Virtus's Reader
Yêu Thần Ký

Chương 473: CHƯƠNG 472: XÁC NHẬN MỘT CHUYỆN

“Vì sao nam nhân độc thân mới có thể tận tâm tận lực?”

Tiếu Ngưng Nhi vẫn còn nghi hoặc, cất tiếng hỏi.

“Ngưng Nhi, nàng nghĩ vậy là chưa đúng rồi. Bên trong Thiên Âm Thần Tông tất cả đều là nữ đệ tử. Nếu có một nam đệ tử từ tông phái khác tới, giả sử một nữ đệ tử của Thiên Âm Thần Tông vừa mắt chàng trai này, chẳng phải sẽ gây ra những mối ràng buộc tình cảm phức tạp hay sao? Vì vậy, nhất định phải là nam tử độc thân mới được.”

Nhiếp Ly giải thích một cách nghiêm túc, nghe qua vô cùng hợp lý.

“Hình như ta hiểu rồi.”

Gò má Tiếu Ngưng Nhi chợt ửng hồng. Chiêu này của Nhiếp Ly quả thật là nhổ cỏ tận gốc.

Nếu một ngày nào đó, nữ đệ tử của Thiên Âm Thần Tông kết thành đạo lữ với nam đệ tử của Vũ Thần Tông, e rằng đến lúc ấy Thiên Âm Thần Tông sẽ dần phải lệ thuộc vào Vũ Thần Tông.

“Bên Thiên Âm Thần Tông xem như đã ổn. Có lẽ ta nên đến các thần tông khác thăm hỏi một chút.”

Nhiếp Ly lẩm bẩm. Nếu Thiên Âm Thần Tông đã dần nằm trong lòng bàn tay hắn, vậy tiếp theo chính là lúc khuếch trương thế lực.

“Nhiếp Ly, ngươi đang nói gì vậy?”

Tiếu Ngưng Nhi nghe không rõ, nghi hoặc hỏi lại.

“Ngưng Nhi, ta đột nhiên muốn bàn với nàng một chuyện.”

Nhiếp Ly ngẫm nghĩ một lát rồi nói.

“Chuyện gì?”

Tiếu Ngưng Nhi nhìn Nhiếp Ly, trong lòng dấy lên sự tò mò.

“Là thế này, ta vẫn luôn suy ngẫm về một nơi. Đó là Hắc Ma Sâm Lâm.”

Nhiếp Ly nói.

“Hắc Ma Sâm Lâm? Đó không phải là khu rừng rậm ở phía tây nam Thành Quang Huy sao?”

Tiếu Ngưng Nhi nghi hoặc hỏi. Tại sao Nhiếp Ly lại đột nhiên nhắc đến một nơi xa xôi như vậy.

“Đúng vậy, đích thị là Hắc Ma Sâm Lâm.”

Nhiếp Ly chìm vào hồi ức xa xăm, năm đó Tiếu Ngưng Nhi bước chân vào Hắc Ma Sâm Lâm rồi không bao giờ trở ra. Kiếp trước, Nhiếp Ly từng gặp một cô gái tên là Tiêu Ngưng. Thế nhưng không hiểu vì sao, Tiếu Ngưng Nhi của kiếp này lại có những ký ức liên quan đến cô gái đó.

Rất có thể, tất cả mọi chuyện đều bắt nguồn từ Hắc Ma Sâm Lâm.

Có lẽ kiếp trước, Tiếu Ngưng Nhi tiến vào Hắc Ma Sâm Lâm nhưng không hề chết. Sau đó, nàng đã đến Long Khư Giới Vực và gặp lại hắn ở nơi đó.

Vì vậy, đối với Tiếu Ngưng Nhi, trong lòng Nhiếp Ly vẫn luôn cảm thấy nợ nàng rất nhiều.

“Về Hắc Ma Sâm Lâm, ta cũng từng đến đó vài lần.”

