## Chương 130: Thử Chấp Nhận
Không, đợi đã, mặc dù vấn đề tu la tràng đã được giải quyết, nhưng trước mắt dường như lại có một vấn đề nghiêm trọng hơn.
Wise nhìn các thiếu nữ bên cạnh đã bắt đầu cởi quần áo của mình, khoan hãy nói đến ba cô bạn thân của Ellen, chỉ riêng môi trường xung quanh thôi đã có vấn đề rồi.
Tuy nói chỗ này khá hẻo lánh, nhưng cũng không phải là không có ai đến, nhỡ lát nữa xảy ra chuyện gì mà bị người ta bắt gặp thì tiêu đời.
_“Fairy, nhờ cô lái xe qua đây giúp tôi.”_
Wise gọi trong đầu, nhưng mãi vẫn không nhận được phản hồi của đối phương, chỉ có âm thanh vang lên giống như dòng điện rò rỉ lúc máy móc bị chập mạch.
Âm thanh kéo dài liên tục, thỉnh thoảng lại vang lên một tiếng thật lớn.
Đối với động tĩnh kỳ lạ này, Wise rất nghi hoặc, thế là liền phân ra một chút sự chú ý, tiến vào trong thế giới mạng.
Nhưng vừa mới vào, cảm giác quen thuộc liền xuất hiện, đó là cảm giác bị một thiếu nữ ôm từ phía sau, còn về việc tại sao chắc chắn là thiếu nữ? Chỉ có thể nói là có sấm sét (ý chỉ sự mềm mại), không cần nói nhiều.
Nhưng rất nhanh anh cũng nhận ra thân phận của đối phương.
_“Cô là... Fairy?”_
_“Vâng... Chủ nhân, rất xin... lỗi, logic vận hành... cốt lõi của tôi... hình... như xảy ra chút... vấn đề...”_
Lúc Fairy nói chuyện cứ ngắt quãng, hơn nữa còn xen lẫn âm thanh của dòng điện.
Khoan hãy nói hình thái nhân hóa thiếu nữ tóc xanh buộc hai chùm của đối phương là chuyện gì, chỉ nhìn trạng thái này của cô, hoàn toàn giống hệt bọn Anby ở bên ngoài.
Chỉ là Fairy dường như vẫn còn giữ được chút lý trí, nhưng ngoài ra nếu muốn cô làm thêm gì đó thì e là không được rồi.
Còn về việc đi cầu cứu hệ thống?
Đùa gì vậy? Đừng quên tên của cô ta chứ! Tên này chỉ hận không thể để anh đội cái mác 200 điểm mị lực đi lung tung khắp nơi, sau đó bị người ta xâm...
Khụ khụ, là thu thập thêm nhiều năng lượng từ người khác giới.
Tóm lại bây giờ không trông cậy vào hệ thống được rồi, đợi đã, nhắc mới nhớ trước đó Anby hình như có nhắc tới...
Đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, Wise vùng vẫy bò dậy, sau đó trực tiếp kéo Anby lên, bắt đầu sờ soạng trên người cô.
Người sau thấy vậy không hề phản kháng, sắc mặt hồng hào chủ động ôm lấy cổ Wise, mặc cho anh tùy ý sắp đặt.
Mà các thiếu nữ khác có mặt ở đó thấy thế, dường như trong dục vọng mãnh liệt vốn có lại xen lẫn thêm cảm xúc bất mãn.
Nhưng điều này cũng bình thường, tuy nói vì nguyên nhân mị lực và thể chất dẫn đến việc các cô đều bộc lộ ra suy nghĩ thuần túy nhất, nhưng những suy nghĩ mang tính bản năng như ghen tuông thì vẫn tồn tại.
Mà Wise ở bên này, cũng rất nhanh đã tìm ra thứ mình muốn trên người Anby, là một tấm thẻ phòng khách sạn.
Điểm này không có gì bất ngờ, với tính cách của Anby thì việc chuẩn bị trước cũng là bình thường.
Một lúc sau, cảnh Wise lại bị các thiếu nữ vây quanh đã xuất hiện trong phòng khách sạn.
... (Nội dung chi tiết ở đây chắc chắn là không thể đăng được rồi, ngoài ra về tổ đội ba cô bạn thân, tôi không chắc có nên thu nhận hay không, bởi vì làm vậy Ellen không nói là tuyệt đối, nhưng xác suất cao là sẽ bùng nổ.)
Trải qua một khoảng thời gian khá dài, khi mở mắt ra lần nữa, Ellen phát hiện trời đã tối, cảm thấy đau đầu, cô theo bản năng muốn ăn kẹo, nhưng lại phát hiện đã ăn rồi.
_“Đây là đâu?”_
Nhìn trần nhà xa lạ phía trên, Ellen lúc này mới phát hiện bên cạnh mình đang nằm một, không, nói chính xác thì phải là mấy người.
