## Chương 38: Gặp Lại Ellen
(Đáng ghét, chương trước vốn dĩ cuối cùng không muốn viết như vậy, tay của Wise đáng lẽ phải đặt trên đùi mới đúng.)
Quay lại chủ đề chính, hai người từ rạp chiếu phim đi ra thấy trời đã không còn sớm, Wise liền đề nghị đưa Anby về nhà trước.
_“Về nhà? Không phải nên đi nhà nghỉ sao?”_
_“Nhà nghỉ?”_
_“Đúng vậy, nhà nghỉ.”_
Lúc này Anby trông có vẻ nghi hoặc, sau đó cô nghiêm túc mở miệng giải thích.
_“Vào thời khắc cuối cùng của buổi hẹn hò như thế này trong phim, thông thường hai người đều sẽ đi đến nhà nghỉ, hoặc là đến nhà của một người nào đó.”_
_“Ờ, em nói quả thực không sai, nhưng chúng ta thuộc trường hợp đặc biệt.”_
Trên đường đưa Anby về nhà, Wise kiên nhẫn giải thích cho cô.
Còn về lý do tại sao hẹn hò những việc nên làm đều đã làm rồi, chỉ có bước cuối cùng là không làm, thì đó chẳng phải là vì trong nhà có một cô em gái cuồng anh trai sao.
Nếu Belle biết anh muốn đưa Anby về nhà qua đêm, hoặc là anh cả đêm không về nhà, thì chắc chắn sẽ làm ra một số chuyện vô cùng khủng khiếp.
Và sau khi đưa Anby về nhà, Wise liền định trực tiếp trở về tiệm băng đĩa, dù sao bây giờ thời gian cũng không còn sớm nữa, huống hồ tin nhắn của Belle trên điện thoại còn gửi đến liên tục.
Mặc dù nói sau khi anh trả lời tin nhắn, đối phương đã dừng lại, nhưng không khó để nhận ra cô bé thực sự rất sốt ruột.
_“Được rồi, Belle, anh về ngay đây, ngoài ra em có muốn ăn gì không? Trên đường về anh có thể tiện thể mua cho em.”_
Wise bên này vừa gửi tin nhắn cho Belle xong, sau đó anh liền chú ý tới bên đường cách đó không xa, một thiếu nữ người Thiren cá mập mặc đồng phục JK, đang bị hai gã say rượu vây quanh.
Sau khi nhìn thấy tình huống này, Wise cũng không nghĩ nhiều, lập tức tiến lên chắn trước mặt thiếu nữ.
_“Ellen, em không sao chứ?”_
Chưa kịp để Ellen lên tiếng, một trong hai gã say rượu có cảm xúc khá kích động đã tỏ vẻ mất kiên nhẫn lớn tiếng hét vào mặt Wise.
_“Này! Thằng nhãi nhà mày bị làm sao vậy? Đột nhiên chạy tới ngay cả một tiếng chào hỏi cũng không có, có hiểu lễ phép không hả?”_
_“Tôi ngược lại muốn hỏi hai vị, đêm hôm khuya khoắt ở đây vây quanh một cô gái là muốn làm gì?”_
Wise sau khi nghe thấy lời của đối phương, quay đầu lại với vẻ mặt nghiêm túc, đồng thời che chở Ellen ở phía sau mình, người sau đối với chuyện này tỏ ra có chút kinh ngạc.
Dường như đối với Ellen mà nói, tình huống được người khác bảo vệ như thế này không nhiều, thậm chí là gần như không có.
Độ Hảo Cảm của Ellen tăng 5 điểm, Độ Hảo Cảm hiện tại 65 điểm, nhận được 200 Điểm Cảm Xúc, Điểm Cảm Xúc hiện tại 6200 điểm.
_“Thằng nhãi mày có ý gì?!”_
Gã say rượu kia nghe thấy lời này của Wise tỏ ra có chút thẹn quá hóa giận, một tay càng trực tiếp đặt lên vai anh.
Và lúc này Ellen đang được Wise che chở ở phía sau, nhìn thấy cảnh này cũng khẽ nhíu mày, đồng thời nắm chặt nắm đấm, chuẩn bị sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
_“Không có ý gì cả, chỉ cảm thấy làm như vậy không được thỏa đáng cho lắm, nếu hai vị không phục, có thể đợi sĩ quan trị an đến giải quyết, hoặc là…”_
Wise vươn tay nắm lấy bàn tay đối phương đang đặt trên vai mình, rất nhẹ nhàng đã nâng nó lên, đồng thời hơi dùng sức khiến đối phương bị động co rúm tay lại.
_“Để tôi giải quyết hai vị.”_
_“A, đau quá!”_
Gã say rượu kia đau đớn hét lớn một tiếng, còn Wise cũng không làm quá đáng, chỉ hơi cho một chút bài học, hoàn toàn không để lại dấu vết gì, sau đó liền buông tay ra.
Còn Ellen ở phía sau thấy vậy thì có chút bất ngờ, vốn tưởng rằng Wise trông có vẻ gầy gò yếu ớt, không ngờ lại khá lợi hại.
