“Nhiếp Ly thật quá đáng ghét, lại dám để ta làm mồi nhử!”
Lục Phiêu nhìn con Giác Dương đang lao thẳng về phía mình, sợ đến hồn bay phách lạc, co giò chạy thục mạng về phía sau.
Lúc này, Đỗ Trạch và Nhiếp Ly đang cầm nỏ ẩn nấp trong bụi rậm.
“Trời ơi, Giác Dương đáng sợ quá, bắn nhanh lên!”
Thấy Giác Dương ngày một đến gần, Lục Phiêu la hét không ngừng.
“Tên nhóc Lục Phiêu này, không phải đã dặn hắn đứng yên sao? Chỉ cần như vậy, Giác Dương sẽ ngoan ngoãn sập bẫy. Hắn vừa chạy là hỏng hết cả kế hoạch!”
Nhiếp Ly nhíu mày. Cạm bẫy vốn chỉ là một cái hố nông, sâu chưa đến hai ngón tay, một khi Giác Dương sơ ý đạp phải, chân sẽ bị gãy. Khi đó chỉ cần thêm một mũi tên nữa là xong việc.
Thấy Lục Phiêu hoảng hốt bỏ chạy, Đỗ Trạch cũng căng thẳng, vội vàng bóp cò. Vút vút vút, ba mũi tên liên tiếp bay ra.
Giác Dương tuy chỉ là yêu thú cấp thấp nhưng phản ứng lại cực kỳ nhanh nhạy. Cảm nhận được ba mũi tên đang lao tới, nó lập tức bật nhảy ba bước liên tiếp, khiến cả ba mũi tên sượt qua người trong gang tấc.
“Cái gì? Bắn trượt rồi sao?”
Lục Phiêu chết lặng. Chiếc sừng sắc nhọn của Giác Dương đã kề sát sau lưng. Nhiếp Ly và Đỗ Trạch rõ ràng là muốn để hắn làm mồi nhử, đúng là một lũ bạn khốn kiếp! Lục Phiêu gào thét trong lòng.
Chiếc sừng nhọn hoắt kia sắp đâm cho mông hắn nở hoa đến nơi rồi.
Thấy Giác Dương né được tên nỏ, không hề dừng lại mà tiếp tục lao về phía Lục Phiêu, Đỗ Trạch căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Chờ hắn lắp lại tên thì e rằng đã không kịp. Hắn gần như đã mường tượng ra cảnh mông của Lục Phiêu bị Giác Dương đâm nát.
“Nhiếp Ly, làm sao bây giờ…”
Đỗ Trạch nói được nửa câu thì lập tức im bặt, không dám làm phiền Nhiếp Ly.
Nhiếp Ly đang trong tư thế nửa quỳ, tay trái vững vàng làm giá đỡ, nỏ đặt trên tay, tay phải nắm chặt lẫy cò, đôi mắt tập trung cao độ vào thước ngắm. Cây nỏ trong tay hắn di chuyển theo mục tiêu nhưng vẫn ổn định như được đặt trên giá đỡ kiên cố.
Đỗ Trạch khó mà diễn tả được cảm giác của mình lúc này. Dù mũi tên của Nhiếp Ly vẫn chưa bắn ra, nhưng hắn đã có cảm giác chắc chắn rằng đây sẽ là một phát chí mạng. Nhiếp Ly lúc này giống như một con báo săn đang ẩn mình, tỏa ra một luồng khí thế nghiêm nghị, chết chóc.
Tuy thân thể này còn yếu ớt, thậm chí chưa đạt tới cấp Thanh Đồng, nhưng kinh nghiệm từ kiếp trước của hắn vẫn còn đó. Đó là kinh nghiệm được đúc kết qua vô số trận huyết chiến, thậm chí là những khoảnh khắc thập tử nhất sinh. Bất kể là đao kiếm hay cung nỏ, thậm chí chỉ là một mảnh sắt vụn, trong tay Nhiếp Ly đều có thể trở thành vũ khí đoạt mạng.
