## Chương 136: Xin Chào, Xin Hỏi Là Cô Lucy Phải Không?
Nicole nghe lời Wise nói không khỏi có chút cảm động, suy cho cùng ở Cunning Hares đâu có ai làm bữa sáng cho cô, mọi người bình thường đều phải vội vàng đi làm ủy thác, ngoài cô ra cơ bản không có ai biết nấu ăn.
Cho nên muốn ăn một bữa sáng bình thường căn bản là không thể, cũng chỉ có dạo trước Nekomata đến, mới đỡ hơn một chút, nhưng chưa được mấy ngày Anby đã ngày nào cũng dẫn Nekomata đến tiệm băng đĩa ăn chực.
Nicole mặc dù cảm thấy làm vậy rất tiết kiệm tiền, nhưng ngày nào cũng ăn chực như vậy, cho dù là cô cũng sẽ cảm thấy có chút ngại ngùng...
Đang mải suy nghĩ cô cầm một chiếc sandwich trước mặt lên, cắn một miếng, sau đó đột nhiên trợn tròn mắt.
_“Ưm!”_
_“Cô sao vậy? Nicole, bị nghẹn rồi sao? Ở đây có sữa này, mau uống mấy ngụm nuốt xuống đi.”_
Belle ở bên cạnh thấy vậy vội vàng rót cho Nicole một cốc sữa, nhưng người sau thấy thế lại lập tức lộ vẻ khó xử, sau đó đưa tay đẩy cốc sữa sang một bên, tỏ ý từ chối.
Sữa cái thứ này hôm nay cô đã uống đủ nhiều rồi, uống thêm nữa chắc mắc chứng chán sữa mất.
Mà Belle thấy vậy cũng nhớ ra điều gì đó, bởi vì trạng thái lúc này của Nicole, so với dáng vẻ của cô trong một lần nào đó trước đây không thể nói là không liên quan, chỉ có thể nói là giống hệt nhau.
Sau đó hung hăng trừng mắt nhìn Wise bên cạnh một cái, quay sang lại rót cho Nicole một cốc nước cam.
Mặc dù vì Belle nên cô không còn kích động như vừa nãy nữa, nhưng vẫn không khỏi khen ngợi chiếc sandwich trong tay.
_“Chiếc sandwich này thực sự rất ngon! Là chiếc ngon nhất mà tôi từng ăn đấy!”_
Nicole vừa nói vừa cắn từng miếng lớn sandwich, sau khi ăn xong, vẫn còn chút chưa thỏa mãn liếm liếm những ngón tay trắng trẻo thon dài của mình.
Tuy nhiên giây tiếp theo cô liền cứng đờ tại chỗ, mình vừa nãy hình như chưa rửa tay thì phải?
Nhận ra điều này Nicole mặc dù có chút buồn nôn, nhưng lại không nỡ lãng phí thức ăn, oán hận liếc nhìn Wise ở phía đối diện bàn.
Sau đó đứng dậy mượn nhà vệ sinh đi rửa tay, súc miệng, sau đó mới quay lại tiếp tục vui vẻ thưởng thức món ngon.
Mãi cho đến khi Nicole ăn xong, tâm mãn ý túc rời đi, Belle liền lập tức dồn Wise đang định đứng dậy đi rửa bát vào tường (kabe-don).
_“Anh trai, anh có phải nên giải thích cho em một chút không? Rốt cuộc tình huống này là sao?!”_
Belle không hiểu lắm tại sao anh trai nhà mình đột nhiên lại qua lại với Nicole, trước đây quan hệ của hai người đáng lẽ cũng không thân thiết đến thế mới phải.
_“Chuyện này thì, phải kể từ lần trước...”_
Wise nói rồi liền kể ra vụ cá cược giữa mình và Nicole, mà Belle sau khi nghe xong, vừa kinh ngạc lại vừa có chút tức giận.
_“Cho nên anh liền mượn cớ này uy hiếp Nicole, bắt cô ấy...”_
Belle nói đến đây thì không tiếp tục nói nữa, mặc dù nói cô không bài xích việc anh trai nhà mình tìm nhiều cô gái như vậy, nhưng nếu dùng sự đe dọa để đạt được mục đích, thì cô chắc chắn không thể chấp nhận được.
Mà thấy mình bị hiểu lầm, Wise cũng lập tức giải thích.
_“Anh không hề uy hiếp Nicole, là cô ấy chủ động tìm đến anh.”_
“Cái gì? Hóa ra là vậy sao? Dùng cách này để cấn trừ khoản nợ cần phải trả, nếu là Nicole thì, quả thực giống như có thể làm ra chuyện này...
Không đúng, bây giờ không phải nói chuyện này, mặc dù là Nicole tự nguyện, nhưng anh trai lại dám dùng thu nhập của Proxy để thỏa mãn sở thích cá nhân!”
Belle nói đến đây còn hung hăng nhìn Wise, chỉ là lúc này lại không còn dáng vẻ tức giận như trước nữa, người sau thấy vậy cũng biết ải này đã qua rồi.
_“Được rồi, em muốn gì? Anh mua cho em.”_
_“Tuyệt quá, anh trai là tốt nhất, đợi chút, em đi chọn vài món.”_
Belle nói rồi liền vui vẻ tiến lên hôn Wise một cái, sau đó nhảy chân sáo về phòng mình, bắt đầu chọn lựa những thứ mình muốn.
