Virtus's Reader
Yêu Thần Ký

Chương 9: CHƯƠNG 9: BỮA SÁNG CỦA NỮ THẦN

Tia nắng sớm mai lấp lánh.

Sắp đến tiết học của Thẩm Tú, bất kể là Nhiếp Ly, Đỗ Trạch hay Lục Phiêu, cả ba đều cảm thấy tiết học của bà ta vô cùng nhàm chán.

Ngày nào bà ta cũng đứng trên bục giảng lải nhải không ngừng. Thẩm Tú rõ ràng chỉ dạy cho có lệ, lúc giảng bài chỉ toàn kể những chuyện phiếm tẻ nhạt trong giới quý tộc, hoàn toàn không truyền thụ được chút kiến thức nào.

Hơn nữa, cứ đến tiết của Thẩm Tú là ba người Nhiếp Ly lại bị phạt đứng ở cuối lớp.

Sắp tới giờ học, một đám học sinh đang túm năm tụm ba nói chuyện phiếm.

Diệp Tử Vân không hề tỏ ra xa cách, nàng nhanh chóng hòa mình vào nhóm nữ sinh khác.

Thẩm Việt thì ngạo mạn ngồi một mình một góc. Với thân phận và địa vị của mình, hắn khinh thường việc giao du với đám bạn học này.

Nếu không phải vì có Diệp Tử Vân ở đây, chắc chắn hắn sẽ không thèm ở lại lớp này.

Hai tháng sau sẽ có một lần khảo thí, bất kể là hắn hay Diệp Tử Vân cũng đều chắc chắn sẽ tiến vào lớp Yêu Linh Sư sơ cấp.

Thẩm Việt liếc nhìn Nhiếp Ly đang đứng ở phía sau, khóe miệng nhếch lên một nụ cười châm chọc:

- "Trong hai tháng mà tăng lên Thanh Đồng Nhất Tinh ư? Thứ phế vật như ngươi mà làm được thì mặt trời thật sự mọc ở đằng Tây rồi!"

Nhiếp Ly đang trò chuyện cùng Đỗ Trạch và Lục Phiêu ở phía sau. Ngoài ba người họ, còn có mấy đệ tử bình dân khác cũng có quan hệ rất tốt.

Bởi vì Nhiếp Ly có rất nhiều ý hay, thỉnh thoảng lại chỉ điểm tu luyện cho người khác, nên hắn dường như đã trở thành người đứng đầu nhóm. Ngay cả Đỗ Trạch, người vốn có uy tín trong đám đệ tử bình dân, cũng cam tâm tình nguyện nghe theo lời Nhiếp Ly.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Nhiếp Ly đã dẫn hai người họ kiếm lời hơn 16.000 Yêu Linh Tệ, đây là điều mà Đỗ Trạch không bao giờ có thể tưởng tượng được. Đỗ Trạch vô cùng tín nhiệm và khâm phục Nhiếp Ly, hắn cảm thấy Nhiếp Ly thực sự rất có năng lực.

- "Nhiếp Ly, bước tiếp theo chúng ta nên làm gì?" Đỗ Trạch hỏi. Bởi vì Nhiếp Ly từng nói thời gian tới họ sẽ không đi săn Giác Dương nữa, vậy chắc hẳn phải có kế hoạch khác.

- "Đợi tan học các ngươi sẽ biết!" Nhiếp Ly cười thần bí. Hắn đã có ý tưởng mới, bước đầu tiên là mua một ít Linh Hồn Thủy Tinh để kiểm tra thuộc tính thiên phú của họ, rồi tranh thủ thời gian bắt đầu tu luyện.

Giữa Nhiếp Ly và Thẩm Tú còn có một giao ước, rằng hắn phải đạt tới cấp bậc Thanh Đồng Nhất Tinh trong vòng hai tháng!

Ngoài việc tu luyện của bản thân, ánh mắt Nhiếp Ly còn hướng về phía xa, nơi Diệp Tử Vân nổi bật giữa đám nữ sinh như hạc giữa bầy gà. Phải làm thế nào mới tiếp cận được Diệp Tử Vân đây?

Lại làm thế nào để Diệp Tử Vân thích mình?

