Virtus's Reader

## Chương 203:'Ăn Sạch' Piper

Piper được Wise ôm lấy, trước tiên là thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó liền phản ứng lại.

_“Ưm... Khoan đã, cậu, cậu là Wise! Tôi, cái này...”_

Cô luống cuống dùng hai tay để che chắn, nhưng chỉ dựa vào chút ít đó thì làm sao có thể che hết được chứ?

Chiếc quần đã tuột xuống tận đầu gối, cùng với chiếc áo bị vén lên, trong lúc hoảng loạn căn bản không kịp chỉnh đòn lại.

Xong, xong đời rồi, người ta đang làm chuyện này thì lại bị người khác bắt gặp! Thế này thì người ta thân bại danh liệt mất thôi!

Piper thầm nghĩ trong lòng, cảm xúc tiêu cực mãnh liệt khiến đôi chân đang khép chặt của cô bất giác rịn ra chút mồ hôi...

(Thật sự chỉ là mồ hôi thôi, lúc căng thẳng chẳng phải đều sẽ đổ mồ hôi sao? Tuyệt đối (đừng) nghĩ đi đâu xa nhé!)

Còn Wise nhìn Piper đang xấu hổ trước mặt, một khung cảnh đáng yêu và đầy sức cám dỗ như vậy, muốn không thích cũng không được đúng không?

Nhưng đúng lúc này, Wise đột nhiên ánh mắt ngưng tụ, dường như nghe thấy gì đó. Cậu nhìn quanh một lượt, cuối cùng quyết định ôm Piper trốn vào trong buồng lái của Big Steel Jaw.

Cậu ôm Piper vẫn còn đang ngơ ngác, một tay bịt miệng cô lại, tay kia thì đặt ngón trỏ lên môi mình, ra hiệu cho đối phương đừng lên tiếng.

Rất nhanh bên ngoài đã truyền đến tiếng bước chân, tiếp theo đó là một giọng nói quen thuộc nhưng mang theo chút nghi hoặc.

_“Lạ thật? Vừa nãy rõ ràng nghe thấy bên này có động tĩnh mà.”_

Người này chính là Lucy. Sau khi đi xử lý một số công việc chuẩn bị, cô đang định quay về nghỉ ngơi, đi ngang qua đây nghe thấy có động tĩnh nên qua xem thử.

Kết quả là chẳng có gì cả. Có chút thất vọng, cô cũng không nán lại lâu, rất nhanh đã rời đi.

Còn hai người đang trốn trong buồng lái bên này cũng thở phào nhẹ nhõm. Vì không gian chật hẹp, họ dán chặt vào nhau.

Wise buông tay đang bịt miệng Piper ra, cô nàng theo đó thở hắt ra một hơi lớn. Vốn định nói gì đó, nhưng đột nhiên lại cảm nhận được một sự khác lạ.

_“Hửm? Đây là...”_

Trước đó vì bên ngoài có Lucy nên căng thẳng, Piper vẫn chưa nhận ra, nhưng lúc này nguy hiểm đã qua, những thứ bị bỏ qua trước đó, giờ phút này cũng trở nên rõ ràng hơn.

Ngẩng đầu nhìn Wise đang nhìn chằm chằm mình, khuôn mặt ưa nhìn của đối phương trong khoảnh khắc này đã khơi gợi lên xuân tâm của cô. Cảm xúc xa lạ này khiến cô bất giác nuốt nước bọt, đột nhiên dường như đã hạ quyết tâm gì đó.

Hết cách rồi, dù sao cũng bị bắt gặp chuyện này. Mặc dù cậu ấy không giống người sẽ nói ra ngoài, nhưng đã bị biết rồi, hơn nữa còn đến bước này...

Piper thầm nghĩ trong lòng, sau đó thu lại đôi tay đang dùng để che chắn, chuyển sang ôm lấy cổ Wise, không chút do dự mà hôn lên.

_“Ưm!”_

Wise cũng hơi ngơ ngác, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu gặp phải tình huống này. Vừa nãy cậu còn đang nghĩ xem nên thu dọn tàn cuộc thế nào, kết quả là Piper lại ra tay trước một bước.

Đôi môi hai người dán chặt vào nhau, mãi một lúc lâu sau mới từ từ tách ra. Wise cũng nhận ra Piper lúc này có chút không bình thường.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hơi ửng đỏ, làn da trắng trẻo cũng nhuốm chút sắc hồng nhạt, đây không giống như là do xấu hổ gây ra.

Tình huống này, Wise có thể nói là quá quen thuộc rồi. Và hệ thống lúc này cũng không biết tại sao lại đột nhiên nhảy ra.

'Chủ nhân, mục tiêu Độ Hảo Cảm: Piper. Khi tiếp xúc với ngài, tình trạng bản thân cô ấy khá đặc biệt, do đó càng dễ bị ảnh hưởng bởi thể chất của ngài. Nói chung tiếp theo xin ngài hãy tận hưởng cho tốt nhé.'

