Virtus's Reader
Yêu Thần Ký

Chương 469: CHƯƠNG 468: MAN THIÊN QUÁ HẢI

— Tôn chủ lẻ loi một mình tại Thiên Âm Thần Tông, tình cảnh hung hiểm, nên cẩn thận mới phải.

Phượng Vũ liếc nhìn Nhiếp Ly, nhẹ nhàng thì thầm, trong đôi mắt dường như ẩn chứa một loại mị hoặc vô tận.

Dung mạo Phượng Vũ xinh đẹp vô song, dáng vẻ dịu dàng kia lại càng thêm kiều mị động lòng người, tâm thần Nhiếp Ly không khỏi xao động.

— Phượng Vũ trưởng lão yên tâm, những người của Thiên Âm Thần Tông còn không làm gì được ta, với thực lực của ta, tự nhiên có thể ra vào dễ dàng.

Nhiếp Ly tự tin nói.

— Tôn chủ anh minh thần võ.

Từng luồng mị âm của Phượng Vũ truyền vào tai Nhiếp Ly, hắn cảm giác trong lòng tựa như bị thứ gì đó khuấy động, tâm tình dâng lên gợn sóng.

Tâm thần Nhiếp Ly đột nhiên run lên, thầm hô không ổn, Phượng Vũ này quả nhiên không dễ đối phó như vậy, lại muốn dùng mị thuật để dò xét hư thực của hắn.

Suýt chút nữa đã bị nàng ta lừa rồi!

— Phượng Vũ trưởng lão quá khen.

Nhiếp Ly như say rượu, cất tiếng cười ha hả:

— Mặc dù sau khi chuyển sinh, thực lực không bằng trước kia, nhưng ta tinh thông Linh Mị Mê Tung chi thuật, một khi thi triển, mấy cao thủ Võ Tông cảnh của Thiên Âm Thần Tông cũng đừng hòng cản được.

Nhìn thấy gương mặt ửng đỏ của Nhiếp Ly, mị ý trong đôi mắt Phượng Vũ dường như càng thêm nồng đậm, nàng vừa e thẹn vừa sợ hãi nói:

— Tôn chủ, Linh Mị Mê Tung chi thuật là pháp thuật gì, tại sao ta chưa từng nghe nói qua?

— Phượng Vũ trưởng lão chưa từng nghe nói qua Linh Mị Mê Tung chi thuật? Chẳng lẽ Nguyệt Nhi chưa bao giờ nhắc với ngươi sao?

Nhiếp Ly tỏ vẻ có chút khó hiểu, giọng nói ngắt quãng, hơi thở cũng có mấy phần nặng nề.

— Nguyệt Nhi?

Phượng Vũ đầu tiên là sững sờ, sau đó lập tức hiểu ra Nhiếp Ly đang nói đến tông chủ Mộ Nguyệt, không ngờ Nhiếp Ly trong lúc vô thức lại gọi như thế:

— Linh Mị Mê Tung chi thuật này, Phượng Vũ chưa từng nghe tông chủ nói qua!

— Chuyện này cũng khó trách, thuật này được truyền lại từ tổ địa, là một trong thập đại bí thuật bất truyền của tổ địa.

Nhiếp Ly nói.

— Hóa ra là truyền lại từ tổ địa!

Phượng Vũ chợt hiểu ra:

— Khó trách ta không nghe tông chủ nói qua, chẳng lẽ tôn chủ cũng là từ tổ địa...

— Lời này không thể nói ra!

Nhiếp Ly vội vàng ra hiệu, bảo Phượng Vũ không cần nói tiếp.

— Vâng, Phượng Vũ tuân mệnh.

Phượng Vũ vội vàng đáp, mị hoặc trong đôi mắt cũng chậm rãi tan đi.

Nhiếp Ly làm bộ giật mình bừng tỉnh, liếc nhìn Phượng Vũ, trầm giọng nói:

— Phượng Vũ trưởng lão, ta ra lệnh cho ngươi lập tức dẫn người quay về Yêu Thần Tông, thủ hộ Yêu Thần Tông cho đến khi tông chủ xuất quan. Tông chủ đang trong thời khắc bế quan mấu chốt, phải đề phòng có kẻ thừa dịp Yêu Thần Tông lơ là mà tập kích.

— Vâng, tôn chủ.

Phượng Vũ vội vàng đáp.

— Lục đại thần tông cứ giao cho ta là được, chờ tông chủ xuất quan, chúng ta sẽ nhất cử tiêu diệt bọn chúng!

Nhiếp Ly trầm giọng nói.

— Vâng.

Phượng Vũ đang chuẩn bị cáo từ rời đi, đột nhiên nghĩ đến điều gì, bèn dừng bước nói:

— Hôm nay gặp được tôn chủ cũng là chuyện vô cùng trùng hợp, nếu trong Yêu Thần Tông có người không biết tôn chủ, vạn nhất làm người bị thương, chẳng phải là tội đáng muôn chết sao? Phượng Vũ nơi đây có một tấm lệnh bài, tôn chủ hãy cất kỹ. Có lệnh bài này, trong Yêu Thần Tông không kẻ nào dám gây bất lợi cho tôn chủ!

Tay phải Phượng Vũ khẽ động, trong tay xuất hiện một khối lệnh bài màu vàng, phía trên khắc ba chữ “Yêu Thần Tông” theo lối cổ xưa, đồng thời phủ đầy các loại phù văn thần bí. Nàng cung kính dâng lệnh bài cho Nhiếp Ly.

