Virtus's Reader
Yêu Thần Ký

Chương 66: CHƯƠNG 66: DỌA CHOÁNG VÁNG

Hai người Lôi Trác, Khương Minh cũng gia nhập cuộc hỗn chiến, bốn gia tộc đẩy giá lên đến ba mươi hai vạn yêu linh tệ mới dừng lại.

“Nhiếp Ly, đây chính là Dưỡng Hồn đan đó, con không muốn mua sao?” Nhiếp Hải xoa xoa tay, ánh mắt nóng rực nhìn về phía Nhiếp Ly hỏi. Đan dược này thà để Nhiếp Ly mua được còn hơn rơi vào tay các gia tộc khác.

“Không có hứng thú, ta đã mua nhiều thứ như vậy rồi, dù sao cũng phải chừa cho người khác chút cơ hội chứ, nếu không chỉ một mình ta hét giá thì còn gì thú vị!” Nhiếp Ly thản nhiên nói.

Nhiếp Hải cười khổ không ngừng. Dưỡng Hồn đan là thứ tốt dùng để bồi dưỡng hậu bối trong gia tộc. Hắn bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, loại đan dược này vốn do Hiệp hội Luyện đan sư bán ra, mà Nhiếp Ly lại có quan hệ tốt với Dương Hân như vậy, chắc chắn Dương Hân đã cho Nhiếp Ly không ít đan dược. Khó trách Nhiếp Ly đối với Dưỡng Hồn đan hoàn toàn không có hứng thú.

“Nhiếp Ly à, Dương quản sự có cho con ít đan dược nào không?” Nhiếp Hải nhỏ giọng hỏi.

“Có chứ, mấy loại đan dược này đều là ta xin từ Dương tỷ tỷ. Chẳng lẽ gia chủ muốn cướp của ta sao? Nếu vậy ta sẽ mách Dương tỷ tỷ đó!” Nhiếp Ly trừng mắt, nghiêm túc nói, nhưng trong mắt lại lóe lên ý cười trêu chọc. Thỉnh thoảng trêu ghẹo vị gia chủ này một chút cũng là một niềm vui nho nhỏ, mặc dù hắn đã quyết định cống hiến một phần đan dược cho gia tộc.

“Không, không, ta chỉ hỏi vu vơ thôi!” Nhiếp Hải trong lòng chỉ muốn khóc. Nếu Nhiếp Ly thật sự nói lại với Dương quản sự như vậy, việc hợp tác giữa Thiên Ngân thế gia và Hiệp hội Luyện đan sư chắc chắn sẽ đổ bể. “Ý của ta là, nếu Dương quản sự tặng con đan dược, con nhất định phải bảo quản cho thật tốt, ngàn vạn lần không được bất cẩn để người khác lấy mất!”

“Ồ, ra là ta hiểu lầm gia chủ, cảm ơn gia chủ đã quan tâm!” Nhiếp Ly gật gật đầu nói.

Nhiếp Hải cười khổ quay đầu đi. Đứa nhỏ này bây giờ thật sự quá khó đối phó, muốn chiếm chút lợi lộc từ tay Nhiếp Ly cũng không được! Nhiếp Hải trong lòng đắng ngắt như ngậm hoàng liên.

Lượt đầu tiên tranh đoạt Dưỡng Hồn đan, Lôi Trác đã mua được với giá ba mươi hai vạn. Ngay sau đó là lượt thứ hai, thứ ba, thứ tư và thứ năm. Mỗi một lượt như vậy, Nhiếp Hải cũng muốn tranh đoạt một ít, nhưng giá đan dược đều bị đẩy lên trên ba mươi vạn yêu linh tệ. Nhiếp Hải buồn bực không thôi, nếu hắn mua một phần Dưỡng Hồn đan thì sẽ không còn tiền để đấu giá Ngưng Hồn đan nữa. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn các gia chủ khác tranh đoạt, trong lòng thầm khóc ròng. “Mấy lão gia hỏa này cũng quá giàu đi!” Nhiếp Hải căm giận nghĩ. Suy cho cùng, tài lực của Thiên Ngân thế gia quá mỏng manh, lại vừa mới hợp tác với Hiệp hội Luyện đan sư. Trước đây gia tộc nợ nần chồng chất, mãi gần đây mới trả hết, làm sao có thể so bì với các thế gia như Ngân Hổ, Thiết Môn, nội tình của họ vô cùng hùng hậu!

