## Chương 148: Không Nghĩ Ra Được Tiêu Đề Bá Đạo Nữa Rồi, Làm Sao Bây Giờ?
Trong lúc hai người đang nói chuyện, một giọng nói non nớt đột nhiên vang lên từ bên cạnh, hiệu trưởng nghe thấy giọng nói này sắc mặt liền thay đổi, biểu cảm vừa rối rắm vừa kinh ngạc.
_“Ami, con, sao con lại ở đây?”_
_“Con vốn có chuyện muốn hỏi ba, nhưng bây giờ không cần nữa rồi.”_
Nghe lời của Ami, khí thế của hiệu trưởng rõ ràng yếu đi rất nhiều, ông ta há miệng, cuối cùng chỉ có thể thốt ra vài chữ.
_“Ami, con, con phải ngoan, con còn nhỏ, sẽ không hiểu đâu, mọi chuyện không phải như con thấy...”_
_“Vậy là gì ạ?... Xin ba hãy nói cho con biết, lý do tại sao ba biết rõ có thể làm hại đến con và các bạn mà vẫn làm như vậy.”_
Bất kỳ người cha nào cũng không muốn hình ảnh của mình trong mắt con gái trở thành một người xấu, hiệu trưởng nghe vậy vẫn muốn tiếp tục biện minh.
Nhưng Ami không giống những đứa trẻ bình thường dễ bị lừa, đặc biệt là sau khi đã tận mắt chứng kiến sự thật.
Nhưng ngay khi hiệu trưởng muốn tiếp tục giải thích, gần đó đột nhiên vang lên tiếng gầm rú của Ethereal, ngay sau đó là một con Ethereal khổng lồ xuất hiện trước mắt mọi người.
Sự xuất hiện của nó lập tức cắt ngang cuộc nói chuyện của mọi người, đám côn đồ thấy vậy liền chạy mất tăm.
Koleda thấy vậy vốn định phối hợp với mấy người khác cùng lên đối phó với gã này, nhưng không ngờ lại bị Wise ra tay trước.
Anh nhanh chóng tiếp cận và đâm một nhát vào lõi, trong lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, con Ethereal đã ngã rầm xuống đất.
Wise thì tiện tay rút thanh đoản đao thuộc tính sét ra, quay đầu nhìn Koleda và những người khác đang giơ vũ khí định xông lên, lúc này lại đang ngây người ra.
_“Thật, thật ngầu!”_
Giọng nói của Ami đã phá vỡ sự im lặng tại hiện trường, đối với một người cha, nếu có điều gì còn khó chịu hơn việc hình ảnh của mình trong mắt con gái bị phá vỡ.
Thì đó chỉ có thể là con gái mình trước mặt mình đi khen một người đàn ông khác, hiệu trưởng không nghi ngờ gì nữa lại một lần nữa bị đả kích.
Nhưng ông ta không muốn cứ thế bó tay chịu trói, cũng không hề tỏ ra hối cải, muốn đưa Ami rời khỏi Hollow nguy hiểm này trước.
Nhưng cô bé lại tức giận trừng mắt nhìn ông ta, đồng thời tỏ ra kháng cự.
Hiệu trưởng thấy vậy còn muốn giải thích cho cô bé về sự phức tạp của thế giới người lớn, Koleda cũng có cảm xúc mà nói ra suy nghĩ của mình.
“Tôi luôn cảm thấy từ ‘thế giới người lớn’ rất kỳ lạ, người lớn và trẻ con chẳng lẽ không ở cùng một thế giới sao?
Dù là vì trẻ con, người lớn không nên xây dựng thế giới này thành một nơi tốt đẹp hơn sao?
Lúc nhỏ tôi cũng từng nghĩ thế giới này là một đại dương đen tối nhuộm đen những con cá nhỏ. Lúc đó tôi ngày nào cũng tức giận, toàn thân đầy gai nhọn để chống cự... nhưng cũng sợ hãi vô cùng, tôi sợ thế giới kinh tởm này sẽ biến thành một bộ dạng kinh tởm.”
Ami bên cạnh im lặng lắng nghe, nghe đến đây cô bé không nhịn được hỏi một câu.
_“Vậy bây giờ thì sao?”_
_“Bây giờ tôi cảm thấy trở nên xấu xa và trưởng thành là hai chuyện khác nhau, một người là kẻ khốn nạn, chỉ vì anh ta muốn làm kẻ khốn nạn, cô nói đúng không, hiệu trưởng khốn nạn.”_
Hiệu trưởng đối với điều này lại cười khẩy, vẫn kiên trì với lý tưởng của mình.
