## Chương 54: Em Tỉnh Rồi À?
Đây Là Phòng Của Anh.
_“Anh ơi, chúng ta vẫn nên khiêng cô ấy lên tầng 2 đi.”_
Dù sao đồ đạc trong phòng ở tầng 1 cũng không tiện để người ngoài nhìn thấy, mặc dù Wise biết Ellen không có vấn đề gì, nhưng trong mắt Belle thì đối phương vẫn chưa đáng để hoàn toàn tin tưởng.
_“Ừm, vậy thì…”_
_“Khiêng vào phòng của anh đi.”_
_“Hả?”_
_“Hả cái gì? Đây chẳng phải là rắc rối do chính anh gây ra sao? Phải chịu trách nhiệm đến cùng cho em!”_
Sự việc đã đến nước này, Wise cũng không nói thêm gì nữa, chỉ tiến lên bế Ellen vẫn đang ngủ say lên.
Cô nàng vốn dĩ còn có chút kháng cự, nhưng sau khi ngửi ngửi mùi hương, lại an tâm ngủ thiếp đi.
Nhưng dù vậy, cảm giác Ellen mang lại cho Wise vẫn không nhẹ chút nào, tuy trông rất thon thả, nhưng cái đuôi to đó quả thực có chút phiền phức.
Để tránh việc vung vẩy lung tung khó di chuyển, Wise chỉ đành dùng tay tóm lấy nó, cái đuôi đó mang lại cảm giác rất có lực, cũng may là Ellen không phản kháng.
Lúc này trong tiệm băng đĩa cũng không có khách, nên Wise không gây ra tiếng động ồn ào nào mà đưa Ellen về phòng.
Ellen trong lúc hôn mê không hề có bất kỳ sự kháng cự nào với Wise, bị anh đưa về phòng, tình huống này…
Được rồi, hoàn toàn không thể có chuyện gì xảy ra, dù sao phía sau còn có Anby, Nekomata, và cả Belle ba người bọn họ đi theo, nên cho dù thật sự muốn làm gì cũng không làm được.
Không đúng, vốn dĩ mình đâu có định thừa nước đục thả câu chứ!
Nhưng đến nước này rồi, Wise cũng quyết định vẫn nên ăn cơm trước đã…
Cùng lúc đó ở một nơi khác, Nicole đang đợi Anby và Nekomata trở về tại Cunning Hares, đột nhiên nhận được một tin nhắn.
_“Hửm? Cái quái gì vậy? Anby và Nekomata hai đứa này sao tự nhiên bảo không về ăn cơm? Muốn ăn ở nhà Wise sao?”_
Nicole thầm nghĩ như vậy hình như cũng không tệ, vừa hay tiết kiệm được tiền ăn của hai người, nếu thường xuyên có thể đi ăn chực thì một tháng cũng tiết kiệm được kha khá đấy.
Nghĩ đến đây Nicole cũng không khỏi mỉm cười, đối với cô mà nói có thể tiết kiệm được Denny thì chính là chuyện vui, nhưng hôm nay muộn quá rồi, nếu không cô chắc chắn sẽ dẫn theo Billy cùng đi ăn chực.
Góc nhìn quay lại tiệm băng đĩa, Wise bưng những món ăn đã làm xong lên bàn, còn Belle, Anby và Nekomata thì đã sớm ngồi quanh bàn.
_“Ưm, thơm quá đi, meo!”_
_“Tài nấu nướng của anh dạo này tiến bộ lớn thật đấy, chẳng lẽ là vì muốn lấy lòng nhiều cô gái hơn sao?”_
_“Khụ khụ, làm, làm gì có chuyện đó, đúng rồi, Ellen chắc cũng sắp tỉnh rồi, anh lên gọi cô ấy một tiếng.”_
Wise chối bay chối biến sự thật mà Belle vừa trần thuật, sau đó liền quay người lên lầu đi về phía phòng mình.
_“Hửm? Vẫn chưa tỉnh sao?”_
Nhớ lại tình hình bình thường của Ellen, ban ngày phải đi học, buổi tối phải đi làm, thỉnh thoảng còn phải đi dạo phố cùng bạn thân.
Nếu đổi lại là người khác e rằng đã sớm không trụ nổi rồi, còn Ellen chỉ đơn giản là hơi thiếu ngủ một chút mà thôi.
Đến bên giường nhìn Ellen vẫn đang ngủ say, Wise cũng đưa tay lay lay vai cô, muốn đánh thức đối phương dậy.
Còn cô nàng thì khẽ nhíu mày, sau đó xoay người một cái, khiến tay Wise vô tình trượt xuống vị trí trước ngực cô, đồng thời cô cũng mở mắt ra.
Wise thấy vậy không hề theo bản năng mà bóp hai cái, mà nhanh chóng muốn thu tay về, dù sao nếu thật sự làm ra chuyện đó, thì e rằng cái mạng nhỏ của anh khó mà giữ được.
Nhưng cho dù vậy thì cũng đã muộn, Ellen nhìn bàn tay đang thu về của Wise, cùng với xúc cảm còn sót lại trước ngực mình.
