"Nếu dựa vào thực lực để quyết đấu thì không có chút phần thắng nào, vậy ngươi thấy nên dùng phương pháp gì?" Lão giả khẽ nhíu mày, hỏi.
"Trên Võ Tông chính là Thần cấp. Thần là những tồn tại nắm giữ pháp tắc, chúng ta trước tiên phải biết Không Minh Đại Đế nắm giữ pháp tắc gì." Nhiếp Ly mỉm cười nói.
Lão giả trong lòng khẽ động, nói: "Ngươi biết hắn nắm giữ pháp tắc gì sao?"
"Hắn nắm giữ một trong những pháp tắc cường đại nhất thế gian này." Nhiếp Ly nhìn lão giả, nói: "Đó chính là Sinh Tử!"
"Làm sao ngươi biết được?" Trong đôi mắt đục ngầu của lão giả lóe lên một tia sáng nhạt.
"Người nắm giữ Pháp Tắc Sinh Tử sẽ bị sa vào trò chơi quy tắc của sinh tử. Để các đệ tử tàn sát lẫn nhau, thu hoạch lực lượng trên người đối phương, đây chính là một trong những biểu hiện của Pháp Tắc Sinh Tử." Nhiếp Ly giải thích.
"Vậy làm thế nào mới có thể phá giải Pháp Tắc Sinh Tử?" Lão giả truy vấn, trong con ngươi mơ hồ lóe lên lửa giận.
"Nếu có cơ hội, tiền bối nhất định sẽ cùng Không Minh Đại Đế quyết một trận sinh tử, nhưng ít nhất không phải bây giờ." Nhiếp Ly nói: "Muốn đánh bại Không Minh Đại Đế, chỉ có cách tìm thấy một loại pháp tắc khác, ít nhất phải ngang hàng với Pháp Tắc Sinh Tử, mới có thể chống lại hoặc đánh bại nó."
"Pháp tắc ngang hàng?" Lão giả nhíu mày.
"Đúng vậy, trên thế gian này, pháp tắc có thể sánh ngang với Pháp Tắc Sinh Tử chỉ có vài loại. Ví như Pháp Tắc Thời Không, Pháp Tắc Quang Minh, Pháp Tắc Hắc Ám." Nhiếp Ly nói: "Nếu cứ mãi tu luyện công pháp do Không Minh Đại Đế truyền thụ thì tuyệt đối không thể nào chiến thắng được hắn."
"Vậy phải đến nơi nào mới tìm được Pháp Tắc Thời Không, Pháp Tắc Quang Minh và Pháp Tắc Hắc Ám?" Lão giả hỏi.
"Tiền bối đã từng đến Giới Vực Long Khư chưa?" Nhiếp Ly hỏi.
"Đã từng." Lão giả đáp: "Chỉ là ở đó ta không tìm thấy tung tích của Không Minh Đại Đế nên đã quay về."
"Vậy Thánh Tổ Ma Địa thì sao, ngài đã đến đó chưa?" Nhiếp Ly nhìn lão giả, hỏi.
"Nơi đó thì chưa." Lão giả lắc đầu.
"Tại Giới Vực Long Khư, thông đạo dẫn tới Thiên Thần Tổ Địa và Thánh Tổ Ma Địa cứ mỗi vạn năm sẽ mở ra một lần, thời gian mở ra cũng sắp tới rồi." Nhiếp Ly nói: "Tiền bối sao không đến Giới Vực Long Khư tìm thử, nếu có thể tiến vào Thánh Tổ Ma Địa, đánh bại Thiên Ma ở đó thì sẽ thu được một đạo pháp tắc."
"Về phần thu được pháp tắc gì thì phải xem tạo hóa của tiền bối." Nhiếp Ly nhìn lão giả, nói.
"Tiểu tử, ngươi có lừa ta không?" Tinh quang trong mắt lão giả lóe lên.
"Ta tuyệt đối không dám lừa gạt tiền bối." Nhiếp Ly chắc chắn nói.
Lão giả hai tay nhanh chóng kết ấn, một đạo ấn ký khắc sâu vào cơ thể Nhiếp Ly. Hắn khẽ rên một tiếng, lùi lại liên tiếp mấy bước.
"Nhiếp Ly, ngươi sao rồi?" Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi vội vàng bước tới đỡ lấy hắn.
"Ta không sao." Nhiếp Ly lắc đầu.
Nhiếp Ly bình tĩnh nhìn lão giả, nói: "Tiền bối đã hạ Thiên Lý Truy Tung Chú Ấn lên người ta."
"Không tệ." Lão giả nói: "Tiểu tử, ngươi vậy mà cũng nhận ra Thiên Lý Truy Tung Chú Ấn."
"Tự nhiên là nhận ra." Nhiếp Ly mỉm cười đáp: "Tiền bối không cần lo ta chạy mất, ta cũng sẽ đi khắp nơi tìm kiếm tung tích của mấy loại pháp tắc khác, nếu không dù không chết trong tay tiền bối thì cũng sẽ chết trong tay Không Minh Đại Đế."
"Tiểu tử, ngươi đã biết Thiên Lý Truy Tung Chú Ấn thì tự nhiên cũng biết sự lợi hại của nó." Lão giả lạnh lùng nói: "Nếu ta phát hiện ngươi lừa gạt ta, đợi đến lần sau khi ta tìm được ngươi, ngươi nên biết hậu quả sẽ thế nào."
"Tiểu tử không dám lừa gạt tiền bối, hy vọng có thể cùng tiền bối liên thủ, cùng nhau đánh bại Không Minh Đại Đế." Nhiếp Ly nói với vẻ chân thành.
"Được, ta tin ngươi một lần. Ta sẽ đến Giới Vực Long Khư xem rốt cuộc làm thế nào để tiến vào Thánh Ma Tổ Địa." Lão giả trầm giọng nói.
"Tiền bối thuận buồm xuôi gió, đợi lần sau tiền bối trở về, ta xin mời ngài uống trà." Nhiếp Ly mỉm cười nói.
"Tiểu tử... hôm nay tạm tha cho ngươi một mạng. Nếu ta phát hiện ngươi lừa ta..." Lão giả đi đến bên cạnh Nhiếp Ly, vỗ vỗ vai hắn, một luồng sát khí lập tức bao phủ toàn thân, khiến Nhiếp Ly cảm thấy lạnh buốt sống lưng.
Lão giả cười lạnh một tiếng, rồi hóa thành một đạo lưu quang biến mất trong nháy mắt.
"Các ngươi mau xem Đoạn Kiếm thế nào." Nhiếp Ly ôm ngực nói.
Đỗ Trạch, Lục Phiêu và những người khác vội vàng đỡ Đoạn Kiếm dậy, cho hắn uống một viên thuốc. Đoạn Kiếm rên khẽ một tiếng rồi từ từ tỉnh lại.
"Đoạn Kiếm, ngươi sao rồi?" Nhiếp Ly nhìn về phía Đoạn Kiếm, quan tâm hỏi.
"Ta không sao. Đoạn Kiếm đã gây thêm phiền phức cho chủ nhân." Đoạn Kiếm khó khăn nói.
"Ngươi hãy dưỡng thương cho tốt, nếu lần sau còn gặp lại, mọi chuyện sẽ không dễ dàng như vậy đâu." Ánh mắt Nhiếp Ly tràn ngập vẻ lạnh lẽo: "Kẻ nào dám động đến người của ta, ta sẽ bắt hắn phải trả giá đắt."
"Thực lực của hắn quá mạnh, còn mạnh hơn cả cao thủ Võ Tông cấp của các đại thần tông." Đoạn Kiếm ho khan vài tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.
"Ngươi đã báo thù được chưa?" Nhiếp Ly nhìn Đoạn Kiếm, hỏi.
"Cảm ơn chủ nhân đã cho ta cơ hội này, đại thù của cha mẹ Đoạn Kiếm đã được báo." Lệ quang ẩn hiện trong mắt Đoạn Kiếm.
"Có oán báo oán, có thù báo thù. Thù xưa đã báo, thù nay tính sau." Nhiếp Ly gật đầu: "Ngươi cứ dưỡng thương cho tốt đi, lần sau không thể thua thảm như vậy nữa!"
"Vâng!" Đoạn Kiếm trịnh trọng đáp, trong mắt tràn đầy quyết tâm.
"Nhiếp Ly, ngươi thật sự nói cho lão già đó phương pháp thu hoạch pháp tắc sao?" Lục Phiêu không khỏi lo lắng: "Nếu hắn có được lực lượng pháp tắc, chẳng phải sẽ càng khó đối phó hơn sao?"
"Ta đúng là đã nói cho hắn phương pháp thu hoạch pháp tắc. Lão già này là kẻ địch của chúng ta, Thánh Ma Tổ Địa cũng là kẻ địch của chúng ta. Để bọn họ đấu với nhau chẳng phải tốt hơn sao?" Nhiếp Ly cười nhạt: "Nếu cả hai cùng bị thương, chúng ta còn có thể ngồi thu ngư ông đắc lợi."
"Cũng đúng." Lục Phiêu suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
"Không Minh Đại Đế nắm giữ Pháp Tắc Sinh Tử, không biết Pháp Tắc Sinh Tử này rốt cuộc là một loại pháp tắc như thế nào?" Diệp Tử Vân nghi hoặc hỏi.
"Ha ha." Nhiếp Ly cười nhạt: "Không Minh Đại Đế có thật sự nắm giữ Pháp Tắc Sinh Tử hay không, ngay cả ta cũng không biết. Ta chỉ bịa ra thôi."
"Bịa ra?" Diệp Tử Vân ngẩn người.
"Ta có gặp Không Minh Đại Đế bao giờ đâu, làm sao biết hắn có nắm giữ Pháp Tắc Sinh Tử hay không." Nhiếp Ly nói: "Nếu không phải nhờ mấy câu vừa rồi dọa được lão già đó, e rằng hắn đã ra tay rồi."
"Ngươi thật là, chuyện chết cũng có thể bị ngươi nói thành sống được." Diệp Tử Vân không khỏi bật cười.
"Hết cách rồi, thế gian này quá tàn khốc, người thật thà thường chết sớm." Nhiếp Ly thở dài một hơi, nói: "Ta cũng bất đắc dĩ lắm. Thật ra ta là người lương thiện, nhưng chỉ đành sống giảo hoạt một chút thôi."
Nghe những lời của Nhiếp Ly, Tiếu Ngưng Nhi và Diệp Tử Vân đứng bên cạnh cũng không khỏi cười khổ. Nhiếp Ly đâu chỉ giảo hoạt bình thường, nhưng lời hắn nói dường như cũng có chút đạo lý...