Ngay lúc Nhiếp Ly đang có chút thất thần, Tiếu Ngưng Nhi ngồi ở hàng ghế trước đột nhiên đứng dậy, bước về phía hắn.

Tiếu Ngưng Nhi là nữ sinh duy nhất có thể sánh ngang về vẻ đẹp và sự ưu tú với Diệp Tử Vân. Mọi hành động của hai nàng đều thu hút sự chú ý của cả lớp.

Diệp Tử Vân có tính tình hiền hòa, ôn nhu, được rất nhiều nữ sinh bình dân lẫn thế gia muốn kết bạn. Còn Tiếu Ngưng Nhi lại có tính cách lạnh lùng, cao ngạo, là một băng sơn mỹ nhân khó gần.

Đến nữ sinh còn khó làm quen, huống chi là đám nam sinh.

Chẳng lẽ Nhiếp Ly đã trêu chọc vào Tiếu Ngưng Nhi?

- "Nhiếp Ly sắp thảm rồi!"

Nhìn theo bóng lưng Tiếu Ngưng Nhi, một đám đệ tử thế gia cười hì hì bàn tán. Theo họ, Tiếu Ngưng Nhi chủ động đi tìm Nhiếp Ly chắc chắn không có chuyện gì tốt đẹp, có lẽ là muốn tìm hắn gây phiền phức.

Nếu không thì một băng sơn mỹ nhân như Tiếu Ngưng Nhi sao có thể có chuyện gì với một tên cặn bã như Nhiếp Ly được?

Nếu thật sự xảy ra chuyện như vậy, chắc chắn mặt trời sẽ lặn ở hướng đông.

Tu vi của Tiếu Ngưng Nhi đã sắp đạt tới cảnh giới Thanh Đồng Nhất Tinh, nếu có xung đột, người bị đánh thành đầu heo chắc chắn là tên Nhiếp Ly xui xẻo kia!

Đám đệ tử thế gia đang chờ xem kịch vui, trong số họ không ít kẻ thầm thương trộm nhớ Tiếu Ngưng Nhi. Dù sao, Tiếu Ngưng Nhi cũng là một siêu cấp mỹ nữ không hề thua kém Diệp Tử Vân.

Hôm nay, Tiếu Ngưng Nhi cố ý mặc một chiếc váy dài viền tơ ca-rô, mái tóc đen như mực buông xõa sau lưng, cổ tay trắng ngần đeo một đôi vòng tay tinh xảo, trông nàng xinh đẹp đến mức khiến vạn người mê đắm.

Bình thường, Tiếu Ngưng Nhi hay mặc đồ bó sát để tiện cho việc tu luyện, nhưng bộ trang phục đó lại càng tôn lên một vẻ đẹp đặc biệt của riêng nàng.

Nhưng hôm nay, cách ăn mặc của nàng rõ ràng đã được trau chuốt tỉ mỉ hơn, xinh đẹp hơn thường ngày vài phần, thu hút mọi ánh nhìn không thể rời mắt.

Đây là lần đầu tiên Ngưng Nhi ăn mặc tỉ mỉ như vậy.

Nhiếp Ly vẫn đang trò chuyện cùng Đỗ Trạch và Lục Phiêu thì Tiếu Ngưng Nhi đã đi tới bên cạnh bàn của hắn.

Tiếu Ngưng Nhi dường như mang một khí tức đặc biệt, nàng vừa đến gần, Đỗ Trạch và Lục Phiêu đã căng thẳng đứng bật dậy. Bình thường Tiếu Ngưng Nhi luôn lạnh như băng, xa cách mọi người, không cho ai lại gần. Cả hai đều lo lắng nhìn Nhiếp Ly.

Tiếu Ngưng Nhi nhìn Nhiếp Ly, thấy hắn vẫn tùy ý ngồi trên ghế, ánh mắt thỉnh thoảng lại hướng về phía Diệp Tử Vân ở xa. Điều này không khỏi làm Tiếu Ngưng Nhi có chút nản lòng. Trong mắt Nhiếp Ly dường như chỉ có một mình Diệp Tử Vân, chưa bao giờ chú ý đến sự tồn tại của nàng.