Hệ thống dùng giọng nữ nũng nịu giải thích một chút, sau đó liền không lên tiếng nữa. Còn Piper thì lúc này tiếp tục phát động thế công với Wise.

... (Nội dung chi tiết, không cần nói nhiều nhỉ?)

Và cùng lúc đó ở một diễn biến khác, Caesar sau khi tắm xong đang chuẩn bị về phòng mình, vừa vặn gặp Lucy mới về.

_“Hả? Lucy, cậu về rồi à, có thấy Piper đâu không? Vừa nãy cậu ấy ra ngoài xong vẫn chưa thấy về.”_

_“Piper? Không thấy, lúc bản tiểu thư về không thấy ai cả.”_

Lucy lắc đầu, nhưng ngay sau đó cô như nhớ ra điều gì, lại bổ sung thêm một câu.

_“Chắc là cậu ấy lại chạy lên Big Steel Jaw ngủ rồi, không sao đâu. Thôi, bản tiểu thư đi tắm trước đây, nếu cậu lo lắng thì qua đó xem thử đi.”_

Lucy vừa nói vừa cởi áo khoác bước vào phòng tắm, còn Caesar thì gật đầu.

_“Được, lát nữa tôi qua xem thử.”_

Lucy nghe vậy chỉ khẽ hừ một tiếng, nhưng cũng yên tâm hơn phần nào.

Không lâu sau, Caesar đã đến bên cạnh chiếc Big Steel Jaw đang đỗ trên quảng trường. Đột nhiên cô dường như nghe thấy có động tĩnh gì đó kỳ lạ.

Nhưng khi tiến lại gần một chút thì lại chẳng nghe thấy gì nữa. Trong lòng không khỏi nghi hoặc, nhưng cô vẫn gọi nhỏ một tiếng.

_“Piper, cậu có ở đây không?”_

Cửa sổ bên hông buồng lái của Big Steel Jaw rất cao, ngay cả Caesar cũng không thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong.

Đang lúc cô định giẫm lên bậc lên xuống của cửa xe, trèo lên xem tình hình bên trong, thì khuôn mặt nhỏ nhắn của Piper đột nhiên hiện lên từ dưới lớp kính cửa sổ.

Hơn nữa còn run rẩy không ngừng nhấp nhô lên xuống, cứ như thể chiếc ghế đang ngồi không được vững, sẽ tự động đậy vậy.

_“A! Là, là Cae, Caesar à, tìm, tìm người ta, có chuyện gì không?”_

_“Không có gì, chỉ là nghe Lucy nói cậu lại lên Big Steel Jaw ngủ rồi, nên qua xem thử. Đúng rồi, cậu không sao chứ? Mặt trông đỏ quá, giọng điệu cũng kỳ lạ nữa.”_

Caesar vừa nghi hoặc lại vừa quan tâm. Còn Piper bên này thì giơ một tay đang chống trên cửa xe lên vẫy vẫy, sau đó lập tức đặt lại chỗ cũ.

_“Không sao đâu, chỉ là ngủ trên xe hơi nóng một chút thôi...”_

_“Vậy à, nếu không có chuyện gì thì tôi về trước đây. Ngoài ra nếu nóng thì có thể mở cửa sổ ra mà.”_

_“Vâng, cảm ơn cậu đã nhắc nhở, người ta, sẽ chú ý...”_

Sau khi Caesar rời đi, lại qua một khoảng thời gian nữa, trong buồng lái cuối cùng cũng trở lại sự bình yên.

Wise ngồi trên ghế lái, còn Piper thì có chút yếu ớt tựa vào lòng cậu, được cậu dùng tay ôm lấy.

_“Phù, chuyện ngày hôm nay, có thể giúp người ta giữ bí mật được không?”_

Piper sau khi khôi phục lại lý trí, điều đầu tiên nghĩ đến chính là chuyện này. Còn Wise nghe vậy thì hơi sững sờ, có chút khó hiểu lên tiếng hỏi.

_“Giữ bí mật thì không vấn đề gì, nhưng tại sao?”_

_“Haiz, người ta cũng chỉ là nhất thời bốc đồng thôi. Lúc bị cậu bắt gặp, người ta còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, đợi đến lúc phản ứng lại thì đã thành ra thế này rồi.”_

Piper yếu ớt xua xua tay, sau đó lại tiếp tục giải thích.

“Nói cho cùng vẫn là trách nhiệm của người ta. Rõ ràng đang làm chuyện đó, nhưng lại không đóng chặt cửa. Cậu là thanh niên trẻ tuổi, đôi khi không kiểm soát được bản thân cũng là bình thường.

Nhưng người ta đã là người trưởng thành lăn lộn ngoài xã hội rồi, đương nhiên phải chịu trách nhiệm với việc của mình.

Về tất cả những chuyện vừa rồi, cậu cứ coi như một lần tận hưởng ngoài ý muốn, sau đó coi như không biết gì là được rồi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!