạo, những lời này mà cũng dám nói ra!
Nếu Thẩm Phi muốn đối phó Tiêu Ngưng Nhi, Diệp Hồng hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua!
Diệp Hồng hừ lạnh một tiếng rồi quay người rời đi.
Thẩm Phi nhìn bóng lưng Diệp Hồng, khóe miệng nhếch lên nụ cười âm trầm. Đừng tưởng Thần Thánh thế gia chúng ta sợ Phong Tuyết thế gia các ngươi, đừng nghĩ có một Truyền kỳ Yêu Linh Sư là có thể kiêu ngạo. Một ngày nào đó, Thần Thánh thế gia sẽ thay thế Phong Tuyết thế gia các ngươi!
Trên đường.
“Nhiếp Ly!” Một giọng nói trong trẻo vang lên.
Nhiếp Ly quay đầu lại, chỉ thấy Tiêu Ngưng Nhi trong bộ váy lụa thanh nhã đang đứng cách đó không xa. Mày liễu của nàng khẽ nhíu lại, mang theo chút giận dỗi nhưng vẫn không làm mất đi vẻ xinh đẹp vốn có.
“A, Ngưng Nhi, mấy ngày không gặp, ngươi lại xinh đẹp hơn rồi!” Nhiếp Ly mỉm cười, nhưng nghĩ đến chuyện của Hô Diên Lan Nhược vừa rồi, hắn không khỏi có chút xấu hổ.
Nghe Nhiếp Ly khen, trong mắt Tiêu Ngưng Nhi lóe lên một tia vui mừng, đôi má hơi ửng hồng. Nàng lấy ra một chiếc nhẫn không gian đưa cho Nhiếp Ly, nói: “Ngươi bảo ta bán Tử Lam thảo, ta đã bán hết rồi. Đây là tiền bán được!”
Nghe vậy, Lục Phiêu và Đỗ Trạch nhìn nhau, không biết Nhiếp Ly đã cho Tiêu Ngưng Nhi uống bùa mê thuốc lú gì mà nàng lại nghe lời răm rắp như vậy. Vừa mới cãi nhau với Hô Diên Lan Nhược xong, nàng không những không chất vấn Nhiếp Ly mà ngược lại còn vội vàng mang tiền bán Tử Lam thảo đến.
Chuyện này… Lục Phiêu và Đỗ Trạch thật không biết nên nói gì. Đây vẫn là nữ thần Ngưng Nhi của họ sao? Có điều, nữ thần Ngưng Nhi trước mặt người khác vẫn luôn cao quý lạnh lùng, khó lòng tiếp cận, chỉ khi ở bên Nhiếp Ly mới trở nên bình thường như vậy.
“Cảm ơn.” Nhiếp Ly không chút khách khí nhận lấy.
“Nữ thần Ngưng Nhi, ngươi và Hô Diên Lan Nhược đánh nhau thật à?” Lục Phiêu chớp chớp mắt, tò mò hỏi.
Tiêu Ngưng Nhi ngẩng đầu nhìn Nhiếp Ly, thoáng chút ngượng ngùng nói: “Không có gì, ta chỉ tranh cãi với nàng ta vài câu thôi. Nhiếp Ly, ngươi và nữ nhân kia thật sự có gì sao?”
“Không có, nữ nhân đó rất phiền phức, sau này đừng để ý đến nàng ta là được!” Nhiếp Ly khoát tay nói.
“Ồ!” Tiêu Ngưng Nhi đáp một tiếng, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Dù sao thì Hô Diên Lan Nhược cũng quá gợi cảm, khiến nàng không khỏi có chút lo lắng.
“Mấy ngày nay tu luyện mồ hôi nhễ nhại, cả người bốc mùi cả rồi. Chúng ta đi tắm rửa một chút, nữ thần Ngưng Nhi, ngươi có muốn đi cùng không?” Lục Phiêu cười hì hì.
“Ta… ta mới tắm xong… không đi đâu!” Tiêu Ngưng Nhi lườm Lục Phiêu một cái.
