Nhiếp Ly khẽ mỉm cười, nói:
“Đến Thiên Âm Thần Tông lần này, ta có ba mục đích. Thứ nhất, đương nhiên là để bái kiến Nam Cung tông chủ. Thứ hai là muốn gặp lại vài vị cố nhân. Và cuối cùng, là muốn cầu xin Nam Cung tông chủ một vật!”
“Nhiếp tông chủ muốn gặp các vị cố nhân, hẳn là Tiếu Ngưng Nhi và Diệp Tử Vân của Thiên Âm Thần Tông chúng ta sao?”
Nam Cung Tiên Âm nhìn Nhiếp Ly, hỏi:
“Các nàng cũng giống ngươi, đều đến từ Tiểu Linh Lung thế giới.”
“Nam Cung tông chủ quả nhiên tinh tường, hai vị cố nhân của ta chính là Tiếu Ngưng Nhi và Diệp Tử Vân.”
Nhiếp Ly khẽ mỉm cười đáp.
“Vậy ta sẽ cho người đi báo tin để Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi đến đây.”
Nam Cung Tiên Âm hờ hững nói.
Nghe Nhiếp Ly nói vậy, trong đáy mắt Tu Minh lóe lên một tia sáng khác thường. Hai thiếu nữ thiên tài của Thiên Âm Thần Tông, vì thiên tư trác tuyệt nên luôn được các đại thần tông chú ý, vô số thanh niên tài tuấn đều muốn chiếm được trái tim người đẹp. Không ngờ cả hai nàng đều đến từ Tiểu Linh Lung thế giới, hơn nữa lại có quan hệ không tầm thường với Nhiếp Ly.
“Vậy thì làm phiền Nam Cung tông chủ.”
Nhiếp Ly khẽ chắp tay nói.
“Không biết Diệp Tử Vân, Tiếu Ngưng Nhi và Nhiếp tông chủ có quan hệ thế nào?”
Tu Minh không khỏi mỉm cười hỏi.
“Thật không dám giấu giếm, Tử Vân và Ngưng Nhi đều là hồng nhan tri kỷ của ta, đặc biệt là Tử Vân, nàng chính là vị hôn thê của ta.”
Nhiếp Ly thản nhiên cười nói.
Nghe những lời này của Nhiếp Ly, tất cả mọi người trong đại điện đều sững sờ.
Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi đều là hồng nhan tri kỷ của Nhiếp Ly?
Chưa kể Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi đều là người của Thiên Âm Thần Tông, mà nữ nhân của Thiên Âm Thần Tông trước nay chưa từng kết hôn. Hơn nữa, cả hai thiếu nữ đều có thiên phú trác tuyệt, thái độ với người ngoài rất lạnh nhạt, chưa từng để bất kỳ nam nhân nào vào mắt. Hai thiếu nữ thiên tài như vậy, sao có thể cùng lúc yêu một người đàn ông?
Nghe Nhiếp Ly nói vậy, Tu Minh phá lên cười ha hả:
“Nhiếp huynh thật biết nói đùa.”
“Ta không nói đùa.”
Nhiếp Ly vuốt cằm, hắn nói thật mà, sao những người này lại không tin chứ?
Nhưng nghĩ lại cũng phải, ai mà tin được rằng cả Diệp Tử Vân lẫn Tiếu Ngưng Nhi đều một lòng ái mộ hắn?
Chỉ thấy một gã tùy tùng bên cạnh Tu Minh bật cười khẩy:
“Nhiếp tông chủ, ngươi cũng quá tự mình đa tình rồi. Dám nói cả Tiếu Ngưng Nhi và Diệp Tử Vân đều là hồng nhan tri kỷ của ngươi, đúng là người si nói mộng!”
Nhiếp Ly nhún vai, thờ ơ đáp:
“Tin hay không tùy các ngươi.”
Thấy thần sắc của Nhiếp Ly, mặt Tu Minh dần trở nên âm trầm. Hắn mơ hồ cảm thấy, lời Nhiếp Ly nói dường như là thật. Trong lòng hắn dấy lên một ngọn lửa giận. Thiên Âm Thần Tông có hai thiếu nữ thiên tài, một là Diệp Tử Vân, người còn lại là Tiếu Ngưng Nhi. Diệp Tử Vân là đối tượng được bồi dưỡng để kế nhiệm vị trí tông chủ, hắn không dám có suy nghĩ xằng bậy. Nhưng trước đây, sau khi gặp Tiếu Ngưng Nhi một lần, hắn đã nhất kiến chung tình, thề phải cưới nàng làm vợ. Hắn đã dùng đủ mọi cách, thông qua những người bên cạnh để bày tỏ tấm lòng, nhưng đều bị Tiếu Ngưng Nhi kiên quyết từ chối.
Nếu Tiếu Ngưng Nhi thật sự là hồng nhan tri kỷ của Nhiếp Ly, vậy thì Nhiếp Ly phải chết!
Trong đáy mắt Tu Minh lóe lên một tia hàn quang.
Tia hàn quang đó đã bị Nhiếp Ly thu hết vào đáy mắt, thần sắc hắn cũng trở nên lạnh lùng. Kiếp trước, hắn không hiểu rõ về con người Tu Minh, không biết y là tốt hay xấu, nhưng nếu Tu Minh dám có ý đồ gì với Tử Vân và Ngưng Nhi, Nhiếp Ly nhất định sẽ cho y một bài học nhớ đời. Nữ nhân của hắn, không phải ai muốn động là động được.
Nam Cung Tiên Âm hắng giọng một tiếng, nói:
“Không biết Nhiếp tông chủ có biết quy củ của Thiên Âm Thần Tông chúng ta không?”