Nhìn thấy đám người tranh đoạt kịch liệt như vậy, Nhiếp Ly âm thầm tắc lưỡi. Dùng đan dược để kiếm tiền quả là một vốn bốn lời! Số tiền bán đấu giá được, sau khi trừ đi phí thủ tục, có ba thành đều là của hắn! Nhiếp Ly vui như mở cờ trong bụng nhưng cũng không can thiệp. Mặc dù hắn có thể chen vào nâng giá lên một chút, nhưng so với số tiền hàng trăm triệu, thậm chí hàng tỷ yêu linh tệ mà hắn sẽ kiếm được mỗi ngày sau này, chút tiền lẻ này quả thực không đáng kể.

Nhìn từng phần Dưỡng Hồn đan rơi vào tay người khác, Nhiếp Hải ngồi bên cạnh lòng buồn bực khôn nguôi.

Năm phần Dưỡng Hồn đan bán xong, tuy không khí trong phòng đấu giá có phần lắng xuống, nhưng giá cuối cùng của mỗi phần vẫn không dưới ba mươi vạn.

“Nhiếp Hải gia chủ, ta thấy ngài ra giá không được nhiệt tình cho lắm, hay là không có hứng thú với Dưỡng Hồn đan?” Trì Phong ngồi bên cạnh nghi hoặc hỏi.

“Ta…” Nhiếp Hải thật sự khó nói, hắn muốn nói rằng mình không có tiền, nhưng vấn đề là Trì Phong bọn họ có tin không?

Người vung tiền như rác lúc trước là Nhiếp Ly chứ không phải hắn!

Lệ Nguyên như có điều suy nghĩ, nói: “Nhiếp Hải gia chủ có quan hệ mật thiết với Hiệp hội Luyện đan sư, chắc hẳn có thể mua được không ít đan dược với giá thấp từ họ. Nếu có đan dược giá thấp, Nhiếp Hải gia chủ đừng quên chúng ta nhé, chỉ cần giá thấp hơn ba mươi vạn yêu linh tệ, có bao nhiêu chúng ta mua bấy nhiêu.”

“Ta… kia… Được rồi!” Nhiếp Hải có chút miễn cưỡng đáp. Hắn định phủ nhận, nhưng e rằng Trì Phong và Lệ Nguyên cũng sẽ không tin, đành bất đắc dĩ nhìn về phía Nhiếp Ly. Thấy ánh mắt buồn bực của Nhiếp Hải, Nhiếp Ly chỉ trừng mắt tỏ vẻ vô tội. Hắn còn muốn trêu lão đầu này một lúc nữa, ai bảo kiếp trước lão có bộ mặt đáng ghét như vậy chứ.

Cuối cùng, mười phần Dưỡng Hồn đan toàn bộ được bán đấu giá xong. Lôi Trác mua được ba phần, Khương Minh hai phần, Lệ Nguyên và Trì Phong mỗi người một phần, còn lại đều bị mấy phú thương khác mua đi.

“Tiếp theo là Ngưng Hồn đan!”

Vừa nghe ba chữ Ngưng Hồn đan, không khí toàn bộ phòng đấu giá càng thêm sôi sục. Ngưng Hồn đan có tác dụng không nhỏ đối với Yêu Linh sư cấp Bạch Ngân và Hoàng Kim, đặc biệt là với những người đang bị kẹt ở ngưỡng cửa đột phá. Một viên Ngưng Hồn đan có khả năng tạo ra một Yêu Linh sư cấp Hoàng Kim, thậm chí giúp Yêu Linh sư cấp Hoàng Kim đột phá lên cấp bậc Hắc Kim! Chính vì thế, Ngưng Hồn đan có sức hấp dẫn cực lớn đối với các võ giả.

“Giá khởi điểm, ba mươi lăm vạn yêu linh tệ!” Nữ đấu giá sư cao giọng nói.

“Ba mươi sáu vạn yêu linh tệ!”

“Ba mươi chín vạn yêu linh tệ!”