“Ngươi có thể tắm cùng Nhiếp Ly, chúng ta không cản trở đâu!” Lục Phiêu cười hắc hắc.
Nghe Lục Phiêu nói vậy, Tiêu Ngưng Nhi xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng.
“Lục Phiêu, cái miệng chó của tên này không mọc được ngà voi, ngươi đừng để ý đến hắn!” Nhiếp Ly vỗ đầu Lục Phiêu rồi quay sang nói với Tiêu Ngưng Nhi.
“Ừm.” Tiêu Ngưng Nhi gật đầu, dáng vẻ vẫn còn ngượng ngùng.
“Nhiếp Ly, ngươi thật không có nghĩa khí, trước mặt nữ thần Ngưng Nhi lại nói ta miệng chó không mọc được ngà voi, đúng là trọng sắc khinh bạn!”
Nhìn Nhiếp Ly và Lục Phiêu cãi nhau ầm ĩ, Tiêu Ngưng Nhi bất giác có chút hâm mộ. Bên cạnh nàng đã rất lâu rồi không có những người bạn như vậy. Trong đầu nàng bỗng thoáng qua một bóng hình, đó là Diệp Tử Vân. Trước kia, nàng và Diệp Tử Vân là bạn thân, chỉ tiếc là khoảng cách giữa hai người ngày một lớn dần.
Hơn nữa, người Nhiếp Ly thích lại là Diệp Tử Vân!
Tiêu Ngưng Nhi thầm nghĩ, nàng nhất định sẽ không thua Diệp Tử Vân!
Cách đó không xa, một nhóm hơn mười người mặc hoa phục chậm rãi đi tới. Kẻ dẫn đầu là một thanh niên khoảng ba mươi tuổi, thân hình cao lớn, mái tóc vàng che gần nửa khuôn mặt, ánh mắt sắc bén như chim ưng, mang theo vài phần âm hiểm.
Ánh mắt gã thanh niên kia lướt qua người Nhiếp Ly, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc rồi lập tức khôi phục vẻ bình tĩnh. Gã vừa đi vừa nói chuyện với mấy người bên cạnh, lướt qua đám người Nhiếp Ly.
Nhiếp Ly khẽ nhướng mày. Tia khác thường trong mắt người kia đã bị hắn bắt được. Hắn thầm nghĩ, mình và người này chắc chắn đã từng gặp qua.
Khi lướt qua gã thanh niên, Nhiếp Ly cảm nhận được một tia khí tức quen thuộc. Nhóm người này chính là đám người của Hắc Ám Công Hội mà hắn đã chạm trán tại di tích Cổ Lan thành.
Vẻ mặt Nhiếp Ly vẫn bình tĩnh như không, không hề biểu lộ điều gì. Nếu hắn để lộ ra dù chỉ một chút kinh ngạc, nói không chừng gã thanh niên kia sẽ lập tức ra tay giết người diệt khẩu.
Đi được một đoạn, gã thanh niên quay đầu lại liếc nhìn Nhiếp Ly.
“Lão đại, tiểu tử này chắc không nhận ra chúng ta đâu!” một tên thuộc hạ bên cạnh nói.
“Ừm.” Gã thanh niên khẽ gật đầu. Hắn chính là Vân Hoa chấp sự, trong Thành Quang Huy này, mọi việc đều phải cẩn thận.
“Có cần xử lý hắn không?” Một tên thuộc hạ khác hỏi.
“Không cần!” Vân Hoa chấp sự lắc đầu. Giết người trong Thành Quang Huy, nếu bị Thành chủ phủ truy ra sẽ rất phiền phức.
Đám người Nhiếp Ly cùng Tiêu Ngưng Nhi, Đỗ Trạch, Lục Phiêu đi qua hai con phố, khuất hẳn bóng dáng nhóm người kia, Nhiếp Ly mới thở phào nhẹ nhõm.
“Ngưng Nhi, đám người vừa rồi là ai vậy?” Nhiếp Ly khẽ cười hỏi.