Sau đêm qua, được Nhiếp Ly xoa bóp một lúc, thân thể Tiếu Ngưng Nhi đã khá hơn rất nhiều, giấc ngủ của nàng cũng ngọt ngào hơn hẳn.

Sáng sớm, Tiếu Ngưng Nhi vội vàng đến thư viện để tìm hiểu về nguồn gốc của Đạo Dẫn Chi Thuật, nhưng nàng phát hiện ghi chép trong thư viện vô cùng sơ sài, chỉ nói đó là bí kỹ lưu truyền từ đế quốc Phong Tuyết.

Ngoài ra, công pháp tu luyện linh hồn lực mà Nhiếp Ly sửa đổi cho nàng cũng vô cùng cao thâm. Nàng chỉ tu luyện nửa canh giờ mà yêu linh lực đã tăng trưởng hai điểm, hiệu quả còn rõ rệt hơn cả ngày tu luyện.

Giờ đây, hình ảnh Nhiếp Ly trong lòng Ngưng Nhi vô cùng thần bí và cường đại.

Hơn nữa, điều khiến Tiếu Ngưng Nhi cao ngạo chính là nàng biết được tài hoa của Nhiếp Ly! Nàng nghĩ rằng những kẻ trong lớp luôn cười nhạo hắn chỉ là một đám ngu ngốc!

Tiếu Ngưng Nhi đứng bên cạnh bàn Nhiếp Ly, lặng yên nhìn hắn đang nói cười vui vẻ.

Mấy tên thế gia tử đệ vẫn đang bàn tán.

- "Các ngươi nghĩ Tiếu Ngưng Nhi sẽ dạy dỗ Nhiếp Ly thế nào?"

- "Yêu linh lực của Nhiếp Ly chỉ có năm điểm, đoán chừng sẽ bị ném ra khỏi phòng học!"

- "Ha ha, tên nhóc Nhiếp Ly này đúng là không biết trời cao đất rộng, đắc tội với Thẩm Tú đạo sư chưa đủ hay sao mà còn chọc cả vào Tiếu Ngưng Nhi, hắn chết chắc rồi!"

Ngay cả Đỗ Trạch và Lục Phiêu cũng căng thẳng nhìn Tiếu Ngưng Nhi. Họ không biết một thiên chi kiều nữ như nàng đột nhiên đi xuống chỗ họ làm gì.

Trong lòng hai người thầm mắng cái tên trời đánh Nhiếp Ly này chuyên đi gây chuyện thị phi!

Nếu Tiếu Ngưng Nhi muốn đánh Nhiếp Ly, họ nhất định sẽ xông vào giúp, nhưng cả ba người cộng lại cũng không phải là đối thủ của một Yêu Linh Sư có yêu linh lực đạt tới 78 điểm như Tiếu Ngưng Nhi!

Nàng sắp đột phá cảnh giới Thanh Đồng Nhất Tinh để trở thành một Yêu Linh Sư chính thức rồi!

Lúc này, bất kể là Diệp Tử Vân hay đám người Thẩm Việt đều đổ dồn ánh mắt về phía này.

Diệp Tử Vân cũng có chút nghi hoặc, không biết Nhiếp Ly đã gây chuyện gì với Tiếu Ngưng Nhi. Chẳng lẽ hắn đã trêu ghẹo nàng? Nếu Nhiếp Ly thật sự dê xồm như vậy thì đúng là đáng bị dạy dỗ một trận!

Ánh mắt mọi người đều tràn đầy nghi vấn.

Thấy Tiếu Ngưng Nhi thanh tú động lòng người đứng bên cạnh bàn mình, Nhiếp Ly có vài phần bất ngờ, ngẩng đầu hỏi:

- "Có chuyện gì không?"

Trong hoàn cảnh này, Nhiếp Ly thậm chí không biết nên xưng hô với Tiếu Ngưng Nhi thế nào. Nghĩ đến chuyện hôm qua, hắn vẫn còn có chút lúng túng.

Sau khi tiếp xúc, Nhiếp Ly phát hiện nàng không giống vẻ ngoài lạnh lùng, cao ngạo. Thật ra, nội tâm Tiếu Ngưng Nhi là một cô gái rất dịu dàng và đáng yêu.