“Bốn mươi vạn!” Trần Phước Thuận ra giá…

Rất nhanh, giá đã tăng tới hơn năm mươi vạn, nhưng vẫn không ngừng tăng lên, tiến gần đến sáu mươi vạn. Mức giá này đã khiến Nhiếp Hải hoa cả mắt. Hắn vốn tưởng rằng sáu mươi vạn có thể mua được một phần Ngưng Hồn đan, không ngờ ngay cả một phần cũng không mua nổi!

Sớm biết vậy đã mua một phần Dưỡng Hồn đan rồi, chẳng lẽ lần này phải tay không trở về sao? Nhiếp Hải buồn bực muốn chết. Đám người này quá điên cuồng, mười viên đan dược mà lại đẩy giá lên cao như vậy, còn có thiên lý hay không? Hiệp hội Luyện đan sư phen này hốt bạc đậm quá!

Nhiếp Hải trong lòng căm giận bất bình. Trước đây, gia tộc phải bán đi không ít đất đai mới trả hết nợ nần, hiện tại có thể bỏ ra sáu mươi vạn đã là cực hạn.

Sáu mươi lăm vạn!

Phần Ngưng Hồn đan đầu tiên được bán ra với giá sáu mươi lăm vạn!

Nhiếp Hải và Nhiếp Ân nhìn nhau cười khổ, buồn bực nhìn Lôi Trác đem phần Ngưng Hồn đan đó bỏ vào túi.

“Nhiếp Ly ơi là Nhiếp Ly!” Trưởng lão Nhiếp Ân ngồi bên cạnh rốt cuộc không nhịn được nữa, ông hướng Nhiếp Ly nói: “Con xem có thể giúp chúng ta mua một phần Ngưng Hồn đan được không? Cứ tính là chúng ta nợ, sau này nhất định sẽ trả lại cho con!” Nhiếp Ly bỏ ra hai trăm vạn yêu linh tệ mắt cũng không chớp lấy một cái, mượn sáu mươi lăm vạn yêu linh tệ đối với hắn chắc không phải vấn đề lớn.

Nếu là Nhiếp Hải mở miệng, Nhiếp Ly thật sự không nể mặt lắm. Mặc dù Nhiếp Hải là gia chủ Thiên Ngân thế gia, nhưng kiếp trước quan hệ giữa ông ta và Nhiếp Ly tương đối bất hòa. Nhưng Nhiếp Ân thì khác, vào thời khắc Quang Huy chi thành sụp đổ, Nhiếp Ân đã che chở cho gia đình Nhiếp Ly rất nhiều. Nhiếp Ly vẫn luôn dành cho Nhiếp Ân vài phần kính trọng.

“Đại trưởng lão, nếu ngài đã mở miệng, chuyện nhỏ này không thành vấn đề. Bất quá, Ngưng Hồn đan này thật sự không cần thiết phải mua.” Nhiếp Ly tay phải khẽ động, từ trong nhẫn không gian lấy ra vài bình sứ lớn, đưa cho Nhiếp Ân nói: “Bên trong này có năm ngàn viên Dưỡng Hồn đan, sáu trăm viên Ngưng Hồn đan, còn có một trăm viên Thối Hồn đan, con xin tặng đại trưởng lão!”

Ôm mấy bình sứ kia, ánh mắt Nhiếp Ân dại ra, giọng nói cũng có chút run rẩy: “Năm ngàn… năm ngàn viên Dưỡng Hồn đan… Sáu trăm viên… Ngưng Hồn đan… Còn có cả Thối Hồn đan?”

Nhiếp Ân hoàn toàn ngây dại, Nhiếp Hải cũng choáng váng.

Các thế gia trong phòng đấu giá vẫn còn đang vì mấy viên Dưỡng Hồn đan, Ngưng Hồn đan mà tranh nhau đến đầu rơi máu chảy, vậy mà ở bên này, Nhiếp Ly tùy tay đã lấy ra năm ngàn viên Dưỡng Hồn đan, sáu trăm viên Ngưng Hồn đan, thậm chí còn có cả Thối Hồn đan, loại đan dược mà trên thị trường hoàn toàn không thể mua được!

Lão thiên ơi, ta đang nằm mơ sao? Nhiếp Ân vẫn còn trong trạng thái ngây ngốc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!