“Tôi vốn không cần phải dây dưa với một con nhóc chưa trải sự đời như cô! Tuổi còn trẻ đã có thể thừa kế công ty mà cha mẹ để lại.
Cô thì hiểu gì về những người bình thường như chúng tôi, nếu tôi không nỗ lực, thì chẳng có gì để lại cho con gái cả!”
Hiệu trưởng vẫn cố chấp, nhưng ông ta làm sao biết được Ami trong khoảng thời gian này, vừa hưởng thụ sự giàu có vừa có cảm giác như thế nào?
Biết tại sao Ami lại thích dùng nước rửa tay đến vậy không? Vì cô bé cảm thấy những đồng Denny mình dùng đều là tiền bẩn thỉu không chính đáng.
Ami không nhìn cha mình, mà nhìn về phía Koleda, và hỏi cô, phải làm sao? Cô chỉ nói rằng mình không giỏi xử lý mối quan hệ cha con.
Nhưng Wise lại trực tiếp nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Koleda, cô muốn đưa Ami đi.
Chỉ là Wise nói thẳng ra như vậy, lại khiến Koleda có chút kiêu ngạo khoanh tay trước ngực.
_“Đây không phải tôi nói, là Wise nói, nhưng... cô nghĩ sao? Tuy không thể để cô ở lại lâu, nhưng ở tạm cho đến khi người giám hộ mà cô tin tưởng đến đón chắc không sao.”_
Koleda tuy miệng nói vậy, nhưng không khó để nhận ra cô vẫn rất quan tâm đến Ami.
Hiệu trưởng cuối cùng cũng chọn báo cáo tình hình cho hiệp hội điều tra, chờ đợi sự xử lý của hiệp hội, sự việc đến đây cũng coi như tạm thời kết thúc.
Vài ngày sau, Wise và Koleda mới biết được tình hình tiếp theo, Ami bây giờ đang sống cùng mẹ, và vẫn chuyển trường, vì cô bé không thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Hơn nữa nếu bị phát hiện, chắc chắn sẽ bị bạn học nhìn bằng ánh mắt khác, đồng thời cũng lo lắng liên lụy đến hai người bạn của mình.
Còn cha cô bé tuy bị miễn chức, nhưng không lâu sau lại có người tìm ông ta làm hiệu trưởng, lần này không phải trường công lập, mà là một nơi như trường học của doanh nghiệp TOPS.
Dưới ánh hoàng hôn, Koleda và Ami dựa vào lan can bên bờ sông cùng nhau ăn bánh mì dứa, đồng thời chờ đợi hai anh em đi mua nước uống.
Hai người trò chuyện với nhau, Koleda còn vì Ami nói ‘tiếc là không thể đưa cha mình vào tù’ mà bị sặc một cái.
Koleda thật sự không có ý đó! Hơn nữa cô bé lại muốn đưa cha mình vào tù đến vậy sao? Hành động đại nghĩa diệt thân này, trên mạng thường được gọi là cha hiền con thảo.
Cảm thấy có chút cạn lời, Koleda lại ăn thêm vài miếng bánh mì dứa, Ami thì nói ra lý tưởng của mình, lớn lên không muốn trở thành một người lớn tồi tệ như cha mình.
Mà muốn trở thành một người lớn như Koleda, chỉ là về mặt di truyền, chắc sẽ cao khoảng 1m7 nhỉ?
Ami vừa nói vừa mỉm cười nhìn Koleda, cô lập tức không chịu nổi nữa, nói rằng dù gen có tốt cũng chẳng có tác dụng gì.
Đồng thời buồn bực ăn thêm vài miếng bánh mì dứa, không biết từ lúc nào, không chỉ của mình mà cả bánh mì dứa của Wise và Belle cũng bị cô ăn hết.
Đến khi cô phản ứng lại, chỉ còn lại miếng bánh mì dứa đang cắn dở trong tay.
...
_“Phù, cuối cùng cũng xong, chỉ 1/4 cái bánh mì dứa căn bản không đủ mà.”_
_“Ừm, xin lỗi.”_
_“A, không sao đâu, Koleda, em cũng không có ý trách chị, anh trai đã mua đồ ăn rồi, chúng ta về ăn thêm một chút, vừa hay để chị nếm thử tay nghề của anh ấy.”_
Trên đường phố, Wise, Belle và Koleda ba người sóng vai nhau đi trên đường.
Nếu không phải người cao nhất là Wise đi ở giữa, mà đổi thành Koleda, e là sẽ có cảm giác như cha mẹ dắt con gái đi chơi.