## Chương 160: Corin: Nếu Có Thể, Anh Wise...
Corin Muốn...
Corin không hiểu, tại sao lúc này tâm trạng của mình lại tồi tệ như vậy? Rõ ràng ngay cả lúc trước khi sợ làm sai, sợ làm anh Wise thất vọng cũng không đến mức này.
Đôi mắt màu tím hồng có vẻ hơi trống rỗng, ánh sáng đã mất đi trong đó khiến người ta cảm thấy có chút đáng sợ, thậm chí ngay cả Wise trong phòng cũng cảm thấy sau lưng lạnh toát.
_“Sao vậy?”_
Rain có chút nghi hoặc nhìn Wise đột nhiên run lên một cái, rõ ràng ngay cả lúc trước khi bị cô dồn vào đường cùng, đối phương cũng chưa từng như vậy.
_“Không, không có gì, Rain, em ăn trước đi, anh ra ngoài xem một chút.”_
_“Ồ, là vì em gái nhỏ Corin sao? Vậy anh đi đi.”_
Rain nhìn Wise đứng dậy đi ra khỏi phòng ngủ cũng không nói nhiều, chỉ lấy máy tính bảng, đặt lên đầu gối đang co lại vừa xem vừa ăn.
Lúc này Wise cũng đã nhìn thấy Corin đang cúi đầu, im lặng không nói gì ở phòng khách, mái tóc dài màu matcha che đi khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, khiến người ta không nhìn thấy biểu cảm.
Thấy vậy Wise cũng nhận ra có điều không ổn, dù sao cũng là người kinh nghiệm dày dặn, nếu không anh cũng sẽ không vừa có phản ứng đã liên tưởng đến nguyên nhân là do Corin.
Phải biết rằng lúc này độ hảo cảm của Corin đối với anh đã đạt đến trên 90, tình hình như bây giờ, chắc là vì nhìn thấy cảnh mình và Rain thân mật trong phòng vừa rồi.
Nghĩ đến đây Wise thầm tặc lưỡi, thời gian mình tung hoành tình trường vẫn còn hơi ngắn, lại không lường trước được cả tình huống này.
Nhưng may mà vẫn còn cơ hội cứu vãn, Wise vừa nghĩ vừa đưa tay, nhẹ nhàng xoa đầu Corin.
Người sau dường như lúc này mới có cảm ứng, hơi ngẩng đầu lên, đôi mắt màu tím hồng trống rỗng và hỗn loạn dưới tóc mái cứ thế nhìn anh.
_“Sao vậy? Anh Wise, chị… chị Rain ăn xong chưa ạ? Vậy Corin đi rửa bát…”_
Corin nói rồi định đứng dậy, nhưng Wise sao có thể để cô đi như vậy?
Anh liền đưa tay nắm lấy cánh tay trắng nõn mảnh khảnh của đối phương, cảm giác da thịt mềm mại, nhưng ngay sau đó là một lực rất lớn truyền đến, khiến anh không khỏi phải dùng thêm chút sức.
Lúc này Corin vốn đã tâm thần bất định, bị kéo như vậy, cơ thể lập tức mất thăng bằng, nếu là bình thường còn có thể giữ vững thân hình, nhưng bây giờ thì…
Corin chỉ cảm thấy một trận mất trọng lượng, cơ thể ngã về phía sau, vốn tưởng sẽ chạm vào sàn nhà, nhưng ngay sau đó lại cảm nhận được một vòng tay ấm áp.
Cô theo bản năng ngẩng đầu lên, vừa hay đối mặt với Wise đang cúi đầu xuống, đầu cô tựa vào lồng ngực đối phương, hai tay đối phương thì thuận thế ôm lấy cô.
Trong lúc nhất thời không phản ứng kịp, Corin chớp chớp đôi mắt sáng long lanh, còn Wise thì lúc này dịu dàng mở lời.
_“Không sao chứ? Tiểu Corin.”_
Nghe giọng nói thân thiết này, đồng thời cảm nhận được sự ấm áp khi cơ thể tựa vào lòng đối phương, khuôn mặt nhỏ nhắn của Corin nhanh chóng ửng hồng, tim cũng đập thình thịch.
_“Anh… anh Wise…”_
Giọng Corin vừa ngại ngùng vừa run rẩy, Wise chú ý đến đôi đồng tử đã có lại ánh sáng của đối phương, cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
_“Xem ra là không sao rồi.”_
Lời nói này của anh truyền vào tai Corin, lại khiến người sau đột nhiên phản ứng lại.
Nếu mình không sao rồi, vậy anh Wise có phải sẽ không ôm mình như thế này nữa không? Không, không được, Corin còn muốn được anh Wise ôm thêm một lúc nữa.