— Thân phận của ta là bí mật, không thể để cho kẻ khác biết được.

Nhiếp Ly tỏ vẻ khó xử.

— Tôn chủ cứ nhận lấy tấm lệnh bài này, để phòng vạn nhất.

Phượng Vũ nhìn Nhiếp Ly, chân thành nói:

— Mong tôn chủ nhận lấy.

— Nếu đã vậy...

Nhiếp Ly do dự một lát rồi nói:

— Vậy ta sẽ nhận lấy! Ta sẽ không chủ động liên lạc với người khác, càng ít người biết thân phận của ta càng tốt!

— Vâng, tôn chủ, ta hiểu rồi.

Phượng Vũ gật đầu.

— Ngươi trở về đi, ta phải về Thiên Âm Thần Tông đây.

Nhiếp Ly nói với Phượng Vũ, sau khi tạm biệt, hắn vun vút hóa thành một đạo lưu quang rồi biến mất.

Nhìn phương hướng Nhiếp Ly biến mất, Phượng Vũ chần chừ một lát, sau đó cũng bay trở về.

Từ Long và Từ Hổ đợi nửa ngày mới thấy Phượng Vũ trưởng lão quay lại, bèn vội vàng tiến lên đón.

— Từ Long, Từ Hổ, truyền lệnh của ta, tất cả đệ tử Yêu Thần Tông đều rút lui, cùng ta quay về Yêu Thần Tông!

Phượng Vũ trưởng lão khẽ quát.

— Phượng Vũ trưởng lão, chuyện này không được. Chúng ta còn chưa tra rõ nguyên nhân thực lực của cao thủ Thiên Âm Thần Tông tăng vọt, sao có thể dễ dàng trở về như vậy?

Từ Long vội vàng nói.

— Đúng vậy, sao có thể dễ dàng buông tha cho đám tiểu quỷ Thiên Âm Thần Tông kia được?

Từ Hổ lập tức tỏ vẻ bất mãn.

— Lời của ta các ngươi cũng không nghe sao?

Phượng Vũ nhíu mày, hừ lạnh một tiếng.

— Không dám, hai huynh đệ chúng ta tự nhiên nghe theo Phượng Vũ trưởng lão, như Thiên Lôi sai đâu đánh đó!

Từ Long vội nói, đồng thời nhanh chóng nháy mắt với Từ Hổ.

— Nếu Phượng Vũ trưởng lão đã nói vậy, vậy ta liền gọi các huynh đệ rút về.

Từ Hổ có chút uể oải nói.

Từ Long có chút kinh ngạc, Phượng Vũ đột nhiên yêu cầu rút lui, chỉ sợ có liên quan đến người tên Nhiếp Ly kia, cũng không biết vừa rồi Nhiếp Ly đã nói gì với Phượng Vũ. Bất quá Phượng Vũ là một trong những người thân tín nhất của tông chủ, hắn cũng không dám đắc tội.

Vút vút vút, từng đạo lưu quang từ trong dãy núi của Thiên Âm Thần Tông bay lên, hóa thành những vệt sáng rồi biến mất.

Lúc này, Nhiếp Ly đứng trên ngọn cây cao nhìn về phía xa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.

Với thực lực của đám người Phượng Vũ, muốn triệt để tiêu diệt Thiên Âm Thần Tông cũng không phải chuyện dễ dàng, dù sao Thiên Âm Thần Tông đã khổ tâm kinh doanh mấy ngàn năm, nội tình thâm sâu, không dễ gì lay chuyển. Nhưng nếu đám người Phượng Vũ muốn khiến Thiên Âm Thần Tông trọng thương thì cũng không phải là chuyện khó.

Nếu đại chiến xảy ra, thực lực Thiên Âm Thần Tông tất nhiên sẽ tổn hại nặng nề, điều này quả thực không ổn chút nào. Dù sao chính đạo lục đại thần tông đều cùng chung một chiến tuyến.

Nhiếp Ly dùng kế sách này chỉ là muốn đám người Phượng Vũ rời đi, vì chính đạo lục đại thần tông tranh thủ thêm một chút thời gian mà thôi.

Với dược lực của những thánh dược kia, nếu kéo dài thêm nửa năm, thực lực của lục đại thần tông tất nhiên sẽ đại tiến, đến lúc đó đối phó Yêu Thần Tông sẽ có thêm phần chắc chắn.

“Chờ Mộ Nguyệt xuất quan, Phượng Vũ đem lời của ta nói cho nữ nhân kia nghe, không biết nàng ta sẽ có phản ứng gì.”

Trong lòng Nhiếp Ly không khỏi thầm nghĩ, dù chỉ là khiến cho nữ nhân cao ngạo kia khó chịu, cũng là một chuyện khiến người ta thấy vô cùng sảng khoái.

Dù sao cũng là đối thủ cũ từ kiếp trước!

Không biết Mộ Nguyệt bế quan lúc nào sẽ đi ra, hy vọng là sau nửa năm nữa. Cao thủ như Mộ Nguyệt, một lần bế quan ba năm năm là chuyện rất bình thường, hy vọng lần này nàng sẽ bế quan lâu hơn một chút. Với thực lực của hắn lúc này, muốn đối phó nữ nhân Mộ Nguyệt kia vẫn là chuyện không thể.

Quả là một chuyện khiến người ta đau đầu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!