Virtus's Reader
Zenless Zone Zero: Tôi Làm Mị Ma Tại Phố Sáu

Chương 13: Wise: Anby, Không Được Lãng Phí, Phải Ăn Hết Đó Nha.

## Chương 13: Wise: Anby, Không Được Lãng Phí, Phải Ăn Hết Đó Nha.

_“Hửm? Belle, em dậy rồi à? Vậy thì tốt quá, bữa sáng cũng làm xong rồi, mau lại ăn đi.”_

_“Vâng.”_

Belle gật đầu đồng ý, sau đó ánh mắt nhìn về phía Wise, theo bản năng liền quan sát một chút.

…(Đã xóa)

Wise nhận ra dáng vẻ kỳ lạ này của Belle, cảm thấy một trận ngượng ngùng…(Đã xóa)

Anby ở bên cạnh nhìn dáng vẻ của hai người này cũng mang vẻ mặt kỳ lạ, cô có thể cảm nhận được hai người này chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó, nên cô quyết định hỏi thử.

_“Wise, anh và Belle xảy ra mâu thuẫn gì sao? Nicole từng nói, những vấn đề nhỏ trong đội phải được giải quyết kịp thời, nếu không để lâu sẽ biến thành vấn đề lớn đấy.”_

_“Ờ, chuyện này, thực ra cũng không có gì, nên nói thế nào nhỉ… chính là lúc sáng Belle ngủ nướng, không cẩn thận xảy ra một chút sự cố ngoài ý muốn.”_

Lời này của Wise lại càng khiến Anby thêm nghi hoặc, sự cố gì mà có thể khiến Belle phản ứng lớn như vậy? Còn Belle ở bên này nghe thấy lời ấy thì khuôn mặt lại càng thêm hồng hào.

Anh trai ngốc! Anh đang giải thích cái gì với Anby vậy?! Đừng có nói mấy lời kỳ quặc với em chứ!

Đây là suy nghĩ trong lòng Belle, đồng thời Anby cũng vào lúc này lên tiếng hỏi lại.

_“Đó là bảo bối gì vậy? Tôi có thể xem thử không?”_

Nhìn dáng vẻ tò mò này của Anby, Wise cũng có chút khó xử, cuối cùng đành phải lên tiếng từ chối.

_“Cái này, tạm thời thì chưa được, nhưng sau này sẽ có cơ hội.”_

…(Đã xóa)

Đối với suy nghĩ trong lòng Belle lúc này, Wise đương nhiên vẫn luôn chú ý tới, chỉ là nhìn Điểm Cảm Xúc không ngừng tăng lên, anh cũng chỉ có thể nói một tiếng xin lỗi rồi.

Điểm Cảm Xúc cuối cùng đã đạt tới 1388 điểm, cũng không uổng công anh bất chấp hình tượng của mình trong lòng em gái mà nói đùa như vậy.

Ngoài ra có một điều đáng nhắc tới là, Độ Hảo Cảm của Belle không hề có dấu hiệu tụt giảm, trên bảng thông báo ngược lại vẫn luôn hiển thị đang tăng lên, chỉ là vì đã đạt 100 điểm rồi, nên không tiếp tục thăng cấp nữa.

_“Ồ.”_

Anby nghe vậy cũng không tiếp tục vướng bận vấn đề này nữa, chuyển ánh mắt nhìn về phía bữa sáng trong đĩa của Wise, ngay sau đó đôi mắt màu hổ phách lập tức sáng rực lên.

_“Đây là hamburger sao? Sao sáng sớm lại ăn cái này?”_

Belle có chút nghi hoặc nhìn về phía Wise, cho dù là vì Anby muốn ăn thì cũng không đến mức làm tận 4 cái chứ?

_“À, vì trước đó anh có nhìn thấy một công thức làm hamburger, nên định tự mình làm thử xem sao, nếu Belle không muốn ăn thì bên này anh cũng chuẩn bị sẵn món em thường thích ăn rồi.”_

Thấy vậy Belle cũng không còn cảm xúc bất mãn nữa, dù sao thì cô bé vốn dĩ chỉ sợ sự quan tâm của anh trai dành cho mình bị giảm bớt.

Nhưng bây giờ nếu như cho dù có Anby ở đây, Wise vẫn có thể để ý đến cảm nhận của cô bé, vậy thì những chuyện khác không cần phải quá bận tâm nữa.

_“Cái đó, Wise, tôi có thể bắt đầu ăn được chưa?”_

Anby ở bên cạnh vì ngửi thấy mùi thơm mà sinh ra cảm giác thèm ăn, dẫn đến việc bụng lại kêu lên lần nữa, cũng không nhịn được mà lên tiếng hỏi.

_“Đương nhiên là được rồi, anh đặc biệt làm cho em hai cái đấy, phải ăn hết toàn bộ đó nha.”_

Wise nói đùa bằng những lời lẽ có thể mang chút ý nghĩa khác, còn Anby đối với chuyện này thì lại gật đầu vô cùng nghiêm túc.

_“Vâng, đây là do Wise làm, tôi nhất định sẽ ăn hết toàn bộ.”_

Anby nói xong cũng không chờ đợi thêm được nữa mà cầm lấy một chiếc hamburger, sau đó há cái miệng nhỏ ra to nhất có thể, dường như là vì quá đói.

