Virtus's Reader
Yêu Thần Ký

Chương 84: CHƯƠNG 84: CƯỢC NHỎ THÔI

Nhiếp Ly không hề hay biết Diệp Tử Vân cũng đã tới, đang đứng ở một góc khuất lặng lẽ quan sát trận đấu của hắn. Sau khi lên khán đài, Nhiếp Ly biết trận tỷ thí thứ hai phải chờ một lúc nữa mới bắt đầu.

Lúc này trên khán đài, Thẩm Minh quay sang hỏi thuộc hạ: “Kết quả ván cược cuối cùng thế nào?”

Hắn thầm nghĩ, tuy đã thua Nhiếp Ly hơn năm ngàn vạn Yêu Linh Tệ, nhưng phần lớn mọi người đều đặt cược Thẩm Phi thắng, chắc chắn vẫn có thể gỡ gạc lại được một ít.

Chỉ nghe thuộc hạ báo cáo: “Tổng cộng đặt cược một ức sáu ngàn vạn Yêu Linh Tệ, thanh toán tiền thắng cược hết một ức sáu trăm vạn Yêu Linh Tệ, chúng ta lỗ hơn sáu trăm vạn Yêu Linh Tệ.”

“Sao có thể như vậy? Tại sao lại còn thua?” Thẩm Minh tức giận nói. Hắn vốn cho rằng ván cược này có thể thu về được một ít, không ngờ lại thua lỗ hơn sáu trăm vạn Yêu Linh Tệ. Tuy con số không lớn nhưng cũng đủ khiến hắn căm tức không thôi!

“Chết tiệt!” Thẩm Minh phẫn nộ chửi thầm. Kể từ khi hắn nhậm chức Chấp sự của Thần Thánh thế gia đến nay, chưa từng xảy ra chuyện thế này. Mất trắng năm ngàn sáu trăm vạn Yêu Linh Tệ, lại đúng vào thời điểm gia chủ sắp xuất quan, chuyện này chẳng khác nào xóa sạch mọi thành tích trước đây của hắn. Nghĩ đến đây, hắn vô cùng bực bội.

Lúc này, bên phía Thiên Ngân thế gia, đám người Nhiếp Hải, Nhiếp Ân lại vô cùng phấn khởi. Tuy rằng tiền thắng cược không phải của họ mà là của Nhiếp Ly, nhưng việc kiếm được một món hời lớn từ Thần Thánh thế gia khiến họ vui như mở hội. Bấy lâu nay bị Thần Thánh thế gia chèn ép đến không thở nổi, cuối cùng cũng có thể trả lại được một ít.

“Nhiếp Ly tiểu đệ, ta cứ nghĩ ngươi là chính nhân quân tử, không ngờ lại giảo hoạt như vậy. Xem ra sau này Dương tỷ tỷ phải cẩn thận mới được!” Dương Hân nhìn Nhiếp Ly, trêu chọc nói. Hai tay nàng ôm trước ngực, dáng vẻ càng thêm phần mê người.

Nhiếp Ly cười khổ không ngớt: “Dương tỷ tỷ, tỷ hiểu lầm rồi. Thực ra ta là chính nhân quân tử, nhưng có những lúc vẫn phải dùng chút thủ đoạn thôi.”

Nghe Nhiếp Ly nói, đám người Dương Hân, Nhiếp Hải, Nhiếp Ân đều cười như không cười, ánh mắt nhìn hắn phảng phất như đang nói: “Có quỷ mới tin ngươi.”

Nhiếp Ly nhún vai, đoán chừng có giải thích cũng vô dụng, bèn quay sang hỏi Nhiếp Ân: “Chúng ta tổng cộng thắng được bao nhiêu?”

“Tiền thắng cược là năm ngàn vạn Yêu Linh Tệ, ngoài ra tiền đặt cược riêng thắng được hơn bảy ngàn vạn Yêu Linh Tệ.” Nhiếp Hải mỉm cười nói, tiểu tử Nhiếp Ly này kiếm tiền thật quá nhanh!

“Ừm.” Nhiếp Ly gật đầu. Một ức Yêu Linh Tệ đối với hắn không là gì, nhưng đối với Thần Thánh thế gia thì không phải là con số nhỏ.