Tiếu Ngưng Nhi ngẫm nghĩ rồi nói.

“Nàng đã đến đó rồi sao? Nơi đó có gì đặc biệt?”

Nhiếp Ly ngạc nhiên hỏi.

“Ta chưa từng tiến sâu vào bên trong Hắc Ma Sâm Lâm.”

Tiếu Ngưng Nhi lắc đầu nói:

“Chẳng qua mỗi lần đến gần Hắc Ma Sâm Lâm, ta đều nghe thấy một giọng nói đang kêu gọi mình, khiến ta có một cảm giác vô cùng kỳ lạ đối với khu rừng này.”

“Cảm giác gì?”

“Giống như xuyên qua thời không, biến thành một người khác vậy. Dường như ở nơi đó, ta đã trải qua một chuyện đau buồn đến mức bật khóc. Mỗi lần đến gần, trong lòng ta lại dâng lên một nỗi bi thương khôn tả.”

Ánh mắt Tiếu Ngưng Nhi long lanh ánh nước.

“Biến thành một người khác?”

Nhiếp Ly đi đi lại lại, lẩm bẩm:

“Kỳ lạ, tại sao lại có cảm giác như vậy? Chẳng lẽ Tiếu Ngưng Nhi cũng có thể cảm nhận được kiếp trước của nàng?”

“Ở kiếp trước, chẳng lẽ Tiếu Ngưng Nhi cũng cảm nhận được sự kêu gọi của Hắc Ma Sâm Lâm, cho nên mới bất chấp tất cả mà bước vào đó?”

Nhiếp Ly cau mày:

“Nếu thật sự là vậy, chuyện liên quan đến cả số mệnh và thời không này quả thật khiến người ta phải suy ngẫm sâu xa.”

“Nhiếp Ly, ngươi đang nói gì thế?”

Tiếu Ngưng Nhi nghi hoặc hỏi.

“Rốt cuộc tại sao Thời Không Yêu Linh Chi Thư lại có thể khiến ta trọng sinh? Nguyên lý đằng sau chuyện này là gì?”

Nhiếp Ly cau mày thầm nghĩ:

“Chẳng lẽ, kết cấu của thời không là một vòng tròn?”

“Cái gì có kết cấu là một vòng tròn?”

Tiếu Ngưng Nhi kinh ngạc hỏi.

“Không có gì.”

Nhiếp Ly lắc đầu:

“Ngưng Nhi, ta nghĩ có lẽ nàng nên cho ta xem một thứ.”

“Thứ gì?”

Tiếu Ngưng Nhi nghi hoặc hỏi.

“Nàng cởi y phục ra.”

Nhiếp Ly trịnh trọng nói.

“A, cởi y phục?”

Gương mặt xinh đẹp của Tiếu Ngưng Nhi lập tức đỏ bừng. Tại sao Nhiếp Ly lại có yêu cầu như vậy, hắn muốn làm gì?

Tiếu Ngưng Nhi chần chừ, do dự. Nàng ngẩng đầu nhìn Nhiếp Ly, gương mặt đã đỏ bừng, lí nhí hỏi:

“Nhất định phải cởi sao?”

Nhiếp Ly gật đầu.

“Nhưng mà, nhưng mà… lúc này không được đâu.”

Tiếu Ngưng Nhi ngẩng đầu nhìn sang bên cạnh, thấy cửa sổ vẫn chưa đóng.

“Ta quên mất.”

Nhiếp Ly ngẫm nghĩ một lát. Sau đó nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của Tiếu Ngưng Nhi, hắn mới ý thức được yêu cầu này có phần đường đột. Nhưng có nhiều chuyện, hắn thật sự không thể chờ đợi thêm được nữa, muốn nhanh chóng kiểm chứng xem suy đoán của mình có đúng hay không.

“Vậy chúng ta đóng cửa sổ lại là được.”

“A?”