Ngoại trừ Wise ra, những người khác đều là những cô gái đã gặp trước đó, đã xảy ra chuyện gì sao? Tại sao mọi người đều ngủ ở đây?
Không đúng! Kiểu ngủ gì mà lại khiến tất cả mọi người đều trần truồng thế này?
Ellen xoa xoa trán mình, đồng thời lờ mờ nhớ lại những chuyện đã xảy ra trước đó, trong chốc lát sắc mặt đỏ bừng.
Tuy nhiên đúng lúc này, cánh tay đang bị cô gối đầu lên đột nhiên vươn tới xoa xoa tóc cô, Ellen vốn đang trong trạng thái xấu hổ và tức giận, bị làm như vậy, gần như theo bản năng cắn một cái.
Chủ nhân của cánh tay đối với việc này dường như đã sớm quen rồi, nếu nhìn kỹ, trên cánh tay đó còn có không ít vết cắn tương tự, chỉ là theo thời gian hồi phục, có một số đã mờ đi.
Mà theo động tĩnh phát ra từ phía Ellen, những người khác cũng lần lượt bị đánh thức.
Anby, Nekomata và cả Belle, ba người tỏ ra khá bình tĩnh, dường như không quá bất ngờ về chuyện này, có chăng cũng chỉ là sự bất đắc dĩ.
Nhưng ngược lại, ba người kia thì không làm được như vậy.
Rain quấn một chiếc chăn co rúm vào góc giường, Ellen thấy vậy cũng vội vàng tìm thứ gì đó che chắn cho mình, mặc dù nói những gì nên nhìn và không nên nhìn đều đã bị nhìn hết rồi.
Còn Koleda thì không ưu tiên để ý đến những thứ này, suy cho cùng chuyện như vậy trước đây cô cũng đã trải qua rồi, bây giờ cô chỉ muốn hỏi cho ra nhẽ.
Để ngăn Wise né tránh câu hỏi của mình, cô trực tiếp ngồi lên người đối phương, sau đó hung dữ dùng bàn tay nhỏ nhắn ấn chặt lên ngực anh.
Thực ra vốn dĩ là muốn túm cổ áo, nhưng bây giờ không có thứ đó để cô túm.
_“Wise, tình huống này là sao? Tôi cần một lời giải thích!”_
Bị bức cung như vậy, Wise thấy thế cũng đành phải nói thật (bịa đặt trắng trợn), sau khi anh nói xong những lời đã chuẩn bị từ trước, mọi người lại một lần nữa chìm vào im lặng.
Chỉ có Belle là mở miệng với vẻ mặt đầy lo lắng.
_“Nói cách khác, anh trai vì một số nguyên nhân mà mắc phải một căn bệnh kỳ lạ, mặc dù khiến anh trở nên lợi hại hơn, nhưng tác dụng phụ lại là bắt buộc phải đi làm...”_
Nói đến đây cô có chút ngại ngùng, không tiếp tục nói nữa, nhưng rốt cuộc là làm gì thì mọi người đều hiểu.
_“Đợi đã, Belle, sao em cũng ở đây? Không phải em...”_
Ba người Koleda sau khi chú ý tới Belle liền lập tức trợn tròn mắt, may mà sau khi được giải thích, các cô cũng hiểu ra không phải như mình nghĩ.
Vậy tiếp theo chính là tiếp tục bàn luận về vấn đề của Wise, theo như anh nói, nếu trong một thời gian dài không triệt tiêu tác dụng phụ thì sẽ xảy ra chuyện rất đáng sợ.
Nói đến đây, mọi người không khỏi nhớ lại lúc đột nhiên mất đi ý thức trước đó, xem ra đây chính là chuyện đáng sợ mà Wise nói.
Quả thực cũng có thể gọi là đáng sợ, suy cho cùng đó là sức hút có thể khiến con người ta hoàn toàn mất đi lý trí, hơn nữa sức hút này không chỉ xuất hiện khi tác dụng phụ bùng phát.
Thậm chí ngay cả khi tiếp xúc bình thường cũng sẽ lờ mờ tỏa ra.
_“Đúng vậy, hơn nữa tác dụng phụ này không phải là cố định, nó sẽ tăng lên theo sự gia tăng thực lực của anh.”_
Nghe những lời Wise nói, trong lòng các cô gái cũng đã hiểu ra, đồng thời nhớ lại khí thế dường như có thể lấy một địch mười của đối phương.
Chợt cảm thấy những việc Wise làm dường như cũng không phải là không thể hiểu được.
Koleda sau khi nghe xong lời của Wise thì vẫn luôn cúi đầu, nhưng lúc này lại đột nhiên lên tiếng.
_“Ừm, tôi hiểu rồi, tôi sẽ thử chấp nhận, dù sao anh cũng là cha... ân nhân đã giúp tôi trả lại sự trong sạch cho cha và cũng là người tôi thích.”_
Koleda nhận ra mình lỡ lời, thế là vội vàng sửa miệng, đồng thời biểu cảm có chút không tự nhiên.