Tay phải Tiếu Ngưng Nhi khẽ động, lấy ra một túi giấy từ không gian giới trên ngón tay, nhẹ nhàng nói:

- "Đây là bữa sáng ta làm. Không biết khẩu vị của ngươi thế nào nên ta đã làm thêm vài phần."

Tiếu Ngưng Nhi rất dịu dàng đặt túi giấy lên mặt bàn.

Cái gì? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Động đất à?

Toàn bộ phòng học lập tức chìm vào tĩnh lặng, đến một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy. Tất cả mọi người đều cho rằng mình đã nghe lầm.

Đỗ Trạch và Lục Phiêu há hốc mồm, ngây ngốc nhìn cảnh tượng này, cảm giác như có một quả trứng gà mắc nghẹn trong cổ họng. Họ thực sự không thể tin vào mắt mình.

Tiếu Ngưng Nhi dù sao cũng là một trong hai đại nữ thần của lớp, thậm chí trong toàn bộ Thánh Lan Học Viện, nàng cũng phải xếp trong top mười mỹ nhân.

Hơn nữa, Tiếu Ngưng Nhi bình thường lạnh lùng như băng sương, luôn mang theo khí chất xa cách, vậy mà hôm nay họ đã chứng kiến điều gì?

Tiếu Ngưng Nhi lại tự tay làm bữa sáng cho Nhiếp Ly, mà còn làm mấy phần liền?!!!

Mặt trời mọc từ hướng Tây rồi sao? Chuyện này có thật không vậy? Tất cả mọi người đều cảm thấy như bị sét đánh ngang tai.

- "Ta nhất định đang mộng du, ta phải về nhà ngủ tiếp thôi!" một đệ tử lẩm bẩm.

- "Hít!"

Có mấy đệ tử khác lại cho rằng mình đang nằm mơ, liền tự véo vào má mình, nhưng cơn đau rõ ràng cho họ biết đây không phải là mơ!

- "Chuyện này thật vô lý!"

Mấy tên đệ tử thế gia khóc thét trong lòng. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hôm nay Tiếu Ngưng Nhi ăn mặc toát lên vẻ dịu dàng đã khiến họ khó tin rồi. Họ cứ ngỡ nữ thần Ngưng Nhi đến tìm Nhiếp Ly gây sự, không ai ngờ nàng lại mang bữa sáng đến cho hắn.

Nếu Tiếu Ngưng Nhi đưa bữa sáng cho họ, dù là đồ cho heo ăn họ cũng vui vẻ chấp nhận!

Tiếu Ngưng Nhi có rất ít bạn nữ, còn đối với nam sinh thì chưa bao giờ để mắt tới, vậy mà lại hạ mình làm bữa sáng cho một tên phế vật như Nhiếp Ly. Chuyện này... chuyện này... thật quá mức hoang đường rồi!

Chẳng lẽ là vì Nhiếp Ly dám chống đối đạo sư Thẩm Tú nên mới được ưu ái? Nếu vậy thì dù có bị phạt đứng vài năm, họ cũng phải chống đối đạo sư Thẩm Tú!

Mọi người nghĩ ngợi lung tung, nhưng Tiếu Ngưng Nhi không nghĩ nhiều như vậy. Nàng chỉ muốn cảm ơn Nhiếp Ly một chút, không quan tâm người khác nhìn mình thế nào, vì trước giờ nàng luôn làm theo ý mình.

Tiếu Ngưng Nhi không hề để ý đến ánh mắt của người khác. Những kẻ kia cười nhạo, khinh bỉ Nhiếp Ly là vì bọn họ ngu ngốc không biết gì. Sớm muộn gì cũng có một ngày họ sẽ nhận ra mình có mắt mà không thấy Thái Sơn!

Trên thế giới này, chỉ có một mình nàng biết tài hoa của Nhiếp Ly!

Lúc này, ngay cả Diệp Tử Vân và Thẩm Việt cũng như lọt vào sương mù, khó có thể tin nổi. Chuyện xảy ra hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của họ.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện quái gì vậy?" Thẩm Việt mặt trầm xuống. Một thiên chi kiều nữ như Tiếu Ngưng Nhi sao lại để ý đến một kẻ vô dụng như Nhiếp Ly, thậm chí còn chủ động lấy lòng?