“Những người vừa rồi sao?” Tiêu Ngưng Nhi nhớ lại rồi mỉm cười nói: “Là người của Trích Tinh tửu lâu. Trích Tinh tửu lâu hình như là một sản nghiệp của Thần Thánh thế gia!” Nàng cũng không hiểu vì sao Nhiếp Ly lại hỏi chuyện này.
Trích Tinh tửu lâu? Sản nghiệp của Thần Thánh thế gia? Nhiếp Ly khẽ gật đầu, ghi nhớ những điều này.
Bên trong Thành Quang Huy quả nhiên nguy cơ tứ phía, xem ra không thể không thể hiện một chút năng lực, có thêm một phần thực lực là có thêm một phần an toàn.
“Chúng ta đến Hiệp hội Luyện Đan Sư trước đã!” Nhiếp Ly suy nghĩ một chút rồi nói. Tình hình Thành Quang Huy phức tạp hơn hắn tưởng rất nhiều, không biết có bao nhiêu người của Hắc Ám Công Hội đang ẩn náu. Xem ra hắn phải hết sức cẩn thận. Nhiếp Ly cố gắng nhớ lại, kiếp trước trong trận chiến cuối cùng của Thành Quang Huy, những người quyết chiến đến cùng, anh dũng hy sinh trong cuộc chiến với yêu thú đều là những người đáng tin cậy. Hắn muốn cố gắng hết sức để tập hợp càng nhiều lực lượng càng tốt.
Tại Thành Quang Huy, Hiệp hội Luyện Đan Sư tuy có phần sa sút nhưng vẫn là một thế lực lớn, chỉ kém hơn tam đại đỉnh phong thế gia mà thôi.
Trong đầu Nhiếp Ly vẫn còn vô số kiến thức về luyện đan. Nếu vận dụng hợp lý, nói không chừng có thể giúp Hiệp hội Luyện Đan Sư chấn hưng trở lại. Một khi Hiệp hội Luyện Đan Sư lớn mạnh, thực lực của Thành Quang Huy cũng sẽ tăng lên, coi như là một phần cống hiến của Nhiếp Ly cho thành.
Hiệp hội Luyện Đan Sư là một quần thể kiến trúc nối tiếp nhau, phía sau là đình đài viện tạ, chiếm một diện tích cực lớn. Phía trước là một đại sảnh nguy nga, các luyện đan sư mặc trường bào đủ màu sắc ra ra vào vào.
Tuy Hiệp hội Luyện Đan Sư hiện tại có chút sa sút, nhưng nhìn vào quy mô kiến trúc này cũng đủ để tưởng tượng ra sự huy hoàng của nó năm xưa.
Luyện đan sư được chia thành các cấp bậc Học Sư, Đại Sư và Tông Sư. Mỗi cấp bậc lại chia làm sơ cấp, trung cấp và cao cấp. Học Sư mặc áo xám, Đại Sư mặc áo trắng, Tông Sư mặc áo bạc. Những người ra vào hiệp hội phần lớn đều là cấp Học Sư, cấp Đại Sư thì vô cùng hiếm thấy, thỉnh thoảng mới có một hai người xuất hiện.
Luyện đan thuật hiện đang trên đà suy thoái, vì vậy những thiên tài có thiên phú tuyệt hảo đều không muốn lãng phí thời gian vào lĩnh vực này mà chuyên tâm tu luyện võ đạo. Chính vì thế, Hiệp hội Luyện Đan Sư đang trong thời kỳ thiếu hụt nhân tài, thế hệ luyện đan sư trẻ tuổi tương đối ít.
Vừa bước vào hiệp hội, đám người Tiêu Ngưng Nhi, Đỗ Trạch, Lục Phiêu liền nhìn đông ngó tây, không hiểu Nhiếp Ly đến đây làm gì.
Nhiếp Ly cẩn thận nhớ lại, lúc này Hiệp hội Luyện Đan Sư có sáu vị quyền lực cao nhất trong Trưởng Lão Hội. Họ đều là những lão gia hỏa, thấp nhất cũng là trung cấp Luyện Đan Đại Sư, trong đó có hai vị là cao cấp Luyện Đan Đại Sư. Về phần cấp Tông Sư, hiện tại hiệp hội không có ai. Ngoài sáu vị Trưởng Lão Hội, còn có một Dương quản sự, phụ trách quản lý các công việc lặt vặt của hiệp hội.
