## Chương 230: Jane: Em Rất Hài Lòng Về Đêm Qua Nhé~ (Ý Là Nghỉ Ngơi)
_“Jane, cô đang làm gì vậy?”_
Chưa đợi Wise nói hết câu hỏi trong lòng, Jane đã tiến lên áp đôi gò bồng đảo lên mặt anh, khiến anh nhất thời không nói nên lời.
_“Cậu biết tôi tin cậu, nhưng… cậu không nên dễ dàng tin tôi như vậy đâu nhé~ Hừ, vậy thì bây giờ, tôi bắt đầu ăn vụng đây~”_
Jane khẽ cười hừ hừ vài tiếng, sau đó đứng dậy không nói hai lời lại hôn lên môi Wise, chiếc đuôi linh hoạt phía sau cũng nhanh chóng quấn lấy anh.
(Lại thêm một nội dung chi tiết phải viết nữa rồi)
Sau một đêm nghỉ ngơi vô cùng thoải mái, cả hai đều trở nên vô cùng sảng khoái, nhưng khi Wise mở mắt ra, lại thấy Jane đang được mình ôm trong lòng, dùng mặt cọ vào ngực anh.
Nhận thấy Wise đã tỉnh, Jane mặt hơi đỏ lên, ra vẻ như không có chuyện gì mà dừng lại hành động nhỏ của mình.
_“Chào buổi sáng, cậu em Wise, tối qua nghỉ ngơi có thoải mái không? Ít nhất cá nhân tôi thì nghỉ ngơi rất hài lòng đấy~”_
Độ hảo cảm của Jane từ tối qua đến giờ đã tăng tổng cộng 15 điểm, độ hảo cảm hiện tại là 95 điểm, nhận được 2500 Điểm Cảm Xúc, Điểm Cảm Xúc hiện tại là 30600 điểm.
_“Jane bây giờ có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?”_
Wise quan tâm nhất vẫn là tình hình sức khỏe của Jane, cô có chút ngạc nhiên, đồng thời lại cảm thấy rất ấm lòng, nhưng miệng vẫn dùng giọng điệu trêu chọc.
“Thực ra nửa đêm đã hoàn toàn hồi phục rồi, bây giờ thì, cũng chỉ có chỗ đó hơi đau một chút thôi.
Biết sao được, ai bảo cậu em Wise quyến rũ quá làm gì? Nhất thời không nhịn được, thật xin lỗi, cậu có giận không?”
Jane nhìn thẳng vào Wise, tuy từ việc tối qua anh chịu ngủ cùng mình, có thể thấy anh có cảm tình với cô.
Nhưng với tính cách của Jane, khó tránh khỏi vẫn phải hỏi một câu, và cuối cùng câu trả lời của Wise cũng không làm cô thất vọng.
_“Sao tôi lại giận Jane được chứ? Nếu phải nói, nếu Jane muốn coi chuyện này như chưa từng xảy ra, rồi lặng lẽ rời xa tôi, thì có lẽ mới khiến tôi tức giận.”_
Wise nói rồi còn hơi dùng sức ôm chặt Jane trong lòng, cô nghe xong lời này ánh mắt có chút hoảng loạn né tránh.
_“Ờ… chuyện, chuyện này sao có thể chứ? Một chàng trai đẹp trai ưu tú như cậu em Wise, chắc chắn có vô số cô gái muốn ở bên cậu, tôi còn phải cẩn thận chú ý mới được.”_
Lời nói ban đầu của Jane, lộ ra một chút không tự nhiên vì bị nhìn thấu, và để giảm bớt sự ngượng ngùng, cô đưa ngón trỏ trắng nõn vẽ vòng tròn trên ngực Wise.
Tuy ban đầu cô quả thực có nảy sinh suy nghĩ đó, dù sao công việc của cô cũng không phù hợp để yêu đương bình thường.
Nhưng tình cảm dành cho Wise lại khiến cô không nỡ buông tay, nên từ sáng sớm tỉnh dậy đến vừa rồi, nội tâm cô luôn đang giằng xé.
Mãi cho đến khi Wise vừa nói ra những lời đó, cô mới dẹp bỏ ý định rời đi trong lòng.
_“Ừm, vậy thì tốt rồi, bây giờ chỗ đó của em còn đau không?”_
Wise nói rồi đưa một tay đặt lên bụng phẳng của Jane, cảm giác mịn màng mà mềm mại, cô cũng không né tránh, mặc cho tay anh vuốt ve trên đó.
_“Yên tâm, tôi bây giờ đã đỡ nhiều rồi, cậu đừng coi thường khả năng tự chữa lành của người Thiren nhé.”_
Tuy miệng nói vậy, nhưng Jane phải thừa nhận bây giờ quả thực vẫn còn hơi đau, chỉ là điều khiến cô kinh ngạc là, theo hơi ấm truyền đến từ lòng bàn tay Wise.