Lúc này, Thẩm Minh rốt cuộc không nén được nữa, bèn đi về phía Thiên Ngân thế gia.

“Thẩm Minh chấp sự, không biết Thẩm đại thiếu gia thế nào rồi? Nhiếp Ly xuống tay quả thật có hơi nặng, mong ngài thứ lỗi!” Nhiếp Hải chắp tay với Thẩm Minh, hắn vẫn phải giữ chút phong độ của gia chủ Thiên Ngân thế gia, nhưng trong lòng lại đang cười như hoa.

Sắc mặt Thẩm Minh sa sầm lại. Ai cũng biết Thẩm Phi phải nằm liệt giường ít nhất nửa tháng nữa, tiểu tử Nhiếp Ly này ra tay thật độc ác. Thẩm Minh còn chưa rõ Thẩm Phi bị thương cụ thể ra sao, có ảnh hưởng đến việc tu luyện sau này hay không, nếu biết chắc chắn sẽ càng thêm nổi giận. Dù vậy, Thẩm Minh vẫn ra lệnh cho Thẩm Ninh, nhất định phải dạy cho Nhiếp Ly một bài học.

Thẩm Minh đã điều tra, Nhiếp Ly chỉ có một con Hổ Nha Gấu Trúc, dù thế nào cũng không thể thắng được Thẩm Ninh. Hổ Nha Gấu Trúc chỉ là Yêu linh Thanh Đồng, cho dù có chút đặc thù thì đạt tới cấp Bạch Ngân cũng đã là giới hạn. Trong khi đó, Thẩm Ninh đã là Yêu Linh Sư cấp Bạch Ngân năm sao, hơn nữa yêu linh mà hắn dung hợp là Thánh Diễm Yêu Hùng, một yêu linh cấp Hoàng Kim. Xích Viêm Hắc Hổ của Thẩm Phi tuy có tiềm năng đạt tới cấp Hắc Kim, nhưng thực lực hiện tại cũng chỉ ở cấp Bạch Ngân, còn yêu linh của Thẩm Ninh đã đạt tới thực lực cấp Hoàng Kim. Nếu như vậy mà còn thua, đúng là có quỷ.

“Ba ván cược mới qua ván đầu tiên thôi, đừng vội mừng quá sớm. Chúng ta bắt đầu ván thứ hai ngay bây giờ đi!” Thẩm Minh nhìn đám người Nhiếp Hải, hừ lạnh một tiếng.

“Chuyện này…” Nhiếp Hải bất giác nhìn về phía Nhiếp Ly. Hắn cũng không rõ thực lực của Nhiếp Ly thế nào, nhưng Thần Thánh thế gia đã thua ván đầu mà vẫn muốn tiếp tục, chắc chắn là có ẩn tình. Ánh mắt Thẩm Minh cũng theo Nhiếp Hải, rơi trên người Nhiếp Ly, trong mắt lóe lên một tia hàn quang.

Nhiếp Ly ho khan hai tiếng rồi nói: “Thần Thánh thế gia làm vậy có phải hơi không ổn không? Ta vừa mới đấu xong một trận, linh hồn lực tiêu hao rất nhiều. Đánh ngay trận thứ hai, chẳng phải Thần Thánh thế gia muốn dùng xa luân chiến để giành thắng lợi hay sao? Hay là thế này, trận tỷ thí thứ hai dời lại hai tháng nữa, đợi ta hồi phục linh hồn lực rồi sẽ đến khiêu chiến các thiên tài hậu bối của Thần Thánh thế gia!”

Nghe Nhiếp Ly nói, Dương Hân, Nhiếp Hải và Nhiếp Ân đều ngạc nhiên nhìn hắn.

Linh hồn lực tiêu hao rất nhiều? Mới đấu có một lát, Nhiếp Ly chỉ dung hợp với yêu linh, vỗ Thẩm Phi vài chưởng rồi tặng thêm mấy cước, căn bản không hề có giao đấu kịch liệt, lời này cũng quá khoa trương rồi.

Mặt Thẩm Minh trầm xuống, hừ lạnh một tiếng: “Thiên Ngân thế gia sẽ không thắng rồi định quỵt nợ đấy chứ? Thần Thánh thế gia chúng ta không phải nơi dễ đến dễ đi đâu.” Thẩm Minh liếc nhìn Dương Hân, hừ một tiếng nói: “Thiên Ngân thế gia không giữ chữ tín như vậy, chẳng lẽ Hiệp hội Luyện Đan Sư còn muốn che chở sao? Nếu thế, ta sẽ đích thân cùng gia chủ đến gặp hội trưởng đại nhân nói chuyện phải quấy!”