Dù Nhiếp Ly chưa phải là võ giả cấp Thanh Đồng, nhưng hắn có cả trăm ngàn phương pháp, dùng kinh nghiệm phong phú của mình để tiêu diệt một võ giả cấp Thanh Đồng, thậm chí là cấp Bạch Ngân!
Cả thế giới dường như chỉ còn lại một mình Nhiếp Ly. Ánh mắt hắn khóa chặt vào mục tiêu qua thước ngắm, sắc bén như chim ưng tùy thời bổ nhào xuống con mồi.
Gương mặt Nhiếp Ly vẫn còn nét non nớt, nhưng thần sắc lại vô cùng kiên định, từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên một vẻ trầm ổn lạ thường.
Vèo! Nhiếp Ly bóp cò, mũi tên lao vút đi.
Mũi tên vẽ nên một vệt sáng bạc trong không trung, thế như kinh hồng.
Vị trí Nhiếp Ly nhắm bắn chính là góc chết trong tầm quan sát của Giác Dương.
“Trúng rồi!”
Nhìn mũi tên bay đi, trong lòng Đỗ Trạch chấn động. Nhiếp Ly mang lại cho hắn cảm giác như một thợ săn lão luyện thực thụ.
Giác Dương không kịp né tránh. Phập một tiếng, mũi tên cắm sâu vào chân sau của nó.
Rầm một tiếng, Giác Dương gào lên thảm thiết rồi ngã vật xuống đất, ngay dưới chân Lục Phiêu, làm bụi đất bay lên mù mịt.
Lục Phiêu thở hổn hển, tim đập thình thịch. Nhìn con Giác Dương đang không ngừng rên rỉ dưới đất, hắn không khỏi thầm nghĩ:
“Ông trời ơi, kích thích quá! Mẹ kiếp, cái mông của con được cứu rồi.”
Nếu mũi tên của Nhiếp Ly chậm hơn một chút thôi, mông hắn chắc chắn đã bị đâm nát!
Nếu là một mũi tên bình thường, vết thương nhỏ này căn bản không thể làm gì được Giác Dương, nó sẽ nhanh chóng đứng dậy. Nhưng trên mũi tên này lại được tẩm một hỗn hợp dịch chiết từ Hắc Trạch Thảo và Kết Lũ Thảo, vốn là khắc tinh của loài Giác Dương.
Độc tố nhanh chóng theo mạch máu lan đến tim của Giác Dương, tiếng kêu của nó ngày càng yếu dần.
“Nhanh như vậy sao?”
Đỗ Trạch kinh ngạc không thôi, không ngờ loại dược dịch mà Nhiếp Ly pha chế lại lợi hại đến thế. Chỉ trong chốc lát, một con Giác Dương cường tráng đã hoàn toàn gục ngã.
Lục Phiêu cũng sững sờ. Thực lực của Giác Dương hắn hiểu rất rõ, hai võ giả Thanh Đồng nhất tinh hợp lực cũng phải mất không ít công sức mới hạ được nó! Vậy mà con Giác Dương này lại bị một mũi tên nhỏ bé quật ngã dễ dàng như vậy?
“Nguy hiểm quá!”
Lục Phiêu nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi, trong lòng vẫn còn sợ hãi.
“Nếu ngươi không chạy loạn thì con Giác Dương này cũng chẳng làm gì được ngươi đâu!” Nhiếp Ly cười nhạt nói.
“Được rồi!”
Lục Phiêu không khỏi xấu hổ, hắn đúng là đã không làm theo kế hoạch, vừa thấy Giác Dương là đã co giò bỏ chạy.
Nhìn con Giác Dương nằm trên đất, Đỗ Trạch cảm giác như đang mơ. Thần thái và động tác của Nhiếp Ly lúc nãy vẫn còn in đậm trong đầu hắn, khiến hắn khâm phục tột độ. Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên Đỗ Trạch thật sự nể phục một người! Kỹ thuật bắn tên của Nhiếp Ly quả thực đã đạt đến cấp đại sư, người bình thường dù có luyện tập mười năm cũng khó lòng đạt tới cảnh giới đó.