Còn về việc tại sao không ra ghế sofa ở tầng một? Bởi vì bên đó dường như vẫn chưa dọn dẹp xong.
Cũng sau khi Belle rời đi, Wise lúc này mới vào phòng bắt đầu dọn dẹp ghế sofa, nhưng đúng lúc này, Fairy ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng.
_“Chủ nhân, tôi vừa mới ngăn chặn một kẻ muốn doxxing (đào bới thông tin cá nhân) ngài.”_
Nghe thấy lời này, Wise đang dọn dẹp ghế sofa khựng lại một chút, sau đó xua tay bày tỏ.
_“Rất bình thường, suy cho cùng làm Proxy mà, ai mà chưa từng bị doxxing chứ?”_
_“Không phải đâu, Chủ nhân, trong lúc tôi phản doxxing đối phương thì phát hiện, đối phương không phải thông qua mạng Inter-Knot để doxxing, ngược lại là vì tiểu thuyết của ngài.”_
_“Tiểu thuyết?”_
Wise nghe thấy lời này có chút nghi hoặc, mà Fairy thì tiếp tục lên tiếng.
_“Đúng vậy, chính là tiểu thuyết, và dựa theo bình luận trên tài khoản của đối phương mà tôi tìm được, tôi tìm thấy một tin nhắn riêng gửi cho ngài: ‘Cái tên này, mau chóng bão chương cho bổn tiểu thư, một ngày mười chương cho ai xem hả? Không muốn nhận quà nữa đúng không?’.”_
Nghe Fairy đọc xong tin nhắn của đối phương một cách vô cùng sống động, Wise chợt im lặng, mặc dù rất cảm thán đối phương ngay cả giọng điệu cũng có thể bắt chước tốt như vậy.
Nhưng nguyên nhân quan trọng hơn vẫn là, giọng điệu này nghe rất quen, đối phương thường xuyên tặng quà cho mình, thậm chí còn tặng đến mức lên top 1 rồi.
Hơn nữa trước đó lúc mình tạm ngưng cập nhật, đối phương dường như còn lớn tiếng dọa sẽ doxxing anh, sau đó trói anh mang về bắt cập nhật, chỉ là lúc đó Wise không tin, chỉ coi như đối phương đang chém gió.
Cộng thêm lúc đó vừa hay là đêm trước khi Cựu Đô thất thủ, tự nhiên cũng không có thời gian quản những chuyện này, chỉ là không ngờ đối phương vậy mà lại thực sự doxxing rồi.
_“Tên trên mạng của người này có phải gọi là Khúc Bi Ca Của Kim Cơ Ty không?”_
_“Đúng vậy, Chủ nhân.”_
_“Được rồi, tôi hiểu rồi.”_
Wise mặc dù có chút cạn lời, vậy mà vì xem tiểu thuyết lại đi doxxing tác giả, nhưng đối phương suy cho cùng cũng là top 1, hơn nữa trông có vẻ dường như còn rất có tiền.
Mặc dù nói bây giờ không thiếu tiền, nhưng Wise vẫn nhắn tin liên lạc với đối phương.
Mà cùng lúc đó, ở Blazewood xa xôi tại Outer Ring, bên trong doanh trại của Sons of Calydon.
Lucy vốn đang vì không có việc gì nên ngồi đọc tiểu thuyết, đột nhiên nhận được một tin nhắn.
_“Hửm? Là tác giả đó sao, sao tự nhiên lại nhắn tin cho mình? Lẽ nào là sợ rồi?”_
Nghĩ đến đây Lucy không nhịn được vui vẻ hừ hừ hai tiếng, mặc dù nói việc doxxing không thành công, nhưng nếu đối phương đã bị mình dọa sợ, vậy thì nhân cơ hội yêu cầu đối phương cập nhật thêm mấy chục chương là được.
Chỉ là khi Lucy mở tin nhắn đối phương gửi cho mình ra, cô trong nháy mắt ngây người tại chỗ, thậm chí suýt chút nữa cầm không vững điện thoại.
‘Xin chào, xin hỏi có phải là Lucy sống ở Blazewood, tên đầy đủ là cô Luciana Auxesia Theodoro de Montefio không?’
Lucy dùng bàn tay nhỏ bé run rẩy nắm chặt điện thoại, mặc dù trông có vẻ rất căng thẳng, thực tế lại càng căng thẳng hơn, nhưng lúc này chỉ căng thẳng thôi thì không có tác dụng gì.
Bình, bình tĩnh, Lucy, mày bây giờ nhất định phải bình tĩnh mới được, mặc dù nói bị đối phương gọi ra tên thật trên mạng, nhưng mà...
Nhưng mà thực sự không thể bình tĩnh nổi một chút nào a! Vốn dĩ là muốn doxxing đối phương, nhưng bây giờ vậy mà lại bị đối phương doxxing ngược lại rồi!
Lúc này Lucy đã không còn tâm trí đâu mà yêu cầu đối phương bão chương tiểu thuyết nữa, so với chuyện này cô càng để ý đến an toàn thông tin của mình hơn.
Nhưng ngay lúc cô chuẩn bị thăm dò trả lời lại một chút, thì phía đối diện lại gửi tin nhắn tới.
‘Cô Lucy không cần hoảng hốt, tôi không có ác ý.’