## Chương 201: Pocona: Meo~ Đừng...
Đáng Ghét...
_“Meo ô~ Không! Không đúng... Ưm... Đáng ghét...”_
Dưới thủ pháp tuyệt diệu và vô song của Wise, người phụ nữ Thiren dễ dàng bị khuất phục. Mấy người đứng cạnh thấy vậy cũng lập tức vây quanh lại.
Burnice càng tỏ vẻ vô cùng ghen tị, còn định nhân lúc hỗn loạn sờ thử mèo lớn một chút. Kết quả là sau khi Wise dừng tay, đối phương lập tức đưa hai tay che trước ngực, cảnh giác nhìn bọn họ.
Tình huống như vậy cô nàng cũng đành phải dừng tay. Còn người phụ nữ Thiren đối diện thì mang theo vẻ mặt vừa xấu hổ vừa tức giận nhìn Wise. Dù đang đeo mặt nạ, mọi người vẫn có thể cảm nhận được cảm xúc nghiến răng nghiến lợi của cô ta.
Suy cho cùng, đối với Thiren mà nói, ngoại trừ người thân cận và tin tưởng nhất, hoàn toàn không thể cho phép người khác chạm vào phần bụng của mình, chứ đừng nói là xoa nắn!
Pocona hiện tại thậm chí còn muốn dạy cho Wise một bài học ngay tại trận, nhưng nhìn đám người đang bao vây mình, cuối cùng chỉ đành thở dài một tiếng.
_“Được rồi, đến đây thôi, tôi nhận thua.”_
_“Nhận thua? Này, ý gì đây, nói cho rõ ràng xem nào.”_
Lucy lên tiếng với giọng điệu không mấy thân thiện, Pocona đối diện cũng không hề mập mờ.
_“Ý là, linh kiện của xưởng tái chế sẽ được trả lại cho xưởng, phần ở Abandoned Car Cemetery tôi cũng từ bỏ. Chuyện ngày hôm nay...”_
Nói đến đây cô ta bất giác dừng lại một chút, hung hăng trừng mắt lườm Wise một cái, sau đó mới nói tiếp.
_“... Chúng ta cứ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì đi!”_
_“Hả... Chuyện ngày hôm nay coi như chưa từng xảy ra?”_
Burnice sau khi nghe đối phương nói vậy, bất giác kêu lên một tiếng.
“Sao, các người cảm thấy chịu thiệt à? Sau khi tôi mua linh kiện đi, ngoài các người ra chắc chưa có ai đến đó, danh tiếng của Sons of Calydon chắc cũng chẳng tổn thất gì.
Hơn nữa, nếu bên thuê biết tôi thất thủ, đối với tôi cũng chẳng có lợi ích gì. Cho nên tôi sẽ tuyên bố là chuyện đã giải quyết xong, người hưởng lợi đứng sau cũng là các người.”
Huống hồ tôi chịu thiệt cũng đâu có nhỏ!
Pocona thầm nghĩ trong lòng. Lời cô ta nói cũng không phải không có lý, suy cho cùng nếu cô ta quay về báo cáo nhiệm vụ thất bại, tên chủ thuê kia chắc chắn sẽ lại phái người khác đến phá rối.
Nhưng Burnice dường như vẫn có chút không hài lòng với kết quả này, vẻ mặt hơi thất vọng lẩm bẩm một câu.
_“Chuyện ngày hôm nay... coi như chưa từng xảy ra?”_
_“Này, đừng có được đằng chân lân đằng đầu, cô còn muốn thế nào nữa?”_
Pocona lúc này cũng hơi tức giận rồi. Tuy nói hiện tại cô ta đúng là phe yếu thế, nhưng nếu bị ép quá đáng, cũng sẽ cắn người đấy.
_“Nhưng mà... nhưng mà vừa nãy chúng ta rõ ràng đã chơi với nhau lâu như vậy! Hơn nữa cô cũng rất vui vẻ mà, đúng không? Lúc bị Wise sờ, rõ ràng cô tận hưởng đến mức mắt híp cả lại rồi kìa!”_
_“A! Đáng ghét! Câm miệng! Đừng nói nữa!”_
Lời của Burnice trong mắt Pocona hoàn toàn là nói hươu nói vượn. Vừa nãy bọn họ đang chiến đấu thực sự cơ mà, tuy có xảy ra chút sự cố nhỏ, nhưng sự thật là không thể thay đổi.
Sao đến miệng đối phương lại biến thành chơi đùa rồi? Hơn nữa...
_“Đừng có nhắc đến chuyện vừa nãy với tôi nữa!”_
Pocona hét lớn. Burnice thấy vậy cũng sững sờ, thấy cảm xúc của người kia kích động như vậy, cũng đành phải chuyển chủ đề.
_“Hả? Được rồi, nhưng mà, mèo con, thân thủ của cô tốt thật đấy. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một Thiren mèo vừa lợi hại lại vừa đáng yêu như cô! Hơn nữa quả nhiên giống như trong truyền thuyết, Thiren mèo sẽ không trung thành với chủ nhân nhỉ.”_
_“Hừ, dù sao tôi cũng chỉ là một lính đánh thuê nhận tiền làm việc, hơn nữa tên chủ thuê kia, nói thật tôi cũng chẳng có thiện cảm gì với hắn.”_
Nói thì nói vậy, nhưng Pocona cũng không muốn rước họa vào thân, cho nên về thân phận của chủ thuê, cô ta tuyệt đối sẽ không tiết lộ.