Cảm giác đau nhói ở vết thương vốn chỉ cần cử động nhẹ là bị kéo theo đã hoàn toàn biến mất, trong nháy mắt đã hồi phục như cũ.
_“Ôi, thật kỳ diệu, đây là gì vậy? Sức mạnh của tình yêu sao?”_
_“Có thể cho là vậy, chỉ cần em thích.”_
Wise nói với giọng nhẹ nhàng, nếu Jane không hỏi thẳng, anh cũng sẽ không nói, nhưng nếu đối phương thực sự hỏi, anh cũng sẽ giải thích một chút.
“Nói đến tôi thích, trên người cậu em Wise luôn tỏa ra một mùi hương rất dễ chịu, khiến tôi từ sáng sớm đã có chút đói rồi.
Dù là sức mạnh của tình yêu, cũng không đủ để lấp đầy bụng tôi đâu~”
Jane vừa nói vừa liếm vụn đường còn sót lại trên khóe miệng, Wise nghe vậy sao còn không hiểu? Nhìn đồng hồ cũng sắp đến giờ làm bữa sáng thường lệ rồi.
Thế là Wise liền chỉ cho Jane vị trí phòng tắm, sau đó dậy định xuống lầu làm bữa sáng, đi ngang qua phòng Belle không quên vào xem một chút.
Hôm qua không ở bên con bé, xem ra nó ngủ khá ngon.
Xuống lầu vừa vào bếp đã thấy hai chị em Odile và Odette đang chuẩn bị bữa sáng, hai người sau cũng đã chú ý đến anh.
_“Chủ nhân, tối qua ngài nghỉ ngơi có tốt không? Cô gái mà ngài đưa về hôm qua thế nào rồi? Cô ấy có vẻ rất yếu, có muốn ăn gì không?”_
Odette tỏ ra rất nhiệt tình, vì trong mắt cô, chỉ cần là người ở bên Wise, thì đều là người nhà.
_“Yên tâm, cô ấy bây giờ rất ổn, cảm ơn lòng tốt của hai em, nhưng bữa sáng hôm nay cứ để anh làm.”_
Nghe lời của Wise, hai chị em đồng thời gật đầu, sau đó nhường chỗ, đứng bên cạnh phụ giúp anh.
Không lâu sau, Jane tắm xong và Belle ngủ dậy, cùng nhau xuống lầu, hai người còn nói chuyện rất thân thiết.
Người chủ động bắt chuyện là Jane, vì cô nghĩ đến mối quan hệ của mình và Wise, vậy thì sau này Belle chính là em chồng của cô, tự nhiên phải tạo mối quan hệ tốt trước.
Còn về phía Belle, sau khi biết mối quan hệ của anh trai mình và Jane, đương nhiên cũng phải tạo mối quan hệ tốt trước, nếu không làm sao có thể ngồi vững vị trí chủ hậu cung, giúp anh trai mình quản lý chứ?
_“Hai người đến rồi, bữa sáng đã làm xong, ngồi xuống ăn trước đi.”_
Wise vừa nói vừa dẫn hai người đến bàn ăn, Jane nhìn bữa sáng thịnh soạn trước mặt không khỏi có chút kinh ngạc, và sự kinh ngạc này sau khi nếm thử một miếng lại càng mãnh liệt hơn.
Vì nó quá ngon! Là hương vị cô chưa từng được nếm thử, dù sao bình thường bận rộn với công việc như vậy cũng không có thời gian luyện tập nấu nướng.
Ăn uống toàn là qua loa cho xong, như thanh năng lượng hay mì gói, khá hơn thì đi ăn quán, hoặc ăn ở nhà ăn trong tổ chức mà mình trà trộn vào.
Cho nên sau khi nếm thử tài nấu nướng của Wise, Jane mới cảm động như vậy, sau đó khóe miệng không khỏi lại nở nụ cười.
_“Không ngờ cậu em Wise còn có tài năng như vậy, càng ngày càng không thể rời xa cậu được rồi~”_
_“Đó là đương nhiên, anh trai nhà em là tuyệt nhất!”_
Belle vừa ăn vừa không quên phụ họa một câu, theo sau còn có hai chị em Odile và Odette.
Xem ra một bữa sáng sắp biến thành đại hội khen ngợi anh rồi, Wise vội vàng lên tiếng ngăn cản, và sau khi bữa sáng kết thúc, Jane cũng có việc phải rời đi.
_“Biết sao được, công việc là vậy mà, tóm lại, hôm qua cảm ơn cậu, đã cho tôi có một giấc mơ tuyệt vời đã lâu không có.”_
Jane nói đến đây như đột nhiên nhớ ra điều gì, lại bổ sung thêm một câu.
_“Đúng rồi, còn phải cảm ơn cậu đã cứu tôi trước đó, biểu hiện rất ngầu, nhưng… vẫn là cậu như thế này ngầu hơn.”_
Vừa nói, Jane đột nhiên đến gần hôn lên má Wise một cái, sau đó mới cười vẫy tay, rời khỏi tiệm băng đĩa.