“Tranh thủ thời gian thu dọn hiện trường. Trừ sừng, da lông, yêu tinh và yêu linh ra, những thứ khác đều bỏ hết!” Nhiếp Ly nói nhanh.
Yêu tinh và yêu linh của Giác Dương đều nằm trong đầu nó. Yêu tinh là một khối tinh thể lớn chừng ngón tay cái, yêu thú bình thường đều có. Về phần yêu linh, phải mấy vạn con mới có một hai con sở hữu. Yêu linh có hình dạng giống như một ngọn lửa nến.
Yêu thú có yêu linh mạnh hơn yêu thú bình thường rất nhiều.
Giác Dương thuộc loại yêu thú cấp Thanh Đồng nhất tinh tương đối thấp kém. Những thứ có giá trị trên người nó, một cặp sừng bán được 5 yêu linh tệ, bộ da lông bán được 3 yêu linh tệ, yêu tinh cũng được 5 yêu linh tệ. Tính ra, nếu không có yêu linh, một con Giác Dương có thể bán được 13 yêu linh tệ.
Bọn họ hạ gục con Giác Dương này chỉ mất có 5 phút. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chẳng phải ba người có thể kiếm được mấy ngàn yêu linh tệ một ngày hay sao?
Đỗ Trạch không khỏi kích động. Gia cảnh nhà hắn rất nghèo, thu nhập một năm chỉ được hai ba ngàn yêu linh tệ. Để cho Đỗ Trạch được vào Thánh Lan học viện, gia đình đã phải vay mượn bạn bè không ít tiền. Đỗ Trạch chính là niềm hy vọng của cả gia tộc! Nếu có thể đi săn Giác Dương cùng Nhiếp Ly, hắn đã có thể tự lo được học phí rồi!
Nhiếp Ly cười nói: “Chúng ta phải tranh thủ thời gian, đêm nay không nghỉ ngơi!”
“Tốt!”
Đỗ Trạch hưng phấn đáp. Tuy chưa đạt tới cảnh giới võ giả Thanh Đồng nhất tinh, nhưng thân thể bọn họ đã rất cường tráng, thức một đêm đối với họ không thành vấn đề.
Lục Phiêu không khỏi khóc thầm trong lòng. Hai tên này đúng là đồ ham tiền, vì tiền mà không cần ngủ! Tuy hắn rất không muốn, nhưng không còn cách nào khác, ai bảo hắn đã lên thuyền giặc rồi.
Ba người phối hợp vô cùng ăn ý, không ngừng săn giết Giác Dương. Mỗi khi giết được vài chục con, họ lại giao cho Lục Phiêu mang ra ngoài bán.
Trong một đêm, ba người Nhiếp Ly đã săn được tổng cộng hơn 120 con Giác Dương, bán được hơn 1.400 yêu linh tệ, mỗi người chia được hơn 400 yêu linh tệ.
Con số này đối với những người chưa đạt tới cảnh giới Thanh Đồng nhất tinh mà nói là vô cùng đáng nể. Ngay cả những võ giả cấp Thanh Đồng, một ngày kiếm được hai ba chục yêu linh tệ đã là rất nhiều rồi.
Liên tiếp bảy ngày, ban ngày đi học, ban đêm đi săn, ba người Nhiếp Ly đã kiếm được hơn một vạn yêu linh tệ. Đối với họ, đây quả thực là một khoản tiền khổng lồ.
Các học viên trong Thánh Lan học viện đều rất lấy làm lạ, dạo gần đây số lượng Giác Dương trong khu thí luyện bỗng giảm mạnh. Trước kia thường xuyên gặp cả đàn, mà bây giờ tìm mỏi mắt mới thấy một con. Chẳng lẽ có yêu thú cỡ lớn như Ban Hổ chạy vào săn Giác Dương? Thánh Lan học viện thậm chí đã cử cả đạo sư đi kiểm tra, nhưng không thu được kết quả gì.
