Khoảng hơn nửa canh giờ sau, Long Vũ Âm cùng hai vị phụ nhân đã đáp xuống một nơi trong núi rừng.
"Mùi của Thiên Lý Truy Hồn Hương đến đây thì biến mất!" Long Vũ Âm cau mày, nhìn ra bốn phía, không còn thấy bóng dáng Nhiếp Ly đâu nữa.
"Chẳng lẽ cô gia đã phát hiện trên người có Thiên Lý Truy Hồn Hương?" Một trong hai vị phụ nhân không kìm được lên tiếng.
Long Vũ Âm trầm ngâm một lát. Với sự cảm nhận sắc bén của Nhiếp Ly, nói không chừng hắn đã sớm phát hiện ra Thiên Lý Truy Hồn Hương trên người mình. Long Vũ Âm tức giận dậm chân: "Bất kể thế nào, ta nhất định phải tìm được hắn!"
Long Vũ Âm thả người bay vút đi, hai vị phụ nhân nhìn nhau rồi cũng nhanh chóng đuổi theo.
Một lúc lâu sau, lại có thêm mấy người bay vút tới. Dẫn đầu chính là Lý Ngự Phong, bên cạnh còn có hai cường giả che mặt và ba cường giả Thiên Chuyển Cảnh không rõ lai lịch.
"Long Vũ Âm và hai người đàn bà kia đã đi về hướng này sao?" Lý Ngự Phong khẽ nhíu mày.
Một cường giả Thiên Chuyển Cảnh bên cạnh vội vàng gật đầu đáp: "Thuộc hạ vừa thấy họ dừng lại ở đây một lát, sau đó đã đi về hướng kia!"
Lý Ngự Phong liếc mắt nhìn về phía xa, rồi lại quay sang hai cường giả che mặt bên cạnh, hỏi: "Bọn họ đã đi về hướng đó, không biết hai vị định làm thế nào?"
"Việc này không cần Lý thiếu gia phải lo lắng, đám người đó cứ giao cho chúng ta xử lý là được. Giờ chúng tôi cần trở về bẩm báo, xin cáo từ Lý thiếu gia!" Một trong hai cường giả che mặt chắp tay nói.
Vèo vèo, hai cường giả che mặt hóa thành hai đạo lưu quang bay vút đi.
Hai cường giả che mặt này đều có tu vi Long Đạo Cảnh!
Thấy hai người đó đi xa, những cường giả Thiên Chuyển Cảnh bên cạnh mới dần hoàn hồn.
"Thiếu gia, hai người kia có lai lịch gì vậy?" Một cường giả Thiên Chuyển Cảnh không nhịn được hỏi.
Lý Ngự Phong lạnh lùng liếc nhìn thuộc hạ, trầm giọng nói: "Đây là chuyện ngươi nên hỏi sao?"
Cường giả Thiên Chuyển Cảnh kia vội vàng quỳ xuống, sợ hãi nói: "Thiếu gia thứ tội, là do ta nhiều lời!"
"Đứng lên đi, sau này có những chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi!" Lý Ngự Phong ném một ánh mắt sâu xa về phía xa.
Thương Viêm thế gia và Long Ấn thế gia đều cùng một đẳng cấp. Hắn, với tư cách là người có khả năng thừa kế gia tộc cao nhất, nhưng cao thủ mạnh nhất dưới trướng cũng chỉ là Thiên Chuyển Cảnh. Cường giả cấp bậc Long Đạo Cảnh thường đã là Trưởng lão hoặc nhân vật cấp bậc cung phụng trong gia tộc.
Cường giả cấp bậc này, dù là người thừa kế gia tộc cũng rất khó điều động.
Vậy mà thủ hạ của Long Thiên Minh lại có đến hai cường giả Long Đạo Cảnh!
Hơn nữa qua những lần tiếp xúc, Lý Ngự Phong phát hiện Long Thiên Minh vẫn còn ẩn giấu thực lực!
Lý Ngự Phong không khỏi cảm thấy bực bội. Khoảng thời gian này tuy hắn mượn sức của Long Thiên Minh, nhưng hắn không muốn trở thành con rối của gã. Với tính cách cao ngạo của mình, hắn tuyệt đối không muốn làm chuyện đó. Nhưng hắn nhận ra, thế lực mà hắn đang nắm trong tay hoàn toàn không cùng đẳng cấp với Long Thiên Minh!
Trong lòng không phục, nhưng hết lần này đến lần khác lại không thể không làm theo, đủ biết Lý Ngự Phong phiền muộn đến mức nào.
Không biết Long Thiên Minh định đối phó với đám người Long Vũ Âm ra sao, trong mắt Lý Ngự Phong lóe lên một tia sáng, hắn nhìn đám cường giả Thiên Chuyển Cảnh bên cạnh rồi nói: "Chúng ta đi thôi!"
"Vâng!" Đám cường giả Thiên Chuyển Cảnh đồng thanh đáp.
Một đoàn người lướt đi trong không trung.
Biên giới Vô Tận Hoang Nguyên.
Nhìn ra xa Vô Tận Hoang Nguyên, chỉ thấy một vùng hoàng thổ mênh mông bát ngát. Đó là một vùng đất cằn cỗi, không một ngọn cỏ sinh trưởng.