Tiếu Ngưng Nhi ngẩn người, nàng còn tưởng rằng Nhiếp Ly sẽ bỏ qua. Không ngờ hắn lại thật sự muốn đóng cửa sổ, Nhiếp Ly muốn nàng cởi y phục đến vậy sao?

Tiếu Ngưng Nhi cảm thấy tim mình đập loạn như nai con chạy trong ngực.

Nhiếp Ly quay người đi đóng cửa.

Két, két, két, từng cánh cửa sổ lần lượt được đóng lại.

“Nhiếp Ly, bây giờ đang là ban ngày, làm vậy không tốt đâu!”

Tiếu Ngưng Nhi e lệ nói. Nàng cúi đầu, vẻ mặt vô cùng bẽn lẽn. Bất kỳ nam nhân nào nhìn thấy dáng vẻ này của nàng có lẽ cũng không thể cầm lòng.

“Có gì mà không tốt chứ?”

Nhiếp Ly nghi hoặc hỏi:

“Giữa ta và nàng mà còn để ý những chuyện như vậy sao?”

Nghe Nhiếp Ly nói vậy, tim Tiếu Ngưng Nhi càng đập nhanh hơn. Đúng vậy! Từ lâu, nàng đã quyết tâm rằng cả cuộc đời này chỉ thuộc về một mình hắn. Nhưng lúc này dường như có chút quá sớm.

Chẳng lẽ hắn không muốn đợi đến đêm tân hôn sao…

Vừa nghĩ tới hôn sự, vẻ mặt Tiếu Ngưng Nhi liền ảm đạm xuống. Diệp Tử Vân mới là hôn thê của Nhiếp Ly. Nếu muốn kết hôn, sao có thể đến lượt nàng được.

Cho dù không có danh phận, cho dù bị người đời phỉ nhổ, nhưng chỉ cần được ở bên cạnh hắn, nàng nguyện hiến dâng tất cả.

Tiếu Ngưng Nhi cam tâm tình nguyện. Có lẽ như vậy còn tốt hơn là chờ đợi hắn và Diệp Tử Vân thành hôn.

Sau khi Nhiếp Ly đã đóng kín hết các cửa sổ, hắn bước đến bên cạnh Tiếu Ngưng Nhi. Hắn cúi xuống nhìn nàng, liền thấy khuôn mặt nàng khẽ ngẩng lên, gò má đỏ rực như đóa hồng nở rộ, đẹp đến nao lòng. Nàng nhắm nghiền mắt, hàng mi khẽ run, cho thấy nội tâm đang dậy sóng.

Đôi môi hồng nhuận kia khiến hắn bất giác nuốt nước bọt, thật sự muốn cắn nhẹ một cái.

“Ngưng Nhi, sao nàng lại nhắm mắt vậy?”

Nhiếp Ly nhìn Tiếu Ngưng Nhi, nghi hoặc hỏi.

“Chẳng lẽ… chuyện này, ngươi còn muốn ta mở to mắt nhìn sao?”

Tiếu Ngưng Nhi thầm nghĩ trong lòng. Nàng cảm thấy vô cùng xấu hổ. Nhiếp Ly, rốt cuộc ngươi muốn ta phải làm thế nào đây?

Lồng ngực của Tiếu Ngưng Nhi phập phồng dồn dập.

Nhìn bộ dạng thẹn thùng đáng yêu của Tiếu Ngưng Nhi, Nhiếp Ly không khỏi dâng lên một luồng ham muốn. Trong lòng hắn dâng lên một tia rung động. Vào giờ khắc này, bất kỳ nam nhân nào nhìn thấy cảnh tượng như vậy đều không thể kìm lòng.

Hơi thở của Nhiếp Ly cũng trở nên dồn dập. Hắn không kìm được ý muốn đưa tay cởi bỏ y phục của Tiếu Ngưng Nhi, thầm nghĩ có lẽ sau này sẽ không còn cơ hội nào tốt hơn thế này nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!