## Chương 238: Morse: Thời Điểm Thích Hợp, Chúng Ta Cùng Làm Chuyện Mình Thích Đi.
_“Được Wise quan tâm như vậy thật tốt quá, quả nhiên chính vì thế nên tôi mới muốn làm cái nghề này mà!”_
Morse khẽ dùng tay lau nước mắt nơi khóe mắt, lời nói lộ rõ vẻ cảm động và an tâm.
_“Món quà của cậu tôi sẽ giữ gìn thật kỹ, nhưng sau này tôi cũng phải chuẩn bị một món quà đáp lễ mới được. Ngoài ra, nhớ là khi làm ủy thác, vẫn phải đặt sự an toàn của bản thân lên hàng đầu, hiểu chưa?”_
Dù đang cảm động, Morse vẫn không quên dặn dò Wise một lần nữa phải chú ý đến an nguy của mình, đừng chỉ mải mê nghĩ đến ủy thác.
Hầu như lần nào gửi ủy thác cho Wise cô cũng kiên trì nhắc lại câu này, nhưng sự quan tâm ấy có nghe bao nhiêu lần cũng không thấy chán.
_“Vâng, nhất định rồi. Vậy bây giờ tôi về làm ủy thác nhé?”_
_“Cũng đừng khắc nghiệt với bản thân quá, vẫn còn sớm so với thời gian khách hàng hẹn mà. Thời điểm thích hợp thế này, chi bằng nghỉ ngơi một chút rồi đi làm chuyện mình thích~”_
Theo quan điểm của Morse, lúc cần làm ủy thác thì phải nghiêm túc hoàn thành, nhưng thời gian rảnh rỗi dĩ nhiên phải nghỉ ngơi cho tốt, hoàn toàn không cần quá đắm chìm vào công việc.
_“Ừm, được thôi. Nhưng đã là Morse nói, vậy thì cô đi cùng tôi luôn nhé, được không?”_
_“Ơ? Chuyện này thì...”_
Mình còn phải về sắp xếp lại các ủy thác khác nữa, nhưng Wise đã mời thế này rồi, từ chối liệu có không tốt không? Hay là cứ đồng ý nhỉ? Cùng lắm thì buổi tối thức khuya một chút.
Nghĩ đến đây, Morse hạ quyết tâm rồi gật đầu.
_“Được rồi, vậy chúng ta đi đâu?”_
Sau khi Morse đồng ý, Wise – người vừa xem thấu suy nghĩ trong lòng cô – bỗng cảm thấy hơi áy ngại, lương tâm bị khiển trách dữ dội.
Anh có thể hơi _"tra"_ một chút, nhưng vì rủ con gái nhà người ta đi chơi mà khiến đối phương phải thức đêm tăng ca thì anh thực sự không đành lòng!
_“Nếu được, tôi lại muốn xem dáng vẻ làm việc thường ngày của Morse.”_
_“Ơ? Dáng vẻ làm việc của tôi?”_
_“Đúng vậy, tiểu thư Morse nghiêm túc trách nhiệm như thế, lúc làm việc chắc chắn cũng rất có sức hút.”_
Wise không nói hai lời, trực tiếp tung chiêu khen ngợi. Sau màn tấn công này, Morse dĩ nhiên là vui đến phát ngất, thế là cô đồng ý dẫn Wise về nhà mình.
Đó là một căn phòng thuê đơn giản. Vừa bước vào cửa, Wise đã thấy một chú chó, một chú mèo và một con vẹt cùng tiến về phía Morse.
_“Pika, Mochi, Kaiser, các con ở nhà có ngoan không?”_
Trên mặt Morse hiện lên nụ cười nhẹ nhõm, cô đưa tay vuốt ve một mèo một chó trước mặt, còn con vẹt thì đậu trên đầu cô.
Sau khi nghe Morse giới thiệu, chú chó tên là Pika, Mochi là chú mèo con, còn Kaiser chính là con vẹt kia.
_“Tôi cũng chỉ khi về nhà chơi với chúng mới cảm thấy ấm áp và hạnh phúc thôi...”_
Tất nhiên là trước khi gặp được Wise. Morse thầm bổ sung câu này trong lòng, cô không nói ra mà chỉ thẹn thùng liếc nhìn Wise bên cạnh một cái.
_“Nhà tôi hơi đơn sơ, nếu không chê thì cậu cứ ngồi đi, tôi đi rót nước cho cậu.”_
Morse nói rồi đi tìm chén và ấm trà, còn Wise thì ngồi xuống ghế sofa, đồng thời thầm quan sát môi trường bên trong phòng.
Căn phòng này đúng là khá đơn sơ, tuy có nhà vệ sinh riêng nhưng không có phòng ngủ tách biệt. Anh chủ yếu nhìn qua giường ngủ của Morse ở bên cạnh.