Gió lớn cuốn theo cát vàng bay đầy trời.
Mấy ngàn năm qua, Thiên Nguyên Thần Tộc vẫn luôn bị vây khốn tại đây, cư ngụ trên vùng hoàng thổ này, sống một cuộc sống vô cùng gian khổ.
Tổ tiên của Thiên Nguyên Thần Tộc từng là một nhân vật tuyệt đỉnh, thậm chí có thể cùng Thánh Đế tranh cao thấp. Nhưng cuối cùng, vị tiên tổ ấy vẫn bị Thánh Đế trấn áp trong Vô Tận Hoang Nguyên, còn tất cả hậu duệ của họ đều bị xem là mối uy hiếp, vĩnh viễn bị phong ấn tại mảnh đất này.
Bất cứ ai thuộc Thiên Nguyên Thần Tộc muốn bước ra khỏi Vô Tận Hoang Nguyên đều phải vứt bỏ sự cao quý của mình để trở thành kẻ hầu người hạ!
Đây là sự sỉ nhục mà Thánh Đế dành cho Thiên Nguyên Thần Tộc!
Đối với rất nhiều cường giả Thiên Nguyên Thần Tộc, điều này là không thể chấp nhận được, nhiều người thà chết chứ không chịu bước ra khỏi Vô Tận Hoang Nguyên. Nhưng vẫn có một số tộc nhân vì bất đắc dĩ mà phải rời đi, để rồi lập tức bị nô dịch, sống không bằng chết.
Thiên Nguyên Thần Tộc từ một đại chủng tộc hơn mười triệu người, dần suy tàn chỉ còn lại vài trăm vạn người, lay lắt cầm cự trong Vô Tận Hoang Nguyên. Hàng năm vẫn không ngừng có người rời đi, hoặc là chết, hoặc là chịu áp bức mà rời khỏi mảnh đất cằn cỗi này.
Nhưng sự cường đại của Thiên Nguyên Thần Tộc là không thể nghi ngờ, người yếu nhất trong tộc cũng là cường giả Long Đạo Cảnh!
Ở vùng biên giới của Vô Tận Hoang Nguyên có một thị trấn nhỏ, nơi đây vô cùng náo nhiệt, thương nhân từ khắp nơi đều dừng chân tại đây.
Bên trong Vô Tận Hoang Nguyên không có bất kỳ tài nguyên nào, một số ít tộc nhân Thiên Nguyên Thần Tộc phải trở thành nô bộc để đổi lấy một lượng Linh Thạch, rồi dùng chúng để mua lương thực nuôi sống tộc nhân.
Bằng cách này, mấy trăm năm qua, Thiên Nguyên Thần Tộc cuối cùng vẫn duy trì được số lượng không bị suy giảm.
Nhưng mỗi năm đều có ít nhất mấy trăm cường giả Thiên Nguyên Thần Tộc vĩnh viễn rời khỏi Vô Tận Hoang Nguyên, trở thành nô lệ cho kẻ khác.
Một cường giả Thiên Nguyên Thần Tộc cấp Long Đạo Cảnh nhất trọng có giá ít nhất từ ba vạn Linh Thạch trở lên, nhị trọng thì gấp đôi, tam trọng lại càng đắt hơn. Vì vậy, chỉ có những quý tộc cực kỳ giàu có mới có thể sở hữu một nô lệ của Thiên Nguyên Thần Tộc.
Khế ước chủ tớ này vốn do Thánh Đế thiết lập, cường giả Thiên Nguyên Thần Tộc không có cách nào phá vỡ. Vì vậy, một khi đã trở thành tôi tớ, họ sẽ phải tuyệt đối phục tùng, dù bị bắt phải chết cũng sẽ không nhíu mày lấy một cái.
Chính vì điểm này mà nô lệ của Thiên Nguyên Thần Tộc mới đặc biệt được coi trọng.
Nhiếp Ly dạo bước trên đường phố của thị trấn nhỏ, ngoài những thương nhân mặc gấm vóc qua lại, còn có rất nhiều tộc nhân Thiên Nguyên gầy trơ xương.
Tuy giá bán một cường giả Thiên Nguyên Thần Tộc lên tới hơn ba vạn Linh Thạch, nhưng lương thực vận chuyển từ nơi khác đến đây cũng có giá trên trời. Các tộc nhân chỉ có thể gắng gượng đổi lấy chút lương thực ít ỏi, lay lắt qua ngày.
Nhiếp Ly vừa đi vừa quan sát xung quanh, nơi này hẳn phải có những thương nhân buôn bán người của Thiên Nguyên Thần Tộc!
Chỉ cần tìm được những thương nhân đó, kế hoạch tiếp theo sẽ là một công đôi việc.
Nhiếp Ly khoác áo choàng, lặng lẽ đi tới. Bất chợt, phía xa truyền đến tiếng huyên náo, dòng người đều đổ dồn về hướng đó.
"Không biết đã xảy ra chuyện gì?" Nhiếp Ly khẽ nhíu mày, rảo bước theo dòng người.
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch