Hai huynh đệ họ không tài nào tin nổi thực lực của Nhiếp Ly hiện tại có thể tăng tiến đến trình độ này.
“Trưởng lão Nhiếp Ân có gặp nguy hiểm không?” Nhiếp Hiểu Nhật khẽ nhíu mày hỏi, trưởng lão Nhiếp Ân đã truy đuổi quá lâu mà vẫn chưa trở về.
“Yên tâm đi, hẳn là không có vấn đề gì đâu!” Nhiếp Hiểu Phong lắc đầu nói, “Nơi này là lãnh địa của Thiên Ngân gia tộc, người của Hắc Ám Công Hội trà trộn vào nhiều nhất cũng chỉ là Bạch Ngân năm sao mà thôi, trong khi trưởng lão Nhiếp Ân đã là võ giả Hoàng Kim ba sao, sẽ không có vấn đề gì.”
Từ khu rừng xa xa truyền đến tiếng đánh nhau “oành oành oành”, nhưng âm thanh nhanh chóng tắt lịm, không còn bất cứ động tĩnh nào nữa.
Một bóng người bay nhanh trở lại.
“Là trưởng lão Nhiếp Ân, trưởng lão Nhiếp Ân đã về!”
Nhiếp Ân dừng lại trước mặt họ, vẻ mặt thâm trầm.
“Trưởng lão Nhiếp Ân, ngài có đuổi kịp tên của Hắc Ám Công Hội kia không?” Nhiếp Hiểu Phong hỏi.
Trưởng lão Nhiếp Ân lắc đầu nói: “Đối phương là một Yêu Linh Sư Bạch Ngân năm sao, dung hợp yêu linh Thiên Tinh Hắc Hổ nên thực lực rất mạnh, hơn nữa còn có vài thủ đoạn, ta đuổi không kịp để hắn trốn thoát rồi!”
Nghe Nhiếp Ân nói, Nhiếp Hiểu Phong và Nhiếp Hiểu Nhật nhìn nhau, có thể đào thoát khỏi tay trưởng lão Nhiếp Ân, Yêu Linh Sư kia quả thực không hề đơn giản!
Nhiếp Ân nhìn mấy thi thể trên mặt đất, khẽ nhíu mày, chuyện này thật sự có điểm kỳ quái. Người của Hắc Ám Công Hội sao lại xuất hiện ở nơi này, hai tên này là do ai xử lý? Chẳng lẽ người của Hắc Ám Công Hội xảy ra nội chiến, chạy đến lãnh địa của họ để tự giết lẫn nhau? Nghĩ lại cũng không phải không có khả năng, hay là có một cường giả thần bí nào đó đã ra tay giúp Thiên Ngân thế gia xử lý hai người này?
Một cường giả thần bí xử lý hai tên cấp Bạch Ngân, đồng thời đánh bị thương một Yêu Linh Sư Bạch Ngân năm sao, e rằng ít nhất cũng phải ở cấp bậc Hoàng Kim! Rốt cuộc là ai lại giúp Thiên Ngân thế gia? Nếu cường giả kia đã giúp Thiên Ngân thế gia, tại sao lại không hiện thân?
Tuy rằng có chút hoài nghi Nhiếp Ly, nhưng trưởng lão Nhiếp Ân cũng không thể nào nghĩ đến việc chính Nhiếp Ly đã xử lý hai tên này và đánh bị thương Vân Hoa chấp sự. Bởi vì lúc Nhiếp Ly rời gia tộc đến Thánh Linh học viện, tu vi còn chưa tới Thanh Đồng một sao, chỉ trong một học kỳ ngắn ngủi, làm sao có thể đạt tới cấp Bạch Ngân được?
Nhiếp Ân ngồi xổm xuống xem xét thi thể của Liễu Thanh và Liễu Viêm, cả hai đều không có dấu hiệu chiến đấu kịch liệt, mà bị người ta dùng lợi khí một kích tất sát ngay yếu huyệt, hơn nữa miệng vết thương còn có hình răng cưa kỳ quái.
“Thủ đoạn giết người thật lợi hại!” Nhiếp Ân thầm kinh hãi, dù là ông ta cũng chưa chắc có thể xử lý gọn gàng hai võ giả Bạch Ngân ba sao như vậy. Hơn nữa, vũ khí mà người này sử dụng thật sự có chút kỳ lạ, ông chưa bao giờ gặp qua!
“Nhiếp Ly, ngươi đi theo ta, nói cho tộc trưởng biết vì sao ngươi có thể phát hiện ba người của Hắc Ám Công Hội, những chuyện xảy ra sau đó cũng phải kể lại!” Nhiếp Ân suy nghĩ một chút rồi nói, sau đó nhìn Nhiếp Hiểu Phong và Nhiếp Hiểu Nhật, “Hai ngươi mang hai thi thể này về cho tộc trưởng xem!”
“Vâng, trưởng lão!” Nhiếp Ly gật đầu.
“Vâng!” Nhiếp Hiểu Phong và Nhiếp Hiểu Nhật mỗi người vác một thi thể, đi theo sau Nhiếp Ân.
Bọn họ vừa đi được vài bước thì gặp Nhiếp Vũ vội vã chạy tới. Tốc độ của Nhiếp Vũ chậm hơn trưởng lão Nhiếp Ân rất nhiều, nên bây giờ mới đuổi kịp.
“Nhiếp Ly ca ca, huynh sao rồi, huynh không sao chứ?” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của Nhiếp Vũ vẫn còn vương nước mắt, trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng.
“Yên tâm đi, Nhiếp Ly ca ca không sao cả!” Nhiếp Ly cười cười, xoa đầu Nhiếp Vũ.
“Vâng.” Nghe Nhiếp Ly nói, Nhiếp Vũ lúc này mới yên lòng, ngoan ngoãn đi theo sau hắn.
Tại từ đường của Thiên Ngân gia tộc, đèn đuốc sáng trưng. Các tộc nhân của Thiên Ngân gia tộc đều võ trang chỉnh tề, tay cầm đuốc. Biết có người của Hắc Ám Công Hội xâm nhập lãnh địa, tất cả bọn họ đều chuẩn bị sẵn sàng nghênh chiến.
Thấy Nhiếp Ân dẫn người trở về, đám đông chậm rãi tách ra một lối đi.
Gia chủ Thiên Ngân gia tộc, Nhiếp Hải, ngồi ở vị trí chủ tọa. Ông mặc một thân áo xám, râu tóc bạc trắng, thần sắc trầm ổn, khí thế uy nghiêm.
“Nhiếp Ân, đã xảy ra chuyện gì?” Nhiếp Hải nhìn về phía Nhiếp Ân hỏi.
“Bẩm gia chủ, là ba tên trộm vặt của Hắc Ám Công Hội, phỏng chừng là đến Thiên Ngân gia tộc chúng ta trộm thứ gì đó, hai tên bị giết, một tên chạy thoát!” Nhiếp Ân chắp tay nói.
Nhiếp Hải liếc nhìn hai thi thể trên mặt đất, khẽ thở phào một hơi rồi nói: “Chắc chắn chỉ có ba người sao? Tuy không biết chúng đến đây làm gì, nhưng vẫn phải cẩn thận. Thiên Ngân gia tộc chúng ta không có thứ gì đáng để Hắc Ám Công Hội thèm muốn, ba người này rất có khả năng là đến để dò thám tình hình phòng bị của gia tộc. Mấy ngày tới, tăng gấp đôi lực lượng canh phòng!”
“Vâng!” Các hộ vệ của Thiên Ngân gia tộc đồng thanh đáp.
“Hai người kia là ngươi giết sao?” Nhiếp Hải liếc nhìn hai thi thể, thực lực của chúng ít nhất cũng là cấp Bạch Ngân.
“Không phải!” Nhiếp Ân lắc đầu nói.
“Vậy là Hiểu Phong và Hiểu Nhật?” Nhiếp Hải tán thưởng nói, “Hiểu Phong, Hiểu Nhật, tu vi của hai đứa nhỏ này tăng lên thật nhanh a!”
Nghe Nhiếp Hải nói, Nhiếp Hiểu Phong và Nhiếp Hiểu Nhật cảm thấy mặt nóng bừng.
“Bẩm gia chủ, cũng không phải chúng con xử lý!” Nhiếp Hiểu Phong và Nhiếp Hiểu Nhật vội vàng nói, bọn họ không dám mạo nhận công lao.
Nhiếp Hải khẽ nhíu mày, nghi hoặc hỏi: “Vậy là ai làm?” Chỉ có Nhiếp Ân, Nhiếp Hiểu Phong và Nhiếp Hiểu Nhật ba người đuổi giết đám người của Hắc Ám Công Hội, chẳng lẽ còn có người khác xuất hiện?
“Lúc chúng tôi đến, hai người kia đã chết rồi, ở đó chỉ có Nhiếp Ly!” Nhiếp Ân thuật lại chi tiết.
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Nhiếp Ly, trong lòng dâng lên một cảm giác hoang đường. Nhiếp Ly tu vi thế nào, làm sao có thể giết được hai võ giả cấp Bạch Ngân?
“Con cũng không biết, con chỉ thấy một bóng đen lóe lên trước mặt, hai người kia liền ngã gục!” Nhiếp Ly nhún vai, làm bộ vô tội nói. Hắn không muốn bại lộ thực lực của mình quá sớm.