Đến mức cô có cảm giác như muốn nuốt chửng cả chiếc hamburger vào miệng, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể miễn cưỡng cắn được khoảng 1/5.

_“Ưm!”_

Hamburger vừa vào miệng, Anby liền trợn tròn hai mắt, trên mặt viết đầy sự khiếp sợ, sau đó lại chuyển thành hạnh phúc.

Không mở miệng nói chuyện, mà tiếp tục ăn hamburger, dường như là vì quá mức ngon miệng.

_“Ờ, có ngon đến mức đó không?”_

Belle ở bên cạnh thấy vậy chỉ cảm thấy có chút quá khoa trương rồi, dù sao cũng chỉ là một chiếc hamburger thôi mà, nhưng lời này để Anby nghe thấy, đối phương cũng thúc giục cô bé mau chóng thử xem.

Nhưng vì không thể nói chuyện, nên chỉ có thể dùng ánh mắt để biểu đạt.

Belle không hiểu lắm thấy vậy cũng mang tâm lý thử xem sao mà cắn một miếng, sau đó liền xuất hiện tình trạng giống hệt như Anby.

Khẩu phần hamburger do Wise làm vẫn khá lớn, điều này cũng dẫn đến việc Belle sau khi ăn xong chiếc hamburger này, liền không thể ăn thêm phần bữa sáng nào khác nữa.

Để tránh lãng phí, Wise cũng đành phải đi ăn cho xong bữa sáng trước, sau đó anh liền chú ý tới Anby đã ăn xong hai chiếc hamburger từ lúc nào không hay, đang dùng ánh mắt khao khát nhìn chằm chằm vào anh.

Ờ, nói chính xác hơn là chiếc hamburger phần của anh, thấy vậy Wise cũng mỉm cười nhẹ, sau đó vươn tay đẩy chiếc đĩa đến trước mặt Anby.

Nhìn thấy cảnh này, Anby cũng vui vẻ ra mặt, nhưng sau đó lại lắc đầu, chuyển hướng đẩy chiếc đĩa trở lại.

_“Sao vậy Anby? Ăn không vô nữa à?”_

_“Không, trong bụng tôi vẫn còn không gian trống, chỉ là đây là của anh, anh vẫn chưa ăn mà.”_

Lời của Anby cũng khiến Wise cảm thấy có chút bất ngờ, nhưng nghĩ đến tính cách của đối phương, nói như vậy ngược lại cũng hợp lý.

_“Không sao, anh ăn xong đống này ước chừng cũng không ăn nổi một chiếc hamburger lớn như vậy nữa đâu, nếu em còn ăn được, vậy thì ăn đi.”_

Lời đã nói đến nước này, Anby tự nhiên cũng không từ chối nữa, cầm lấy chiếc hamburger trong đĩa cắn một miếng, sau đó cô liền nghĩ ra một ý kiến hay.

_“Wise, anh ăn một miếng đi.”_

_“Hả?”_

Nhìn Anby đưa chiếc hamburger trong tay đến trước mặt mình, Wise nhất thời không phản ứng kịp, sau đó đối phương liền tiếp tục nói.

_“Ăn xong đống kia thì không ăn nổi cả chiếc hamburger, vậy ăn một miếng chắc không vấn đề gì chứ? Đã là do anh làm, nói thế nào cũng phải nếm thử mới được, đây là chuyện cơ bản nhất mà đúng không?”_

Anby rõ ràng là đã đoán được bản thân Wise cũng chưa nếm thử, dù sao thì vừa rồi anh cũng đã nói, là công thức nhìn thấy trước đó, bây giờ nghĩ lại chắc cũng là lần đầu tiên làm.

Nếu lần đầu tiên làm mà ngay cả bản thân cũng chưa nếm thử mùi vị, vậy chẳng phải là quá đáng tiếc sao?

Hơn nữa nếm thử xong mới có thể đảm bảo lần sau cũng có thể làm ngon như vậy, không, thậm chí còn ngon hơn.

Anby nghĩ như vậy, Wise sau khi biết được những điều này cũng không từ chối nữa, sau đó cũng không nhận lấy chiếc hamburger từ tay đối phương, mà trực tiếp cắn một miếng.

_“Hửm?”_

Lần này đến lượt Anby có chút ngẩn người, bởi vì chỗ Wise vừa cắn chính là chỗ cô vừa mới cắn xong, vốn tưởng rằng đối phương sẽ nhận lấy, sau đó tìm một chỗ mới để cắn, không ngờ…

Anby không nói thêm gì nhiều, mà khuôn mặt hơi ửng đỏ thu tay về, sau đó làm như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục ăn.

Cái, cái dáng vẻ này, đã coi như là hôn gián tiếp rồi đúng không?!

Belle ở bên cạnh thấy vậy cũng không thể bình tĩnh nổi một chút nào, anh trai mình ngay trước mặt mình bị người phụ nữ khác cướp mất, điều này bảo cô làm em gái phải làm sao?

Mặc dù nói Wise và Anby đã sớm hôn nhau rồi, nhưng lén lút và trước mặt thì có thể giống nhau được sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!