## Chương 240: Soukaku: Em Muốn Anh Đi Ngủ Cùng Em... Có Được Không?
_“Yên tâm đi, Yanagi không có giận đâu. Soukaku cứ an tâm ngủ một giấc ở đây là được, không cần lo lắng chuyện khác.”_
Wise vừa nói vừa đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của Soukaku, nhưng hốc mắt cô bé lúc này lại ươn ướt, giọng nói mang theo tiếng nức nở.
_“Chị Yanagi... Chị Yanagi rõ ràng là... Nhưng mà em... Anh Wise... Em không biết nữa...”_
_“Soukaku không cần ép bản thân phải nói ra tất cả đâu, hôm nay chắc em mệt lắm rồi nhỉ? Đôi khi, ngay cả việc [đối mặt với chính mình], cũng phải nghỉ ngơi đầy đủ mới làm được đó.”_
Nghe xong lời khuyên của Wise, Soukaku gật đầu, sau đó ngoan ngoãn leo lên giường. Nhưng khi đã nằm trong chăn, ánh mắt cô bé vẫn dán chặt vào Wise.
_“Soukaku còn chuyện gì nữa sao?”_
Nhận thấy ánh mắt của đối phương, Wise một lần nữa quan tâm hỏi han. Soukaku nghe vậy chỉ cảm thấy hơi ngại ngùng, dùng chăn che kín khuôn mặt nhỏ, tiếng nói nhỏ nhẹ phát ra từ bên trong.
_“Em... Em muốn anh Wise ngủ cùng em... có được không?”_
Khi nói, Soukaku hơi hé chăn ra một chút, đôi mắt sáng long lanh lộ rõ vẻ mong chờ. Thấy cảnh này, Wise cũng cảm thấy hơi khó xử.
Nhìn thấy phản ứng đó, Soukaku lập tức tỏ vẻ thất vọng.
_“Nếu không được thì anh Wise cũng đừng miễn cưỡng. Em chỉ cảm thấy hơi bất an thôi, nhưng chắc ngủ say rồi sẽ hết...”_
Lời nói đầy sự mất mát, cộng thêm vẻ mặt đáng thương đó khiến Wise tức khắc không đành lòng từ chối.
Một lát sau, Soukaku – người vốn luôn lộ vẻ bất an từ lúc xuất hiện – cuối cùng cũng dựa vào vai Wise, để lộ vẻ mặt thư giãn.
Chứng kiến cảnh này, Wise không khỏi mỉm cười, sau đó cũng nhắm mắt lại. Đêm trôi qua rất nhanh, dù trong cơn mơ anh luôn cảm thấy có thứ gì đó đang gặm nhấm cổ mình.
Nhưng khi ngày mới đến, Wise tỉnh dậy, định xem Soukaku bên cạnh ngủ thế nào thì đột nhiên cảm thấy cổ mình ươn ướt.
Quay đầu nhìn lại thì chính là Soukaku. Cô bé lúc này vẫn đang tựa sát vào anh, khuôn mặt nhỏ dán chặt vào cổ anh, và cảm giác ướt át đó chính là nước miếng của cô bé.
Soukaku không phải là nửa đêm đói bụng nên mới cắn anh đấy chứ? Hảo hán thật, hèn gì nửa đêm cứ cảm thấy có thứ gì đó đang mút cổ mình...
Wise thầm nghĩ, đồng thời cẩn thận muốn ngồi dậy, nhưng Soukaku ôm chặt lấy cánh tay anh, hoàn toàn không rút ra được, ngược lại còn làm cô bé tỉnh giấc.
_“Ưm? Anh Wise, ch... chào buổi sáng...”_
Soukaku dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ, ngáp một cái cho tỉnh táo hơn, rồi lập tức chú ý đến vết đỏ trên cổ Wise.
_“A! Cổ của anh Wise sao thế ạ? Đỏ đỏ, giống y hệt lần trước anh ngủ lại nhà em...”_
Soukaku vừa nói vừa đưa tay sờ vào vùng da ửng đỏ trên cổ Wise. Anh thấy cô bé có vẻ hoàn toàn không biết gì nên cũng chẳng tiện giải thích, chỉ đành nói là do vô tình cọ phải.
_“Soukaku nghỉ ngơi thế nào? Có muốn ngủ thêm chút nữa không?”_
_“Không cần đâu, em nghỉ khỏe rồi! Chăn và đệm của anh Wise đều rất thoải mái, có mùi hương rất an tâm... Vốn dĩ hôm qua em hơi sợ ngủ, nhờ có anh Wise mà Soukaku ngủ một mạch đến sáng, chẳng mơ thấy ác mộng chút nào!”_
Nghe Soukaku nói vậy, Wise cũng phản ứng lại.
_“Ác mộng? Chẳng lẽ, Soukaku, hôm qua em là vì...”_
_“Vâng... hôm qua em đã mơ thấy một cơn ác mộng. Trong mơ, chị Yanagi đã giết chết chị gái...”_
Trong lúc nói, vẻ bất an lại hiện lên trên mặt Soukaku, nhưng Wise nghe xong lại có chút ngẩn người.