Gò má Dương Hân ửng đỏ, tuy nàng đứng về phía Nhiếp Ly nhưng da mặt cũng mỏng, có chút ngượng ngùng không biết nói gì. Nếu Nhiếp Ly thắng rồi bỏ đi, quả thật có chút không đúng.

“Nếu Thẩm Minh chấp sự đã nói vậy, ta đây cũng chỉ có thể phụng bồi. Thần Thánh thế gia muốn dùng xa luân chiến để giành thắng lợi, ta tin rằng cũng không ai dám ở sau lưng dị nghị Thần Thánh thế gia ỷ thế hiếp người!” Nhiếp Ly nhìn bộ mặt giận dữ của Thẩm Minh, trong lòng lại mỉm cười, hắn đã chọc giận được Thẩm Minh rồi.

“Ai dám nói Thần Thánh thế gia ỷ thế hiếp người!” Thẩm Minh hừ lạnh một tiếng, rồi đột nhiên nhận ra mình đã nói hớ, chẳng phải vừa thừa nhận dùng xa luân chiến để thắng hay sao? Hắn tức đến muốn hộc máu.

Vẻ mặt của đám người Nhiếp Hải, Nhiếp Ân đều trở nên sáng tỏ.

“Thần Thánh thế gia quả nhiên giỏi lấy thế ép người.” Dương Hân thản nhiên nói. Nàng rốt cuộc cũng hiểu dụng ý của Nhiếp Ly. Hắn đang không ngừng chọc giận Thẩm Minh, từng bước dẫn dụ đối phương vào bẫy. Chỉ là, không biết Nhiếp Ly có thể đánh bại hai thiên tài còn lại của Thần Thánh thế gia hay không? Nếu không thể, mọi công sức trước đó đều uổng phí.

“Thế nào?” Thẩm Minh giận dữ nhìn đám người Nhiếp Hải, Nhiếp Ân nói: “Lần này Thiên Ngân thế gia chuẩn bị cược bao nhiêu?”

Nhiếp Ly thản nhiên đáp: “Ta thấy ít nhất cũng phải hai, ba ức Yêu Linh Tệ đi, nếu không thì ta không có hứng thi đấu.”

Nghe Nhiếp Ly nói vậy, Thẩm Minh giật mình, bình tĩnh lại một chút. Tuy rằng bị Nhiếp Ly chọc giận, nhưng đánh cược hai ức Yêu Linh Tệ, nếu xảy ra vấn đề, hậu quả này hắn không gánh nổi. Trước đây hắn tuy có chút công lao với Thần Thánh thế gia, nhưng một lần lấy ra hai ức Yêu Linh Tệ thì hắn không có quyền. Nhiếp Ly dám tiếp tục đặt cược, khẳng định là có chỗ dựa. Trận đấu vừa rồi giữa Thẩm Phi và Nhiếp Ly, hắn căn bản không nhìn ra được thực lực của đối phương, nên Thẩm Minh cũng không dám hành động tùy tiện.

Thẩm Minh trầm mặc một lúc rồi nói: “Dù sao cũng còn một trận nữa, lần này cược một ức Yêu Linh Tệ.”

Nhìn thấy vẻ mặt của Thẩm Minh, Nhiếp Ly cũng hiểu ra, Thẩm Minh thân là Chấp sự của Thần Thánh thế gia, quyền hạn có giới hạn, không dám đặt cược quá lớn. Nếu tiếp tục tăng giá, đối phương hẳn sẽ cảnh giác.

“Nếu Thần Thánh thế gia không chịu chơi lớn, vậy thì cược một ức Yêu Linh Tệ thôi!” Nhiếp Ly cười nhẹ nói.

Nghe Nhiếp Ly nói, mặt Thẩm Minh xanh mét. Nhiếp Ly mở miệng ra là “Thần Thánh thế gia thế này, Thần Thánh thế gia thế kia”, hoàn toàn không coi Thần Thánh thế gia ra gì, hắn thật sự tức điên lên được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!