Tối ngày thứ tám, ba người Nhiếp Ly vẫn tiếp tục đi săn Giác Dương.
Màn đêm đen kịt, đã là canh ba.
Lục Phiêu ngáp ngắn ngáp dài, nói: “Nhiếp Ly, ta chịu hết nổi rồi, ta đi ngủ đây!”
Liên tục săn Giác Dương bảy ngày đêm, hắn đã kiệt sức.
Không chỉ Lục Phiêu, Đỗ Trạch cũng có chút đuối sức.
“Nhiếp Ly, ta cũng phải đi ngủ đây.” Đỗ Trạch nói, hai mí mắt của hắn cứ díp cả lại. Trọn bảy ngày không nghỉ, dù là người sắt cũng không chịu nổi.
“Các ngươi cứ đi ngủ đi. Tối mai chúng ta tạm nghỉ một hôm, ta sẽ có sắp xếp khác!”
Nhiếp Ly nói. Bọn họ đã tích lũy được hơn 16.000 yêu linh tệ, đây là món tiền khởi đầu. Tiếp theo còn rất nhiều việc cần làm, không thể cứ săn Giác Dương mãi được.
Lục Phiêu và Đỗ Trạch leo lên một cành cây cao, vừa nằm xuống đã lập tức ngáy vang như sấm. Trên gương mặt non nớt của cả hai hiện rõ vẻ mệt mỏi. Tuy họ đều là những người trưởng thành sớm, nhưng dù sao vẫn chỉ là những thiếu niên mà thôi.
Nhiếp Ly một mình tiến sâu vào trong rừng. Trăng trên trời sáng tỏ, thi thoảng vọng lại tiếng côn trùng rả rích, xung quanh tĩnh lặng lạ thường.
Nơi này không có yêu thú lớn nên vô cùng an toàn.
Đúng lúc này, Nhiếp Ly bỗng nghe thấy âm thanh kỳ lạ trong rừng, dường như là có người.
“Rốt cuộc là ai, muộn thế này mà vẫn còn ở khu thí luyện?”
Nhiếp Ly nhíu mày, hướng về phía sâu trong rừng lao tới. Đi được chừng trăm mét, sau một lùm cây, trên một bãi đất trống, một bóng hình yểu điệu đang tắm mình dưới ánh trăng. Mái tóc nàng dài ngang vai, mặc một bộ trang phục luyện công bó sát, toàn thân tỏa ra một vầng sáng màu xanh nhàn nhạt.
Đó là ánh sáng của linh hồn lực! Tuy chưa đạt tới cấp Thanh Đồng, nhưng hẳn là sắp đột phá rồi!
Nương theo ánh sáng của linh hồn lực, ánh mắt Nhiếp Ly dừng lại trên gương mặt nàng. Đôi mắt nàng khép hờ, hàng mi dài khẽ rung, làn da trắng nõn không tỳ vết ửng lên sắc hồng khỏe mạnh, đôi môi căng mọng ướt át. Nàng và Diệp Tử Vân là hai vẻ đẹp hoàn toàn khác biệt. Diệp Tử Vân thanh tĩnh ưu nhã, giống như một đóa hoa violet xinh đẹp, còn nàng thì quyến rũ động lòng người, mang theo vài phần gợi cảm và lạnh lùng, cho người ta cảm giác như một đóa hồng có gai.
“Tiếu Ngưng Nhi? Không ngờ lại là nàng!”
Nhiếp Ly hơi sững sờ. Tiếu Ngưng Nhi còn chăm chỉ hơn cả trong tưởng tượng của hắn, nửa đêm vẫn còn ở đây tu luyện, đoán chừng là muốn nhanh chóng đột phá cảnh giới Thanh Đồng nhất tinh.