“Quy củ của Thiên Âm Thần Tông?”
Nhiếp Ly khẽ nhíu mày, nói:
“Có phải là quy củ không cho phép đệ tử trong môn phái kết hôn?”
“Không sai, nếu Nhiếp tông chủ đã biết, vậy chắc cũng không cần ta phải nói nhiều.”
Nam Cung Tiên Âm hừ lạnh một tiếng, một luồng uy áp lạnh lẽo lan tỏa khắp đại điện.
Nhiếp Ly công khai nói Diệp Tử Vân là vị hôn thê của hắn, đây là phạm vào điều đại kỵ của Thiên Âm Thần Tông, Nam Cung Tiên Âm đương nhiên không thể ngồi yên mặc kệ.
Nghe Nam Cung Tiên Âm nói vậy, Tu Minh khoanh tay trước ngực, ngồi ngay ngắn tại chỗ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười như có như không. Nếu tông chủ Thiên Âm Thần Tông đã lên tiếng, tự nhiên cũng không cần hắn ra tay.
“Quy củ là chết, người là sống. Nhưng hôm nay, ta không phải đến đây để tranh cãi với Nam Cung tông chủ.”
Nhiếp Ly cười cười, nhìn Nam Cung Tiên Âm nói:
“Trước đây ta từng thay mặt Tử Vân và Ngưng Nhi tặng Nam Cung tông chủ một ít đan dược, không biết hiệu quả của chúng thế nào?”
Nghe nửa câu đầu của Nhiếp Ly, sắc mặt Nam Cung Tiên Âm vô cùng khó coi, nhưng khi nghe đến nửa câu sau, bà thoáng sững người.
Những viên đan dược đó đều do Nhiếp Ly đưa?
Cơn giận trên mặt Nam Cung Tiên Âm dần tan biến, thay vào đó là vẻ mặt trầm tư. Cách đây không lâu, Tiếu Ngưng Nhi và Diệp Tử Vân đã tặng bà một ít đan dược. Hiệu quả của chúng vô cùng mạnh mẽ, giúp tu vi của bà và mấy vị trưởng lão trong Thiên Âm Thần Tông tăng tiến vượt bậc, thậm chí còn trực tiếp giúp bà đột phá từ Võ Tông Lục Trọng cảnh lên Võ Tông Thất Trọng cảnh. Đối với Thiên Âm Thần Tông mà nói, điều này có ý nghĩa vô cùng trọng đại.
Nếu những đan dược này đều do Nhiếp Ly cung cấp, vậy thì Nhiếp Ly quả thực có đại ân với toàn bộ Thiên Âm Thần Tông.
Vì thế, ngọn lửa giận vừa bùng lên trong lòng Nam Cung Tiên Âm lại nhanh chóng bị dập tắt.
“Đan dược?”
Tu Minh lộ vẻ nghi hoặc, nhìn Nam Cung Tiên Âm rồi lại nhìn Nhiếp Ly. Hắn hiển nhiên không biết đan dược mà Nhiếp Ly nhắc tới rốt cuộc là gì, nhưng nhìn vẻ mặt của Nam Cung Tiên Âm, có thể đoán được không khí căng thẳng vừa rồi đã dịu đi.
Tuy không biết chuyện gì đã xảy ra, Tu Minh mơ hồ cảm thấy việc này không hề đơn giản.
“Nếu Nhiếp tông chủ đã đến Thiên Âm Thần Tông, không biết có thể ở lại ít hôm, để bản cung mời Nhiếp tông chủ một chén trà xanh không?”
Nam Cung Tiên Âm suy nghĩ một lát rồi nói. Biết được nguồn gốc của số đan dược là từ Nhiếp Ly, bà tự nhiên không dám chậm trễ, chỉ là bí mật này không nên để nhiều người biết, phải tìm một nơi kín đáo để hỏi cho rõ.
“Nam Cung tông chủ không cần vội, Tử Vân và Ngưng Nhi còn chưa tới mà. Hơn nữa, ta đến Thiên Âm Thần Tông lần này còn có việc muốn nhờ.”
Nhiếp Ly khẽ mỉm cười nói.
“Vừa rồi Nhiếp tông chủ nói đến Thiên Âm Thần Tông là để cầu một vật, không biết đó là vật gì?”
Nam Cung Tiên Âm lúc này mới nhớ ra, không khỏi hỏi:
“Nhiếp tông chủ cứ việc nói, Thiên Âm Thần Tông ta nhất định sẽ cố gắng hết sức.”
Thái độ của Nam Cung Tiên Âm trở nên vô cùng khách sáo, khiến tất cả mọi người trong đại điện, bất kể là người của Tu Minh hay người của Thiên Âm Thần Tông, đều không thể hiểu nổi. Rốt cuộc là vật gì mà có thể khiến thái độ của Nam Cung tông chủ thay đổi nhanh đến vậy?
Nam Cung Tiên Âm thân là tông chủ của Thiên Âm Thần Tông, lại là cao thủ Võ Tông cảnh, thân phận địa vị siêu phàm, vậy mà lại đối xử khách khí với Nhiếp Ly như thế. Rốt cuộc có uẩn khúc gì bên trong, thật đáng để suy ngẫm.
Ánh mắt sâu thẳm của Tu Minh lại một lần nữa rơi trên người Nhiếp Ly, y đánh giá hắn một lượt. Tuổi còn trẻ đã có thể trở thành tông chủ của Vũ Thần Tông, thiếu niên trước mắt này quả không đơn giản