Độ Hảo Cảm của Ellen tăng 5 điểm, Độ Hảo Cảm hiện tại 70 điểm, nhận được 200 Điểm Cảm Xúc, Điểm Cảm Xúc hiện tại 6400 điểm.
_“Hai vị suy nghĩ thế nào rồi?”_
Wise lúc này lại một lần nữa lên tiếng, còn hai gã say rượu kia thấy tình hình không ổn, cũng không dám ở lại lâu, trực tiếp xám xịt bỏ chạy.
Thấy hai người đã đi xa, Wise lúc này mới quay người nhìn về phía Ellen ở phía sau, người sau lúc này vẫn mang dáng vẻ không cho là đúng, thấy vậy anh cũng đành phải khổ tâm khuyên bảo một phen.
_“Ellen, em là con gái muộn thế này rồi mà còn đi lung tung trên con phố vắng người như vậy là rất nguy hiểm đấy, lỡ như gặp phải người xấu giống như vừa rồi thì sao?”_
Bị Wise giáo huấn một phen như vậy, Ellen cũng cúi đầu, chớp chớp mắt, sau đó mới ngẩng đầu dường như có chút ngại ngùng giải thích.
_“Ờ, thực ra là em gọi bọn họ lại đấy.”_
_“Hả?”_
“Vì gần đây có một quán Karaoke, sẽ bán phiếu giảm giá vào lúc đêm khuya rạng sáng, nhưng mỗi người chỉ được mua một tấm.
Mà mấy người bạn của em dạo này lại rất thích hát Karaoke, nên em muốn nhờ hai người bọn họ giúp em cùng mua.”
Nghe thấy giọng điệu có chút nghi hoặc của Wise, Ellen liền lên tiếng giải thích một chút, và sau khi nghe xong những điều này, người trước không khỏi cảm thấy có chút ngượng ngùng.
_“Nói như vậy, anh ngược lại đã làm Ellen tổn thất hai tấm phiếu giảm giá sao? Thật ngại quá.”_
_“Chuyện này ngược lại không sao cả, chỉ là không ngờ Wise cũng có một mặt nghiêm túc như vậy, ‘Để tôi giải quyết hai vị’ quả thực là một câu nói rất ngầu đấy.”_
_“Có thể nhờ em đừng nói nữa được không? Anh sẽ cảm thấy rất xấu hổ đấy…”_
Mặc dù lúc đó cảm thấy không có gì, nhưng sau khi nghe Ellen lặp lại lời của mình, Wise thực sự cảm thấy có chút mất mặt.
_“Hửm? Em ngược lại cảm thấy khá ngầu mà, rất ít có con trai thể hiện ra dáng vẻ này trước mặt em.”_ (Thực tế là căn bản chưa từng có.)
_“Cảm ơn, mà chuyện phiếu giảm giá có cần anh giúp không?”_
_“Hửm? Nếu được thì tốt quá rồi.”_
Sau đó hai người cũng cùng nhau đi đến quán Karaoke đó, Wise cũng giúp Ellen mua thêm một tấm phiếu giảm giá.
_“Cảm ơn anh nha.”_
Ellen sau khi cất kỹ phiếu giảm giá, lại một lần nữa nói tiếng cảm ơn với Wise, sau đó liền chuẩn bị về nhà.
Tuy nhiên đúng lúc này, bụng của Ellen lại đột nhiên kêu lên không đúng lúc, âm thanh không lớn, nhưng vào lúc này lại vô cùng chói tai, và cô cũng dừng lại ôm lấy bụng mình.
_“Ờ, Ellen đói bụng rồi sao? Có muốn cùng đi đến chỗ Master Chop ăn một bát ramen không? Trùng hợp là anh cũng phải mua bữa ăn khuya cho em gái ở nhà.”_
_“Chuyện này…”_
_“Để bụng đói thì tối sẽ ngủ không ngon giấc đâu.”_
_“Ừm, vậy cũng được.”_
Dưới lời mời của Wise, Ellen cuối cùng vẫn cùng anh đi đến chỗ Master Chop.
Hai người mỗi người gọi một bát mì, sau đó liền ngồi xuống ăn, và đúng lúc này, một chú mèo con lại đột nhiên xuất hiện và nhảy lên đùi Wise.
_“Meo~”_
_“Ồ? Là Coffee à, rất xin lỗi, hôm nay anh không mang theo đồ ăn rồi.”_
Wise liếc mắt một cái đã nhận ra danh tính của chú mèo con này, nhưng cho dù anh nói vậy, Coffee vẫn bám lấy anh không buông.
Và lúc này Ellen ở bên cạnh thì hai mắt nhìn chằm chằm vào anh, hoặc nói chính xác hơn, là Coffee trong lòng anh.
Wise thấy vậy tạm thời đặt bát ramen xuống, sau đó bế Coffee lên đưa đến trước mặt Ellen.
_“Ellen có muốn thử ôm một cái không? Coffee là mèo do Master Chop nuôi, rất ngoan đó nha.”_