“Bóng đen lóe lên?” Mọi người đều ngẩn ra.
Trưởng lão Nhiếp Ân trầm mặc một lát, ngồi xuống chỉ vào hai thi thể trên mặt đất nói: “Gia chủ xem, vết thương này là do một loại lợi khí nào đó gây ra. Loại lợi khí này vô cùng cổ quái, ta thực sự không thể nghĩ ra ở Thành Quang Huy có ai sử dụng loại vũ khí này!”
Ánh mắt mọi người đều tập trung vào vết thương trên hai thi thể.
“Cả hai đều bị một kích tất sát đánh trúng yếu hại!” Trưởng lão Nhiếp Ân hít sâu một hơi nói.
Các tộc nhân nhìn nhau, họ chắc chắn trong tộc không ai sử dụng loại vũ khí này. Rốt cuộc là ai làm? Chẳng lẽ sau núi còn ẩn giấu một vị cao thủ? Không biết người đó là địch hay bạn, nhưng dù là địch hay bạn, có một người ẩn nấp ở sau núi cũng có chút không an toàn.
“Người đó nếu đã giúp chúng ta tiêu diệt người của Hắc Ám Công Hội thì hẳn là đứng về phía Thành Quang Huy, chắc sẽ không có vấn đề gì.” Nhiếp Hải trầm mặc một lát rồi nói, “Chuyện này không nên lơ là, mấu chốt là Hắc Ám Công Hội rốt cuộc đến đây vì mục đích gì. Vì sự an toàn của gia tộc, mọi người hãy ở trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu, tăng cường canh phòng trong gia tộc.”
Đúng lúc này, trưởng lão Nhiếp Vĩ đứng cạnh Nhiếp Hải, ánh mắt dừng lại trên người Nhiếp Ly, trầm giọng nói: “Nhiếp Ly, ngươi trở về khi nào?”
Nghe trưởng lão Nhiếp Vĩ hỏi, Nhiếp Ly cảm thấy da đầu tê dại. Trong Thiên Ngân gia tộc, người khó gần nhất chính là trưởng lão Nhiếp Vĩ. Ông ta là Chấp Pháp trưởng lão, phàm là tộc nhân phạm lỗi đều do ông ta trừng phạt, địa vị chỉ đứng sau gia chủ Nhiếp Hải.
Trong Thiên Ngân gia tộc, người mà Nhiếp Ly ghét nhất, ngoài hai huynh đệ Nhiếp Hiểu Phong, Nhiếp Hiểu Nhật ra, chính là Nhiếp Vĩ. Kiếp trước, hắn không biết đã bị chấp pháp trượng đánh bao nhiêu lần. Hơn nữa, Nhiếp Vĩ còn có một thân phận khác, đó chính là gia gia của Nhiếp Hiểu Phong và Nhiếp Hiểu Nhật.
Nhiếp Ly thầm nghĩ, gia đình họ có hiềm khích với gia đình mình, lẽ nào những lần bị phạt kia đều là do Nhiếp Vĩ công tư không phân minh, lấy việc công báo thù riêng?
“Bẩm đại trưởng lão, con vừa trở về hôm nay!” Nhiếp Ly chắp tay ôm quyền nói.
Nhiếp Vĩ hừ lạnh một tiếng, trách mắng: “Nhiếp Ly, ngươi có biết tội không?”
Nhiếp Ly có chút mơ hồ, nghi hoặc nói: “Nhiếp Ly không biết, xin trưởng lão Nhiếp Vĩ nói rõ hơn!”
“Nhiếp Ly, ngươi ở trường không lo học tập, lại đi trêu chọc đệ tử dòng chính của Thần Thánh thế gia, đến nỗi Thần Thánh thế gia ra tay chèn ép Thiên Ngân gia tộc chúng ta, có chuyện này hay không?” Nhiếp Vĩ thần sắc nghiêm khắc hỏi.
Nghe trưởng lão Nhiếp Vĩ nói, ánh mắt mọi người lại đổ dồn về phía Nhiếp Ly. Khoảng thời gian đó chính là lúc Thiên Ngân gia tộc gặp khó khăn nhất, bị Thần Thánh thế gia xa lánh, tổn thất thảm trọng, tất cả đều có liên quan đến Nhiếp Ly sao?
Nhiếp Hải nghe trưởng lão Nhiếp Vĩ nói, khẽ nhíu mày, nhìn về phía Nhiếp Ly trầm giọng hỏi: “Nhiếp Ly, có việc này không?”
Nhiếp Ly bất đắc dĩ chỉ có thể gật đầu: “Xác thực là có ạ!”
