Vũ Diễm biết rõ Thánh Tổ Chi Kiếm cường đại đến mức nào, đó là Thần Binh mạnh nhất của Thiên Thần tổ địa.
Thế nhưng, khí tức của Thánh Tổ Chi Kiếm lại hoàn toàn bị Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm kiềm chế.
Sao có thể như vậy?
Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm rốt cuộc có lai lịch gì?
Nhiếp Ly chăm chú nhìn Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm trong tay, mơ hồ cảm nhận được thanh kiếm phảng phất như một hố đen khổng lồ, đang không ngừng thôn phệ sức mạnh từ những mảnh vỡ của Thánh Tổ Chi Kiếm.
Lôi quang kinh khủng kia dường như muốn phá kiếm mà ra.
Uy lực của Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm ngày càng trở nên cường đại, mạnh đến mức muốn thoát khỏi tay hắn.
- Chuyện gì thế này?
Nhiếp Ly gắt gao nắm chặt Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm, cố gắng trấn áp nó, nhưng một luồng lôi điện kinh hoàng đã trực tiếp xuyên qua thân thể hắn.
A!
Nhiếp Ly rên lên một tiếng đau đớn, nguồn sức mạnh này tựa như muốn xé toạc thân thể hắn.
Hắn cảm giác được, sức lực của mình hoàn toàn không thể ngăn cản nổi sức mạnh của Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm.
- Nhiếp Ly, ngươi sao vậy? – Vũ Diễm lo lắng hỏi.
Tiếu Ngưng Nhi và Diệp Tử Vân cũng lo lắng lao lên định đỡ lấy Nhiếp Ly.
- Đừng chạm vào ta, nếu không lôi điện sẽ truyền sang người các ngươi! – Nhiếp Ly vội vàng ngăn lại.
- Vậy chúng ta phải làm sao? – Diệp Tử Vân gấp đến độ đôi mắt ngấn lệ.
- Nhiếp Ly, chúng ta nên giúp ngươi thế nào? – Tiếu Ngưng Nhi trấn tĩnh hơn một chút, lo lắng hỏi.
- Sức của ta không áp chế nổi Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm nữa rồi, phải vào Vạn Lý Hà Sơn Đồ ngay lập tức, các ngươi vào cùng ta! – Nhiếp Ly trầm giọng nói, nhanh chóng mở Vạn Lý Hà Sơn Đồ ra.
Vèo! Vèo! Vèo! Cả nhóm hóa thành những luồng sáng rồi biến mất tại chỗ.
Vừa tiến vào Vạn Lý Hà Sơn Đồ, Nhiếp Ly lập tức cảm nhận được sức mạnh của bản thân đã cường đại hơn trước đó mấy lần.
Nơi này là lĩnh vực của hắn, trong thế giới này, tất cả đều nằm trong sự khống chế của hắn.
Thế nhưng, sức mạnh của Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm vẫn như một con ngựa hoang thoát cương.
Nhiếp Ly có chút không tài nào hiểu nổi, vì sao sau khi hấp thu mảnh vỡ của Thánh Tổ Chi Kiếm, uy lực của Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm lại trở nên cường đại đến thế, hoàn toàn không giống với lúc bình thường.
- Rốt cuộc là chuyện gì? Chẳng lẽ bên trong Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm còn ẩn giấu bí mật nào khác?
Nhiếp Ly đưa linh hồn lực của mình thẩm thấu vào trong Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm, lập tức cảm giác được bên trong nó phảng phất như một vực sâu không thể dò thấu.
Xem ra trước đây mình đã đánh giá thấp Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm!
Sức mạnh của Thánh Tổ Chi Kiếm đã hoàn toàn kích hoạt nó, khiến cho tiềm lực của Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm được giải phóng hoàn toàn!
Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm bây giờ, quả thực chính là một món Thần khí.
Vũ Diễm nhắm mắt lại, cảm nhận một lát rồi đột nhiên mở mắt ra:
- Không ngờ nó lại cường đại đến vậy, vượt xa sức tưởng tượng của ta, đây không phải là thứ thuộc về thế giới này!
- Không thuộc về thế giới này, vậy thì từ đâu tới? – Nhiếp Ly không khỏi suy tư. Mặc dù đã vào Vạn Lý Hà Sơn Đồ, nỗi thống khổ của hắn đã giảm đi rất nhiều, nhưng vẫn không cách nào khống chế được Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm.
Linh hồn lực của Nhiếp Ly không ngừng tìm kiếm bên trong thanh kiếm, cảm nhận nguồn sức mạnh ẩn chứa trong đó.
Đột nhiên, một thanh âm trầm thấp vang lên trong đầu hắn, tựa như tiếng chuông đồng ngân vang.
- Vô Cực bản vô thủy, vô thủy phương vô tận.
Thanh âm thâm trầm ấy vô cùng già nua, khàn khàn, tựa như vọng về từ thời Viễn Cổ.
Nghe thấy thanh âm này, Nhiếp Ly đột nhiên trừng lớn hai mắt, câu nói này, đương nhiên hắn vô cùng quen thuộc.
Đây chính là câu nói mà Không Minh Đại Đế đã lưu lại trên tấm bia đá.
Trong phút chốc, vô số ý nghĩ lóe lên trong đầu Nhiếp Ly, vô số manh mối dường như được kết nối lại với nhau vào giờ khắc này.