Rõ ràng ấm áp như vậy, khiến người ta muốn chìm đắm trong đó, nhưng mà…
Corin trong lòng vô cùng rối bời, nghĩ xem có nên giả vờ yếu ớt, để Wise ôm mình thêm một chút, đồng thời cơ thể lại theo bản năng cọ cọ, dường như muốn chui sâu hơn vào lòng Wise.
Nhưng Corin không biết rằng, lúc này Wise không hề có ý định thả cô ra khỏi vòng tay mình.
_“Corin vừa rồi sao vậy? Trông tâm trạng rất tệ.”_
Wise nói năng nhẹ nhàng, Corin nghe xong lại có chút ngại ngùng không dám mở lời, mấy lần hé miệng nhưng đều không phát ra tiếng.
Wise thấy vậy cũng không vòng vo nữa, nói thẳng.
_“Là vì Corin vừa chú ý đến chuyện trong phòng sao?”_
Nghe vậy, thân thể mềm mại của Corin rõ ràng run lên, một lúc lâu sau mới gật đầu.
_“Vâng, Corin cũng không hiểu tại sao lại như vậy, chỉ cảm thấy rất buồn, trong lòng rất buồn…”_
Corin nói đến đây thì dừng lại, không nói tiếp nữa, vì cô không muốn Wise quá lo lắng.
_“Vậy sao? Vậy có cách nào để Corin không buồn nữa không?”_
Wise vừa nói vừa dùng tay nhẹ nhàng nâng cằm Corin lên, để cô ngẩng đầu đối mặt với mình, tiện thể ghé mặt lại gần hơn một chút.
Nhận ra tình huống này, Corin theo bản năng muốn cúi đầu, nhưng lại bị tay Wise giữ lại, chỉ có thể ngại ngùng đối mặt với anh.
Đồng thời trong lòng cô còn xuất hiện một giọng nói, bảo cô hãy thành thật nói ra suy nghĩ trong lòng mình, cứ như nếu bây giờ không nói ra, sẽ khiến cô sau này vô cùng hối hận.
Thế là cô lấy hết can đảm, như thể đã hạ quyết tâm mà mở miệng.
_“Cái đó… anh Wise, Corin muốn… muốn…”_
Tuy lời của Corin không nói hết, còn có chút mập mờ, thậm chí nói đến sau còn vì ngại ngùng mà không nói tiếp được.
Huhu, Corin thật vô dụng, ngay cả nói cũng không nói được, lần này ngay cả cơ hội bày ra trước mắt cũng không có, anh Wise cũng sắp rời xa mình rồi, Corin quả nhiên chỉ hợp ở một mình trong góc tối…
Corin trong lòng vạn niệm tro tàn, cảm thấy mình đã hoàn toàn thất bại, đồng tử lại từ từ mất đi ánh sáng, dường như sắp hỏng một lần nữa.
Nhưng Wise sẽ không làm ngơ, thế là trong ánh mắt vô cùng kinh ngạc của Corin, anh cúi mặt xuống.
Cảm giác ấm áp ẩm ướt hiện lên trên môi mình, Corin trong khoảnh khắc này chỉ cảm thấy đầu óc mình lâng lâng, như thể có thứ gì đó đã lấp đầy nó.
Nhưng rất nhanh cô đã hiểu đó là gì, là hạnh phúc, là tình cảm mang tên hạnh phúc!
Corin rất vui, cũng rất kích động, thế là cô đã làm ra hành động táo bạo nhất trong đời mình.
Đưa tay ôm lấy cổ Wise, đồng thời nhón gót chân lên, muốn thời gian tiếp xúc với anh lâu hơn nữa.
Nhưng thời gian tươi đẹp nào rồi cũng có lúc kết thúc, ngay lúc Corin đang say đắm vì điều này, tiếng bước chân đột nhiên vang lên từ cửa phòng ngủ.
Nhưng tiếng bước chân đi đến cửa thì dừng lại, người đó chính là Rain, vì nghe thấy tiếng nói chuyện, cảm thấy có chút không yên tâm, nên ra xem.
Không ngờ lại bắt gặp cảnh này.
Rain: Có bò à! Mà còn là ngay trước mặt!
(Ps: Ngoài ra, ở đây xin phàn nàn một tình huống, đó là một số người trong nhóm không đọc thông báo, không hoạt động trong thời gian dài, sau khi bị quản trị viên xóa ra ngoài, còn thêm tài khoản của quản trị viên để chửi bới, vì vậy ở đây xin nhắc lại một lần nữa, không hoạt động trong thời gian dài sẽ bị xóa ra ngoài.)