Burnice nghe vậy cũng quả quyết gật đầu, tỏ ý phe mình sẽ không can thiệp vào chuyện này. Lucy vốn còn định phản bác một chút, nhưng Caesar lúc này lại hào sảng đồng ý.
Theo lời cô nói, chuyện Burnice đã quyết định thì tuyệt đối sẽ không thay đổi.
_“Mèo con, nếu cô đã không thích chủ thuê hiện tại, đến Sons of Calydon thì sao?”_
_“Hả...?”_
Lời mời đột ngột của Burnice khiến Pocona nhất thời có chút không phản ứng kịp. Mạch não của đối phương nhảy số quá nhanh, người bình thường thật sự không theo kịp.
Nhưng rất nhanh, trên mặt cô ta đã hiện lên một nụ cười đầy hứng thú.
_“Hehe... Không sợ tôi phản bội các người sao? Móng vuốt của Thiren mèo, có thể vươn về phía bất kỳ ai đấy.”_
Về điều này Wise tỏ vẻ thấu hiểu sâu sắc. Suy cho cùng, ngay cả đến bây giờ, Nekomata thỉnh thoảng lúc kích động cũng sẽ cào cậu vài cái, có lúc thậm chí còn trực tiếp dùng răng khểnh cắn cậu.
Còn Burnice bên này thì hoàn toàn không bận tâm mà xua xua tay, sau đó hiện lên vẻ mặt tự tin.
_“Yên tâm đi, tôi nghe nói mèo con sẽ chọn người mạnh nhất làm bạn đồng hành, Sons of Calydon chúng tôi nhất định có thể làm được! Huống hồ...”_
Burnice đột nhiên nhìn sang Wise ở bên cạnh, sau đó đưa tay ôm cậu lên, giơ ra trước mặt Pocona.
_“Đây chẳng phải còn có Wise sao? Thủ pháp của cậu ấy cô cũng đã kiến thức rồi, lúc đó mèo con cô cũng rất tận hưởng mà, thế nào? Có rung động không? Có muốn gia nhập không!”_
Pocona lại theo bản năng lùi lại một bước, dường như có chút sợ hãi sự tiếp cận của Wise. Cảnh tượng này quen thuộc biết bao, nhớ lại ngày trước, Nekomata cũng có phản ứng như vậy.
_“Ưm! Chuyện này đợi các người trở thành kẻ mạnh nhất rồi hẵng nói! Ngoài ra đừng có lúc nào cũng gọi người khác là mèo con, mèo con, tôi cũng có tên, tôi tên là Pocona.”_
Pocona nói xong câu này liền quay đầu bước đi thật nhanh không ngoảnh lại. Burnice thấy vậy thì hét lớn gọi theo.
_“Này! Pocona, lần sau lại đến chơi cùng nhé!”_
_“Hừ, bạn chơi không biết nặng nhẹ như cô, thôi bỏ đi.”_
Pocona đáp lại từ đằng xa. Burnice nghe thấy thì có chút nghi hoặc nghiêng đầu.
_“Ý của Pocona là, thích Wise hơn sao? Ưm... Đột nhiên vừa ngưỡng mộ lại vừa ghen tị quá đi.”_
_“Đợi đã, Burnice, cô ghen tị thì ghen tị, đừng có ôm Wise chặt thế chứ! Cậu ấy sắp bị cô siết đến ngất đi rồi kìa!”_
Caesar nói rồi giật lấy Wise từ trong lòng Burnice. May mà chất lượng màn hình hiển thị trên mặt Bangboo đủ tốt, nếu không lúc này chắc đã bị lõm vào hai cái hố to rồi.
Wise lúc này cũng thở phào nhẹ nhõm. Áp lực vừa rồi thực sự hơi lớn, bất kể là về mặt tinh thần hay thể xác.
Về mặt thể xác thì không cần phải nói nhiều. Còn về mặt tinh thần, chính là cậu sợ bị coi là kẻ biến thái.
Nhưng xét theo tình hình hiện tại, Lucy và Caesar ngoài việc cảm thấy tay nghề vuốt mèo của cậu đặc biệt tốt ra, đều cho rằng đó là việc bắt buộc phải làm khi tự cứu mình.
Còn Burnice ư? Cô nàng thì khỏi phải nói rồi, với trạng thái tinh thần của đối phương, chắc chắn chỉ cảm thấy chuyện này đặc biệt bình thường và thú vị thôi.
Thậm chí còn có ý định muốn thỉnh giáo cậu cách vuốt mèo nữa. Nhân tiện nói thêm, còn một chuyện nữa.
(Về Pocona, suy nghĩ của mọi người là gì? Tôi thấy khá đáng yêu, một Thiren mèo ngực khủng ngạo kiều, rất có nguyên tắc của riêng mình, có nên thu nhận không? Hình ảnh tôi để ở khu bình luận, lát nữa mọi người xem nhé.)