Trong nháy mắt giống như một con cá nhỏ bị nướng chín, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, đồng thời lật tay muốn đè Wise xuống giường.
Wise vốn dĩ vẫn còn đang ngơ ngác, đối mặt với sức mạnh của Ellen cũng không nghi ngờ gì mà bị khống chế.
Tư thế của hai người lúc này là, Wise nằm trên giường, Ellen thì ngồi trên người anh, một tay ấn vào ngực anh, tay kia nắm lấy cổ tay Wise, đuôi cũng đè lên hai chân Wise, đảm bảo anh sẽ không cựa quậy lung tung.
_“Anh anh anh, rốt cuộc đã làm gì tôi?!”_
Lúc này Ellen biểu hiện giống như một nữ sinh ngây thơ thuần khiết, không, phải nói là vốn dĩ cô chính là như vậy, chỉ là vì môi trường bình thường, nên không thể hiện ra mà thôi.
_“Không phải đâu, Ellen, em nghe anh giải thích đã…”_
_“Được, cho anh cơ hội giải thích rõ ràng.”_
_“Đây là phòng của anh…”_
_“!!!”_
_“Nhưng anh không làm gì cả! Chỉ là vì em đột nhiên ngất xỉu nên mới đưa em đến đây, chuyện vừa rồi cũng chỉ là tai nạn thôi.”_
Dưới sự nhắc nhở của Wise, Ellen cũng nhớ lại một số cảnh tượng trước khi ngất xỉu.
_“Mình đột nhiên ngất xỉu… Đúng rồi, mình chính là vì quá buồn ngủ, nên mới đột nhiên ngất xỉu!”_
Nhớ lại những mảnh ký ức mơ hồ, Ellen làm sao có thể thừa nhận đó là chuyện do mình làm ra chứ? Nên so với chuyện đó, lý do trước mắt mới dễ chấp nhận hơn.
_“Vậy, có thể buông anh ra trước được không?”_
_“Ưm…”_
Nghe Wise nhắc nhở, Ellen cũng lúc này mới phản ứng lại tình trạng hiện tại, sau đó vì quá xấu hổ và tức giận, cô theo bản năng vung ra một cái tát.
Mặc dù nói đến phút cuối cô đã phản ứng lại và thu bớt lực, nhưng một tiếng chát chúa vẫn là khó tránh khỏi.
Ba người dưới nhà nghe thấy tiếng động cũng lên xem tình hình, nhưng chỉ nhìn thấy Wise đang ôm mặt, cùng với Ellen đang xấu hổ quay đầu đi không nói lời nào ở bên cạnh.
…
_“Rất xin lỗi, anh trai tôi vậy mà lại làm ra chuyện thất lễ như vậy, mong Ellen rộng lượng, tha thứ cho anh ấy lần này đi.”_
Trở lại bàn ăn, Belle sau khi tìm hiểu chuyện xảy ra trên lầu vừa rồi, cũng chân thành thay mặt Wise xin lỗi Ellen.
_“Không, không cần khoa trương vậy đâu…”_
Ellen biết tình hình thực tế thực ra là một sự hiểu lầm, thực ra cũng có chút áy náy vì cái tát dành cho Wise, dù sao lực đạo cô dùng cũng không nhỏ.
Lúc này Wise vẫn còn đang dùng túi chườm đá để tiêu sưng cho mặt mình kìa.
_“Dù vậy, mang đến rắc rối lớn như thế cho Ellen, cũng đều là do lỗi của anh trai, nên xin đừng từ chối, ăn nhiều thức ăn anh ấy làm một chút đi, coi như là lời tạ lỗi của anh ấy.”_
Ellen nghe vậy cũng có chút kinh ngạc, cô không ngờ trên bàn nhiều đồ ăn ngon như vậy mà toàn bộ đều do một mình Wise làm.
_“Được rồi, vậy tôi cung kính không bằng tuân lệnh.”_
Ellen nói xong cũng thử nếm một miếng, sau đó liền lập tức mở to hai mắt.
_“Thật, thật ngon!”_
Lúc này Ellen đã không biết phải hình dung thế nào nữa, chỉ có thể nói tài nấu nướng của Wise so với Rina thì tốt hơn không biết bao nhiêu lần.
Mặc dù nói câu này nếu để Rina nghe được có thể sẽ cảm thấy đau lòng, nhưng đây quả thực là sự thật.
_“Đúng không đúng không, em cũng thấy rất ngon, cảm giác đã không thể rời xa Wise được nữa rồi, meo~”_
Nekomata ôm con cá nhỏ trong bát của mình, bắt đầu gặm nhấm không màng hình tượng, mặc dù nói có thể dùng đũa, nhưng quả nhiên vẫn là cách này hợp với cô hơn.
Tuy nhiên một câu nói vô tình của Nekomata, lại khiến động tác trên tay Anby và Belle hơi khựng lại, bên phía Ellen thì tạm thời vẫn chưa đến mức đó.
Nhân tiện nhắc tới, Độ Hảo Cảm của Nekomata lúc này đã đạt đến 89 điểm.