_“Khoan đã, hình như anh nghe không hiểu lắm, Yanagi giết ai cơ?”_
Wise dĩ nhiên nghe ra _"chị gái"_ trong miệng Soukaku không phải chỉ Yanagi, và cô bé lúc này cũng tiếp tục lên tiếng.
_“Chị gái... là người đã cùng em lớn lên từ nhỏ, người đã cùng em chịu đói. Nhưng sau đó... có nhiều chuyện xảy ra... em không hiểu lắm... chị gái biến mất, rồi chị Yanagi đưa em về nhà mới...”_
Soukaku tiếp tục giải thích, cuối cùng giọng điệu lại trở nên hoang mang.
_“Rõ ràng chị gái và chị Yanagi đều là những người rất quan trọng với em... Tại sao... em lại mơ thấy chuyện đó?”_
_“Cho nên hôm qua Soukaku không muốn về nhà, không muốn gặp Yanagi là vì sợ hãi sao? Yên tâm đi, đó chỉ là mơ thôi, tiểu thư Yanagi thật sự chắc chắn sẽ không làm vậy với người thân của Soukaku đâu...”_
Wise dùng giọng dịu dàng an ủi Soukaku, nhưng cô bé lại lắc đầu.
_“Không... em sợ gặp chị Yanagi là vì... ngay cả khi em hét lên và tỉnh dậy từ cơn mơ, ngay cả khi em thấy chị Yanagi đầy máu của chị gái... thì việc đầu tiên xuất hiện trong đầu em vẫn là... muốn nhào vào lòng chị Yanagi khóc thật to, hoặc là đến tìm anh Wise để được an ủi...”_
Nói đến đây, nước mắt Soukaku không kìm được mà lăn dài, sau đó cô bé dùng giọng điệu hơi tự ti.
_“Sao lại có đứa như em cơ chứ... cứ như không dựa dẫm vào ai đó thì không thể sống nổi vậy... đúng là đứa yếu đuối, vô dụng nhất... Nếu chị Yanagi phát hiện ra chuyện này, liệu chị ấy có sợ hãi không, có... biến mất bỏ mặc em như chị gái không...”_
Soukaku ôm chặt lấy Wise, giọng nói trở nên rất kích động.
_“Em sợ lắm... em phải làm sao đây... anh Wise...”_
Wise nhẹ nhàng vỗ về lưng cô bé, tay kia cũng ôm chặt lấy Soukaku để tiếp thêm cảm giác an toàn cho cô.
_“Không sao đâu, Soukaku có thể dựa dẫm vào người khác mà, đừng vì chuyện này mà sợ hãi. Bởi vì con người vốn dĩ là sẽ dựa dẫm vào nhau. Đây không phải là yếu đuối, cũng không phải vô dụng. Thực ra Yanagi cũng đang dựa dẫm vào em đấy, nhưng em đâu có thấy cô ấy yếu đuối đúng không?”_
_“Th... thật không ạ?”_
_“Tất nhiên là thật rồi. Nếu Soukaku thực sự bận tâm chuyện này, em có thể thử dựa dẫm vào nhiều người hơn, như vậy sẽ không quá nổi bật mà gọi là có nhân duyên tốt đấy.”_
Nghe những lời này của Wise, Soukaku hơi ngẩn người, nhưng ngay sau đó lại nở nụ cười.
_“Anh Wise nói có lý quá! Nhưng nói vậy thì Soukaku sớm đã có hai người để dựa dẫm rồi, một là chị Yanagi, người kia là anh Wise!”_
Soukaku vừa nói vừa kích động dụi mặt vào lồng ngực Wise, còn anh thì phải cẩn thận ngẩng đầu lên, chú ý để cặp sừng trên đầu Soukaku không đâm vào mình.
_“Ừm, Soukaku muốn dựa dẫm vào anh thì lúc nào cũng được.”_
_“Vậy... anh Wise, em muốn ở lại đây thêm một ngày nữa. Em sẽ báo với chị Yanagi là em ở chỗ anh Wise, bởi vì... ừm, anh Wise là người mà Soukaku có thể dựa dẫm!”_
Trước yêu cầu của Soukaku, Wise dĩ nhiên không chút do dự mà đồng ý ngay. Cô bé nghe xong càng thêm vui mừng, thậm chí còn kích động hôn lên mặt Wise một cái.
Này! Soukaku, hành động này mà để Yanagi biết là có chuyện lớn đấy! Nhưng nhắc đến chuyện này...
_“Soukaku, chuyện tối qua chúng ta ngủ cùng nhau, nhớ đừng nói với chị Yanagi của em nhé.”_
_“Ơ, tại sao ạ?”_
_“Đừng hỏi tại sao, hứa với anh là đừng nói là được.”_
_“Vâng, Soukaku sẽ giữ bí mật!”_