Chăn màn trên đó được gấp rất gọn gàng, cũng không xuất hiện những thứ như _"phụ kiện thầm kín"_ (quần lót), xem ra dù sống một mình thì Morse vẫn là một cô gái ưa dọn dẹp.
Wise đưa tay xoa đầu một mèo một chó bên cạnh, hai con vật nhỏ này có vẻ rất thích anh, còn cả con vẹt tên Kaiser kia nữa.
Nghe Morse kể, nó được chú mèo con Mochi phát hiện trên bệ cửa sổ, lúc đó vẫn đang bị thương.
Nhưng để một con chim và một con mèo chung sống như vậy mà không xảy ra thảm kịch thì đúng là kỳ lạ thật!
Đang mải suy nghĩ, Morse ở phía bên kia đã chuẩn bị xong trà. Khi cô bưng tới, cô cũng chú ý thấy ba nhóc tì đang rất thân thiết với Wise.
_“Xem ra chúng đều rất thích cậu đấy.”_
Morse vừa nói vừa rót một chén trà cho Wise, anh cũng gật đầu.
_“Đúng vậy, hình như tôi luôn rất được lòng các con vật nhỏ.”_
Sau khi hai người trò chuyện một lát, cuối cùng Morse cũng bắt đầu công việc của mình. Việc cô cần làm là tìm kiếm ủy thác phù hợp và phân phối hợp lý cho những Proxy mà cô phụ trách.
Trong quá trình đó, Wise cũng đề nghị giúp đỡ Morse hoàn thành nhiệm vụ phân phối. Thấy anh nhiệt tình như vậy, cô cũng đồng ý.
Mặc dù ban đầu Morse cho rằng Wise chỉ là một tân binh nên không hiểu rõ những chuyện này, nhưng sau khi thấy Wise lựa chọn và phân phối ủy thác xong.
Cách nhìn của Morse lập tức thay đổi lớn, bởi vì kinh nghiệm mà Wise thể hiện ra hoàn toàn không giống một tân binh, mà giống một _"đại lão"_ đã lăn lộn lâu năm trên mạng Proxy (Inter-Knot) hơn.
Điều này là dĩ nhiên rồi, dù sao cũng làm Proxy huyền thoại bao nhiêu năm, ngay cả khi chỉ là nhận ủy thác thì anh cũng hiểu ít nhiều quy tắc trong ngành.
Và kết quả là...
_“Không ngờ Wise không chỉ giỏi làm Proxy, mà ngay cả phương diện này cũng lợi hại như thế. Tôi đúng là vô dụng quá mà (bị đả kích lớn)...”_
_“Đừng nghĩ như vậy. Nếu không có cô, nhiều Proxy có lẽ còn không cầm cự nổi qua giai đoạn tân thủ đâu. Tiểu thư Morse rõ ràng rất giỏi mà!”_
Nhìn bộ dạng bị đả kích của Morse, Wise chỉ có thể vội vàng lên tiếng an ủi. Vừa nãy chỉ mải nghĩ đến việc giúp đối phương hoàn thành công việc thật nhanh mà quên mất chuyện này.
May mắn là sau khi nghe lời an ủi của Wise, Morse dường như cũng thấy dễ chịu hơn, nhưng sau đó cô lại nhìn anh.
_“Thật không?”_
_“Tất nhiên là thật rồi. Nếu không có sự dịu dàng của tiểu thư Morse, e là nhiều Proxy đã không trụ nổi, huống hồ cô cũng rất vất vả rồi. Nhưng dù là vậy, cô vẫn luôn dành sự dịu dàng và nụ cười cho những tân binh như chúng tôi, thực sự rất vĩ đại đấy!”_
Wise vừa dứt lời, Morse trước mặt đã mím chặt môi, cảm xúc có vẻ khá kích động, như thể sự nỗ lực bấy lâu nay cuối cùng cũng được công nhận.
_“Cảm ơn cậu, tôi thấy tốt hơn nhiều rồi.”_
Morse vừa nói vừa dùng ngón tay lau đi những giọt lệ nơi khóe mắt, sau đó dưới sự giúp đỡ của Wise, công việc của cô cũng hoàn thành sớm.
So với bình thường, cô đã có thêm nhiều thời gian rảnh rỗi.
_“Wise, hôm nay cảm ơn cậu nhé, nếu không tôi e là chẳng thể xong việc nhanh thế này. Để báo đáp, hay là tôi mời cậu ăn gì đó nhé? Vừa vặn cũng sắp đến giờ ăn tối rồi.”_
_“Được thôi, vậy tôi có thể nếm thử tay nghề của tiểu thư Morse không?”_
_“Ơ?”_
Nghe thấy câu này, Morse không khỏi ngẩn người ra một chút. Rõ ràng cô không lường trước được Wise sẽ nói vậy, bởi vì so với việc ăn cơm ở đây, dĩ nhiên đi ăn ngoài vẫn tốt hơn một chút.