Cỗ thạch quan trống rỗng dưới lòng đất Cổ Lan thành, cùng với trang sách rách của Thời Không Yêu Linh Chi Thư.
Pháp trận cổ xưa ở Quang Huy chi thành dẫn đến Hắc Ngục thế giới, tấm bia đá giấu trong Hắc Ngục thế giới, và cả Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm bị phong ấn trong Thiên Huyễn Thánh Cảnh.
Còn có Sa Mạc Thần Cung cổ lão nằm sâu trong Vô Tận hoang mạc.
Tất cả những điều này đều có một mối liên hệ thần bí.
Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm, giống như Thời Không Yêu Linh Chi Thư, đều đến từ một thế giới khác.
Tất cả manh mối đều quy về một người, Không Minh Đại Đế. Không Minh Đại Đế rốt cuộc là ai? Hắn để lại những thứ này nhằm mục đích gì?
Trong đầu Nhiếp Ly hiện lên một phỏng đoán, có lẽ, Không Minh Đại Đế vốn không phải người của thế giới này. Sau khi đến đây, ngài đã mang cả Thời Không Yêu Linh Chi Thư và Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm đến thế giới này.
Đương nhiên, đây chỉ là phỏng đoán của Nhiếp Ly, không cách nào chứng thực được.
Trong vũ trụ mênh mông này, e rằng rất khó tìm ra tung tích của Không Minh Đại Đế.
Muốn đánh bại Thánh Đế, Thời Không Yêu Linh Chi Thư và Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm đều là mấu chốt!
Toàn bộ thời không của Giới Vực Long Khư đều bị Thánh Đế phong tỏa, hầu như tất cả mọi thứ bên trong đều bị Thánh Đế cảm nhận được. Bất kỳ vũ khí cường đại nào, kể cả Thánh Tổ Chi Kiếm, cũng không thể đánh bại được Thánh Đế. Đây cũng là lý do vì sao Thánh Tổ Chi Kiếm lại vỡ thành từng mảnh.
Thời không của thế giới này đều bị Thánh Đế khống chế, muốn đánh bại hắn, chỉ có thể dựa vào những thứ đến từ ngoại giới.
Đó chính là Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm và Thời Không Yêu Linh Chi Thư!
Nhiếp Ly ở kiếp trước, nhờ có được Thời Không Yêu Linh Chi Thư mà thu được sức mạnh đủ để đối đầu với Thánh Đế, nhưng cuối cùng vẫn thất bại.
Nếu như ở kiếp này, lại có thêm thanh Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm này!
Trong đôi mắt Nhiếp Ly lóe lên một tia kiên định, bất luận thế nào, hắn cũng phải khống chế được Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm! Hắn siết chặt thanh kiếm, vận chuyển linh hồn lực rót vào trong, quyết tâm chế ngự nó.
Ầm! Ầm! Ầm!
Từng luồng lôi điện màu đen đánh vào thân thể Nhiếp Ly, khiến hắn lập tức lộ ra vẻ mặt thống khổ.
Nguồn sức mạnh này thực sự quá cường đại!
Nó tựa như một con Nghịch Long bất khuất, trên thân kiếm hàn quang ẩn hiện, lôi quang không ngừng tóe ra.
- Chúng ta hãy cùng Nhiếp Ly áp chế thanh Thiên Vẫn Thần Lôi Kiếm này! – Vũ Diễm thấy vậy, vội vàng nhìn về phía Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi nói.
- Chúng ta phải làm sao?
Tiếu Ngưng Nhi và Diệp Tử Vân đã sớm nóng lòng không thể chờ đợi. Nhìn thấy Nhiếp Ly thống khổ như vậy mà không thể giúp gì, các nàng lòng nóng như lửa đốt.
- Chúng ta cùng nhau rót linh hồn lực vào cơ thể Nhiếp Ly! – Vũ Diễm nói xong, nhanh chóng kết ấn, linh hồn lực hùng hậu từ trong cơ thể tuôn ra, hóa thành một dòng lũ cuồn cuộn lao về phía Nhiếp Ly.
Tiếu Ngưng Nhi và Diệp Tử Vân thấy thế cũng nhanh chóng kết ấn, bắt đầu ngưng tụ linh hồn lực trong cơ thể.
Ba luồng sức mạnh cường đại cùng lúc rót vào trong thân thể Nhiếp Ly.
Lúc này, tại một nơi sâu trong Vạn Lý Hà Sơn Đồ, một sinh vật nhỏ bé chậm rãi mở mắt, lảo đảo đứng dậy. Toàn thân nó vàng óng, bụng căng tròn, dáng đi lạch bạch như một chú vịt, trên lưng mọc ra một đôi cánh nhỏ xíu, đôi mắt to tròn xoe.
- Lộc cộc lộc cộc, lộc cộc lộc cộc!
Tiểu gia hỏa này chính là Kim Đản, vẫn luôn ngủ say trong Vạn Lý Hà Sơn Đồ.
Trải qua một thời gian dài ngủ say, bộ lông của nó đã trở nên óng ả, sáng trong hơn trước.
- Lộc cộc lộc cộc.
Kim Đản chớp chớp mắt. Nó vốn đang ngủ say, nhưng sự biến động dị thường của luồng sức mạnh trong Vạn Lý Hà Sơn Đồ đã khiến nó tỉnh giấc.