Còn Diệp Tử Vân lại nảy sinh lòng hiếu kỳ sâu sắc đối với Nhiếp Ly. Khi còn bé, Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi từng là bạn tốt. Về sau, gia tộc Tiếu Ngưng Nhi ngày càng sa sút, hai người vì nguyên nhân gia tộc mà không còn qua lại.

Nhưng càng lớn, Diệp Tử Vân càng nhận ra mình không còn một người bạn thật lòng nào, nên nàng càng hoài niệm khoảng thời gian vui đùa cùng Tiếu Ngưng Nhi lúc trước. Khi biết Tiếu Ngưng Nhi nhập học Thánh Lan Học Viện, Diệp Tử Vân đã nhờ phụ thân sắp xếp cho mình vào cùng trường.

Vì Tiếu Ngưng Nhi, Diệp Tử Vân bắt đầu chú ý đến Nhiếp Ly. Rốt cuộc là nguyên nhân gì đã khiến Tiếu Ngưng Nhi chủ động theo đuổi một nam sinh không có thành tích gì nổi bật như vậy? Thật khiến người ta nghĩ mãi không ra. Hành động của Tiếu Ngưng Nhi không biết có ẩn ý gì?

- "Ta có thể ngồi đây ăn cùng được không?" Tiếu Ngưng Nhi nhìn Nhiếp Ly, rồi lại nhìn sang Đỗ Trạch và Lục Phiêu, hỏi.

Ánh mắt Đỗ Trạch và Lục Phiêu lập tức quay sang nhìn Nhiếp Ly. Tuy trong lòng không dám có bất kỳ tơ tưởng gì với Tiếu Ngưng Nhi, nhưng có một mỹ nữ như vậy ngồi bên cạnh vẫn là chuyện vô cùng vinh dự.

Nhiếp Ly trầm mặc một lát rồi gật đầu:

- "Được!"

Không biết vì sao, khi nhìn Tiếu Ngưng Nhi, Nhiếp Ly lại nghĩ đến hình ảnh kiều diễm đêm qua. Dáng người mềm mại không xương cùng làn da trắng nõn của nàng vẫn khiến lòng hắn có vài phần bối rối.

Tiếu Ngưng Nhi bày bữa sáng ra, bên trong là đủ loại bánh ngọt tinh xảo, nhìn thôi cũng đủ thèm thuồng. Mùi thơm tươi mát tỏa ra dường như lan tỏa khắp phòng học.

- "Đỗ Trạch, Lục Phiêu, hai người cũng ăn cùng đi!" Tiếu Ngưng Nhi nhìn về phía Đỗ Trạch và Lục Phiêu nói.

‘Nữ thần’ Tiếu Ngưng Nhi lại gọi tên họ, thật là vừa mừng vừa lo. Từ trước đến nay người ta vẫn nói nữ thần Ngưng Nhi lạnh lùng, nhưng xem ra nàng không hề khó tiếp xúc như lời đồn.

- "Vậy ta xin thơm lây Nhiếp Ly nhé!" Lục Phiêu cười hì hì, cầm một cái bánh ngọt lên ăn, miệng phồng cả lên, lẩm bẩm: "Ngon quá!"

Chứng kiến bộ dạng của Lục Phiêu, Đỗ Trạch có chút cạn lời.

Tiếu Ngưng Nhi bất giác mỉm cười. Nụ cười của nàng càng thêm xinh đẹp động lòng người, khiến bao bạn học trong lớp ngẩn người mất vài giây. Họ rất ít khi thấy Tiếu Ngưng Nhi cười. Nụ cười của nàng dường như khiến vạn vật xung quanh đều lu mờ.

Còn Nhiếp Ly, trong lòng lại thầm thở dài. Kiếp trước, hắn và Diệp Tử Vân đã cùng nhau trải qua sinh tử, tình cảm sâu đậm, cho nên đối với Tiếu Ngưng Nhi... hắn sẽ chỉ coi nàng là bạn bè mà thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!