## Chương 127: Ừm, Đúng Vậy, Lên... (Tiêu Đề Gốc Đã Bị Kiểm Duyệt)
_“Meo? Cô là ai? Tại sao cũng đang tìm anh ấy?”_
Nekomata nhìn thiếu nữ tóc đỏ trước mặt, theo bản năng nghiêng nghiêng đầu, tỏ vẻ hơi nghi hoặc. Còn chữ 'anh ấy' trong lời nói, đương nhiên là chỉ Wise.
Mà Koleda bên này từ nhỏ đã đặc biệt thích những sinh vật đáng yêu. Khi nhìn thấy con miêu Thiren trước mặt thế mà lại làm ra động tác đầy sức cám dỗ như vậy, cũng theo bản năng nuốt nước bọt.
Đừng hiểu lầm, đây chỉ đơn thuần là cảm thấy rất đáng yêu, nên muốn ôm lên cọ cọ một chút thôi.
_“Khụ khụ, xin lỗi, tôi chỉ là vô tình nghe thấy cô vừa lẩm bẩm một mình, sau đó nghe thấy cái tên đáng chú ý. Bởi vì người này vừa nãy vẫn còn đang cùng tôi... cùng tôi hẹn hò.”_
Koleda đỏ mặt, cuối cùng vẫn nói ra hai chữ đó. Mà Nekomata bên này sau khi nghe cô nói vậy thì vô cùng khiếp sợ, nhưng nghĩ lại thì lại lắc đầu.
_“Chắc chỉ là trùng hợp thôi nhỉ? Bởi vì Wise hôm nay cũng đã hẹn cùng tôi... Meo?!”_
Nekomata đột nhiên kinh hô một tiếng, dường như đã cảm thấy có gì đó không đúng. Koleda bên này cũng vậy.
Sau đó khi hai người cùng nhau đối chiếu một chút thông tin liên quan đến Wise, thì tia nghi ngờ cuối cùng cũng tan biến.
_“Tên Wise này, trước đó tôi còn đang lo lắng không biết lý do anh ta rời đi một cách khó hiểu là gì... Không ngờ lại là thế này!”_
Lúc này trong lòng Koleda lửa giận bừng bừng. Phải biết rằng sau khi trải qua sự ra đi đột ngột của cha mình năm xưa, đối với sự rời đi của bất kỳ ai, cô đều sẽ rất nhạy cảm.
Mà nay Wise thế mà lại... thế mà lại trong lúc hẹn hò với mình lại tranh thủ đi chơi với những cô gái khác?! Tuyệt đối không thể tha cho anh ta! Tuyệt đối không!
Dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi này khiến Nekomata ở bên cạnh cũng phải giật mình. Nhưng trong cơn giận dữ lại mang theo chút cảm xúc bi thương.
Tại sao Wise lại làm vậy? Là do mình làm chưa tốt ở đâu sao? Hay là do mình trong lòng anh ấy không đủ quan trọng? Mình sẽ bị bỏ rơi sao?
Nghĩ đến đây, Koleda mím chặt môi, đồng thời nắm chặt nắm đấm. Còn Nekomata ở bên cạnh thấy vậy thì cảm thấy hơi ngạc nhiên.
Tuy cũng rất tức giận trước quyết định này của Wise, nhưng nhìn dáng vẻ vừa tức giận lại vừa hơi muốn khóc này của Koleda, lẽ nào Wise không nói cho cô ấy biết tình hình của những người khác? Nghĩ lại thì quả thực có khả năng này.
Sau một thoáng dao động cảm xúc, Koleda cố gắng giữ cho mình bình tĩnh lại. Sau đó cô liền quay đầu nhìn sang Nekomata bên cạnh.
_“Cô...”_
_“Meo?!”_
Thấy Koleda đột nhiên lên tiếng với mình, Nekomata giật mình. Còn tưởng đối phương hiểu nhầm mình là tiểu tam, muốn dạy dỗ mình chứ.
May mà không giống như Nekomata nghĩ, Koleda dùng giọng điệu run rẩy hỏi cô có muốn cùng đi tìm Wise không.
Bởi vì bản thân cô muốn tìm Wise để hỏi cho ra nhẽ mọi chuyện. Còn về phần Nekomata? Nhìn dáng vẻ của cô nàng có vẻ cũng là một thiếu nữ ngây thơ bị lừa gạt.
Ngoài mình ra, thế mà còn có những cô gái đáng yêu khác bị lừa. Koleda nghĩ đến những điều này càng thêm phẫn nộ.
Mà Nekomata thấy đối phương như vậy, nhất thời cũng không dám nói gì thêm, chỉ đành gật đầu đồng ý đi cùng. Nhưng dáng vẻ rụt rè này của cô nàng ngược lại càng làm sự hiểu lầm của Koleda thêm sâu sắc.
Góc nhìn lại chuyển sang bên Anby và Ellen. Lúc này mấy người đã đến một nơi khá hẻo lánh, xung quanh không có người qua lại.
Nhưng ngay lúc hai người tiếp tục đối đầu, đột nhiên lại vang lên tiếng chuông điện thoại.