Kiếp trước trong trận chiến cuối cùng tại Thành Quang Huy, Hiệp hội Luyện Đan Sư đã cống hiến rất nhiều, cuối cùng tất cả đều anh dũng tử trận. Ít nhất có thể xác định họ không cùng một phe với Thần Thánh thế gia.
“Xin chào, xin hỏi các vị đến đây có việc gì?” Một thiếu nữ mặc trường bào màu xám đi tới hỏi. Nàng là người phụ trách tiếp đãi khách ra vào đại sảnh.
“Ta đến để khảo hạch luyện đan sư!” Nhiếp Ly nhìn thiếu nữ cao gầy trước mắt, khẽ cười nói: “Không biết nên xưng hô với cô nương đây thế nào?”
Tiêu Ngưng Nhi, Đỗ Trạch, Lục Phiêu đều sững sờ nhìn Nhiếp Ly. Họ cứ ngỡ hắn đến đây tìm người, không ngờ lại là để khảo hạch luyện đan sư. Chẳng lẽ Nhiếp Ly cũng tinh thông cả luyện đan?
Ở cùng Nhiếp Ly lâu như vậy, bất cứ chuyện gì xảy ra trên người tên yêu nghiệt này, đám người Đỗ Trạch, Lục Phiêu cũng không còn cảm thấy kỳ quái nữa.
Thiếu nữ liếc nhìn Nhiếp Ly. Hiện tại, thế hệ trẻ đến khảo hạch luyện đan sư rất ít, có người mới gia nhập, Hiệp hội Luyện Đan Sư đương nhiên rất hoan nghênh.
“Ta là Tiểu Lan, ngươi muốn khảo hạch sơ cấp học đồ à? Sơ cấp học đồ phải đọc thuộc lòng hơn mười cuốn sách cơ sở về luyện đan đấy!” Tiểu Lan mỉm cười nói. Hơn mười cuốn sách dày cộp với hàng chục vạn chữ đã khiến không biết bao nhiêu người nản lòng thoái chí. Nhưng đây là điều bắt buộc, muốn trở thành luyện đan sư, nếu ngay cả những nguyên lý và cách phối chế đan dược cơ bản nhất cũng không biết thì sẽ gây ra tai họa chết người.
“Tiểu Lan cô nương, ta có thể khảo hạch sơ cấp Luyện Đan Đại Sư không?” Nhiếp Ly nhìn về phía Tiểu Lan hỏi.
Nghe Nhiếp Ly nói vậy, Tiểu Lan ngẩn người một lúc rồi bật cười: “Tuy không phải là không thể, nhưng ngươi có biết để đạt tới cảnh giới sơ cấp Luyện Đan Đại Sư cần những gì không? Ngoài hơn mười cuốn sách cơ sở, còn phải đọc thông suốt mấy trăm cuốn điển tịch nghiên cứu về các loại dược liệu nữa!”
Tiểu Lan liếc nhìn Nhiếp Ly, thầm nghĩ hắn còn ít tuổi như vậy, cho dù bắt đầu đọc sách từ trong bụng mẹ cũng chưa chắc đã đọc xong vài cuốn điển tịch, chứ đừng nói là tinh thông. Hơn nữa, để trở thành sơ cấp Luyện Đan Đại Sư, ai cũng phải có kinh nghiệm làm học đồ ít nhất vài chục năm. Nhiếp Ly e rằng ngay cả lò luyện đan cũng chưa từng chạm qua, cho dù qua được cửa thứ nhất thì cửa thứ hai luyện đan cũng không thể nào qua nổi.
Nhiếp Ly này cũng quá tự tin rồi, không chịu đi từng bước một mà lại muốn một bước lên trời!
Nhiếp Ly nhìn thẳng vào Tiểu Lan, nói: “Hữu chí bất tại niên cao, không phải sao? Tiểu Lan cô nương, mau dẫn ta đến khu vực khảo hạch sơ cấp Luyện Đan Đại Sư đi!”