“Học tập tại Thánh Linh học viện lại không tuân thủ gia huấn, gây chuyện thị phi, khiến gia tộc bị tổn thất, phạt một trăm trượng, ngươi có phục không?” Trưởng lão Nhiếp Vĩ ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Nhiếp Ly, mang theo một loại uy nghiêm đáng sợ.
Nghe Nhiếp Vĩ nói, hai huynh đệ Nhiếp Hiểu Phong và Nhiếp Hiểu Nhật nhìn nhau cười, có chút hả hê. Nhiếp Ly thật xui xẻo khi rơi vào tay gia gia của họ.
Thiên Ngân gia tộc có tổng cộng tám chi nhánh, giữa các chi nhánh vẫn tồn tại một chút mâu thuẫn. Tuy rằng khi có ngoại địch, mọi người đều đồng lòng kháng địch, nhưng vào thời bình, họ không ngừng tranh đoạt quyền lợi và địa vị trong gia tộc, không ai nhường ai.
Mấy vị trưởng bối của Nhiếp Ly đều trầm mặc, dù sao chuyện này Nhiếp Ly xác thực đã làm sai, Nhiếp Vĩ quang minh chính đại xử phạt, họ cũng không thể nói gì hơn.
Nhiếp Ân ở bên cạnh khẽ nhíu mày, ông cũng là trưởng bối quản lý chi nhánh của gia đình Nhiếp Ly, suy nghĩ một chút rồi chắp tay nói: “Gia chủ, Nhiếp Ly dù sao cũng là một đứa trẻ, hơn nữa tu vi thấp như vậy, phạt một trăm trượng có phải là quá nặng không? E rằng chịu xong hình phạt, nó phải nằm liệt giường hai tháng mất!”
Trưởng lão Nhiếp Vĩ trầm giọng nói: “Trưởng lão Nhiếp Ân không nên thiên vị hậu bối. Sai lầm mà Nhiếp Ly phạm phải không thể tha thứ. Nếu không phải Hiệp hội Luyện Đan Sư giúp chúng ta giải vây, Nhiếp gia ta không biết sẽ ra sao, e rằng ngay cả phong hào quý tộc thế gia cũng khó mà giữ được. Sai lầm lớn như vậy, phạt một trăm trượng đã là quá nhẹ cho nó rồi!” Nhiếp Vĩ trợn mắt, lạnh lùng nhìn về phía Nhiếp Ly, “Nhiếp Ly, ngươi còn gì để nói không?”
Nhiếp Vĩ vốn lãnh khốc vô tình. Kiếp trước, Nhiếp Ly sợ nhất chính là ông ta, chỉ cần thấy Nhiếp Vĩ trừng mắt là sợ đến mức lông tơ dựng đứng, muốn nói cũng không dám nói. Nhưng kiếp này, hắn lại không còn coi Nhiếp Vĩ ra gì.
Nhiếp Hải nhíu mày, trầm mặc một lát rồi nói: “Ta vừa nhận được tin, Nhiếp Ly đã được chọn vào lớp thiên tài của Thánh Linh học viện, sẽ được học viện trọng điểm bồi dưỡng! Nếu phạt một trăm trượng, e là sẽ làm chậm trễ việc học!”
Nhiếp Hải vẫn là nói giúp Nhiếp Ly một câu. Là một tộc trưởng, tộc nhân đạt được thành tích tốt ở Thánh Linh học viện, ông tự nhiên phải biết. Khi nghe tin Nhiếp Ly đạt tới Thanh Đồng một sao và được Thánh Linh học viện tuyển chọn, ông đã rất nghi hoặc. Một là, tu vi của Nhiếp Ly sao lại tăng nhanh như vậy. Hai là, tại sao Thánh Linh học viện lại tuyển một đệ tử vừa mới đạt tới Thanh Đồng một sao vào lớp thiên tài?
Nghe Nhiếp Hải nói, tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía Nhiếp Ly. Tu vi và thiên phú của Nhiếp Ly thế nào, họ đều biết rõ. Vậy mà Nhiếp Ly lại được chọn vào lớp thiên tài của Thánh Linh học viện, tin tức này quá kinh người!
Hai huynh đệ Nhiếp Hiểu Phong và Nhiếp Hiểu Nhật lộ vẻ không thể tin nổi. Bọn họ hiểu rõ tu vi của Nhiếp Ly như thế nào. Thánh Linh học viện chọn Nhiếp Ly ư? Tin này chắc chắn là giả! Ngay cả hai người bọn họ cũng không có tư cách tiến vào lớp thiên tài của Thánh Linh học viện! Nhưng lời này là từ miệng gia chủ nói ra, bọn họ cũng không có lá gan để nghi ngờ.