Anby thấy vậy hơi nhíu mày, sau đó lấy điện thoại từ trong túi ra, phát hiện là tin nhắn của Nekomata gửi tới.
Lời của đối phương rất đơn giản, chính là hỏi cô có phải cũng đang ở lễ hội Carnival không, và đối tượng hẹn hò của cô có phải là Wise không, cùng một loạt câu hỏi khác.
Mà thấy vậy Anby trước tiên hơi sững người, sau đó rất nhanh đã nghĩ ra là tình huống gì. Rõ ràng Nekomata cũng giống như tình trạng của họ.
Sau khi nhận ra điều này, Anby không hề lên tiếng, chuyển sang bất động thanh sắc tắt điện thoại, sau đó lại nhìn Ellen trước mặt.
_“Cô, và Wise đã tiến triển đến bước nào rồi?”_
_“Hả?”_
Nghe câu hỏi của Anby, Ellen hơi nghi hoặc hé mở chiếc miệng nhỏ nhắn. Đồng thời ba người nhóm bạn thân đang vây xem cũng vậy.
Họ đều đang nghĩ, đây là đối phương chuẩn bị phát động tấn công bằng lời nói rồi sao?
Dù sao thì có thể chính Anby cũng không nhận ra, câu nói này của cô trong mắt ba người kia, hoàn toàn chính là khiêu khích.
Nhưng Anby hoàn toàn không nhận ra có vấn đề gì, thấy Ellen không trả lời, chỉ tưởng là mình hỏi quá uyển chuyển rồi, thế là liền trở nên trực tiếp hơn một chút.
_“Đã lên giường chưa?”_
_“Ưm! Cái... cái gì?!”_
_“Chưa sao? Vậy hôn nhau?”_
_“Cô...”_
_“Cũng chưa? Cho nên chỉ là nắm tay thôi?”_
_“... Phải, vậy cô muốn nói gì sao?”_
Giọng điệu Ellen trầm muộn, ánh mắt nhìn Anby mang theo chút tức giận. Lúc này cô mạc danh kỳ diệu có một loại ảo giác thất bại.
Mà Anby trước mặt sau khi nghe cô nói vậy, trực tiếp lắc đầu. Cô không muốn biểu đạt điều gì, chỉ cảm thấy với năng lực của Wise mà lâu như vậy rồi vẫn chưa có tiến triển gì lớn.
Xem ra cô gái tên Ellen trước mặt này là kiểu người khá khó đối phó đây. Dù sao thì kể từ lần gặp mặt trước đến nay đã trôi qua một khoảng thời gian rất dài rồi.
Chỉ là ba người nhóm bạn thân và Ellen đều không biết những suy nghĩ này trong lòng Anby. Trong mắt họ, đối phương đây chính là sau khi khiêu khích xong, biết mình đã chiến thắng, nên thể hiện sự thương hại đối với kẻ thất bại mà thôi.
_“Này, cô đừng có quá đáng nhé!”_
Ba người ở bên cạnh thấy cô bạn thân của mình bị đối xử như vậy, sao có thể nhịn được? Ngay lập tức Ruby đã đứng ra.
Đi cùng cô còn có Mona và Rin. Tuy ba người đứng cùng nhau thống nhất chiến tuyến, nhưng người xuất ra sát thương chủ lực lại chỉ có một mình Ruby, hai người còn lại thì phụ trách hùa theo.
_“Cô vừa lên đã hỏi đông hỏi tây như vậy rất bất lịch sự, biết không? Hơn nữa, cô cứ liên tục hỏi Cá Nhỏ... Ellen, còn bản thân cô thì sao? Lại tiến triển đến bước nào với tên đó rồi?”_
_“Đúng vậy, đúng vậy, lại còn vừa lên đã bày ra cái thái độ lạnh lùng đó nữa.”_
_“Ờm, hai, hai người họ nói đúng đấy...”_
Nghe xong câu này, hai người trước tiên đồng loạt quay đầu nhìn sang Mona, đều khiến cô nàng cảm thấy hơi ngại ngùng. Sau đó ba người lại nhìn Anby đang hơi ngơ ngác.
Người kia rõ ràng không biết mình đã làm sai chuyện gì. Rõ ràng đều chỉ là những câu hỏi bình thường thôi mà. Hơn nữa thái độ lạnh lùng là sao? Mình luôn như vậy mà.
Chỉ là biểu hiện đứng sững tại chỗ này của cô trong mắt ba người nhóm bạn thân, lại là chỉ con hổ bị vạch trần, cảm thấy thẹn quá hóa giận và chột dạ nên không dám lên tiếng.
Thậm chí ngay cả Ellen cũng cảm thấy như vậy. Lẽ nào người tên Anby này và Wise cũng có quan hệ giống như mình, chẳng có tiến triển gì?
Nhưng rõ ràng là họ đều đoán sai rồi. Ngay lúc ba người nhóm bạn thân chuẩn bị thừa thắng xông lên, Anby đã lên tiếng.
_“Ừm, lên giường rồi.”_ (Câu gốc thực ra nên là: Tôi để anh ấy ngủ rồi...)