Nhớ lại kiếp trước, Tiếu Ngưng Nhi sau khi tấn cấp Thanh Đồng nhất tinh liền mắc bệnh nặng suốt hai năm, tu vi vì thế mà thụt lùi rất nhiều. Tuy sau đó nhờ vào nỗ lực phi thường mà khôi phục lại, nhưng nghe nói bệnh tật vẫn luôn đeo bám nàng. Dù vậy, trong mắt người khác, nàng vẫn là một ngôi sao sáng chói, một nữ nhân vô cùng kiên cường.
Nghĩ đến việc Tiếu Ngưng Nhi nửa đêm đến đây tu luyện, Nhiếp Ly liền hiểu ra nhiều điều. Tiếu Ngưng Nhi đúng là rất cố gắng, nhưng nàng lại đang lấy chính tính mạng của mình ra để đùa giỡn!
Nghĩ vậy, Nhiếp Ly liền đi thẳng về phía Tiếu Ngưng Nhi.
“Ai!”
Tiếu Ngưng Nhi đột nhiên mở mắt, quát khẽ một tiếng, tay cầm một thanh đoản kiếm sắc bén, cảnh giác nhìn Nhiếp Ly, gương mặt lạnh như băng.
Dưới ánh trăng, đôi mắt sâu thẳm của nàng ánh lên một loại khí chất quyến rũ khó nói thành lời.
Tuy chỉ mới mười ba tuổi, nhưng nàng bây giờ đã là một mỹ nhân thực thụ. Vòm ngực đã lấp ló những đường cong đầy đặn, một sự phát triển đáng kinh ngạc ở lứa tuổi này.
“Ta là Nhiếp Ly!”
Nhiếp Ly nói. Tuy hắn chưa từng nói chuyện với Tiếu Ngưng Nhi, nhưng dù sao cũng là bạn cùng lớp, vẫn có vài phần quen mặt.
Tiếu Ngưng Nhi hạ đoản kiếm xuống, nhưng vẫn nhìn Nhiếp Ly với ánh mắt đề phòng, hỏi: “Sao ngươi lại ở đây?”
Nhiếp Ly cười nhạt: “Vậy sao ngươi lại ở đây?”
“Ta ở đây tu luyện!”
Dưới ánh trăng, Tiếu Ngưng Nhi quan sát Nhiếp Ly. Hắn có mày kiếm mắt sao, toát ra vài phần anh khí, dung mạo cũng không đến nỗi đáng ghét.
Nhiếp Ly nhún vai: “Ta đang đi dạo.”
“Ngươi nói dối. Đừng tưởng ta không biết, mấy ngày nay các ngươi vẫn luôn ở đây săn giết Giác Dương.”
Tiếu Ngưng Nhi nói. Nàng đã sớm phát hiện ra ba người Nhiếp Ly, chỉ là chưa từng chủ động chào hỏi mà thôi. Tiếu Ngưng Nhi rất tò mò, không biết trên mũi tên của ba người họ đã bôi thứ gì mà có thể một phát hạ gục một con Giác Dương. Tuy nhiên, nàng sẽ không chủ động đi hỏi thăm bí mật của người khác.
“Hóa ra ngươi đã biết từ sớm.”
Nhiếp Ly nhìn Tiếu Ngưng Nhi. Khi thấy nàng, đôi môi căng mọng kia quả thực có một sức hấp dẫn khó tả, nhưng trong lòng hắn đã có Diệp Tử Vân, đối với Tiếu Ngưng Nhi chỉ có vài phần tán thưởng mà thôi. Hắn tán thưởng vẻ đẹp và sự nỗ lực của nàng. Với nhan sắc của Tiếu Ngưng Nhi, dù không cần cố gắng cũng sẽ có một vị trí rất cao, nhưng nàng lại muốn dùng chính thực lực của mình để khiến người khác phải nể phục.
Chỉ tiếc rằng, nàng đã dùng sai phương pháp.