## Chương 56: Sợi Tóc Trên Khóe Miệng Anby
_“Hửm? Lạ thật, Anby sao đi lâu thế mà chưa về?”_
Nekomata có chút nghi hoặc nhìn về phía cửa phòng, còn Belle thì tỏ vẻ đã dự đoán được từ trước.
_“Có thể là chị ấy không tìm thấy nhà vệ sinh rồi, nhắc mới nhớ Nekomata hình như rất thích anh trai thì phải.”_
_“Meo, đó là đương nhiên rồi, dù sao Wise và mọi người đã giúp em nhiều như vậy… Meo! Belle cậu làm gì vậy?!”_
Nekomata kích động né tránh bàn tay Belle vừa chạm vào tai mình, đuôi cũng vì thế mà dựng đứng lên, xem ra có vẻ hơi xù lông rồi.
_“Ơ? Mình chỉ muốn sờ tai Nekomata một chút thôi, chẳng lẽ không được sao?”_
_“Đương nhiên là không được rồi! Tai của Thiren Mèo không thể tùy tiện sờ được!”_
Nghe vậy Belle cũng chớp chớp mắt, sau đó đặt ngón trỏ lên môi, bày ra vẻ mặt nghi hoặc khó hiểu.
_“Ra là vậy sao? Nhưng lạ thật, tại sao anh trai lại có thể tùy ý đùa nghịch chứ?”_
_“Đó, đó là vì, Wise anh ấy… Tóm, tóm lại là không thể để cậu sờ được! Sẽ rất xấu hổ…”_
Nhìn Nekomata có chút chột dạ cúi đầu, Belle cũng không tiếp tục gặng hỏi nữa, mà dùng tay sờ sờ chiếc cằm nhỏ nhắn của mình, chìm vào trầm tư.
Thật không ngờ, ngay cả Nekomata cũng trúng chiêu của anh trai, như vậy thì rắc rối rồi, có nên thêm cô ấy vào không? Nhưng anh trai có chịu đựng nổi không?
Belle nghĩ lại sức chiến đấu của Wise đêm đó, dường như cũng không phải là không thể.
Hơn nữa biểu hiện của Nekomata cho đến hiện tại cũng khá tốt, quyết định rồi, vậy thì hỏi ý kiến của cô ấy trước xem sao.
_“Nekomata.”_
_“Hửm? Sao, sao vậy? Nếu là muốn sờ tai thì chắc chắn vẫn không được đâu.”_
_“Không phải chuyện đó, mình chỉ muốn hỏi một chút, Nekomata cậu có thích được Wise sờ tai và đuôi giống như lúc trước không?”_
Nghe câu hỏi của Belle, Nekomata cũng hơi sững sờ, rõ ràng là không ngờ chủ đề lại chuyển hướng nhanh như vậy.
Nhưng ngay sau đó liền có chút xấu hổ dùng hai tay ôm mặt, ánh mắt cũng lảng tránh, do dự một lát rồi vẫn lên tiếng.
_“Thích, thích chứ, dù sao kỹ thuật của Wise tốt như vậy, không có chú mèo con nào có thể từ chối được, Thiren Mèo cũng vậy!”_
_“Hửm? Vậy sao? Vậy nếu kỹ thuật của mình cũng tốt như anh trai, thậm chí còn tốt hơn anh trai, thì có phải cũng có thể tùy ý sờ Nekomata không?”_
_“Ơ? Đương nhiên là không được rồi!”_
Nekomata gần như theo bản năng thốt ra, nhưng sau đó lại vì phản ứng của mình mà sững sờ.
Tại sao mình lại từ chối nhanh như vậy? Nếu kỹ thuật thật sự tốt hơn Wise… Không, tuyệt đối sẽ không có chuyện đó!
Nekomata trong lòng kiên quyết nghĩ như vậy, còn nhìn phản ứng của cô, Belle cũng mỉm cười hiểu ý.
Xem ra lại là một cô gái bị mị lực của anh trai đầu độc rồi, hết cách, dù sao anh trai mình xuất sắc và đẹp trai như vậy, thu hút sự chú ý của các cô gái cũng là bình thường.
_“Vậy mà lại bị từ chối nhanh như thế, chẳng lẽ là vì quan hệ của mình và Nekomata không tốt bằng anh trai sao?”_
_“Chuyện này… Không, ờm, có, có thể là vậy, nhưng Belle cũng là người nhà rất quan trọng của mình mà!”_
Nekomata thật sự không biết phải trả lời câu hỏi của Belle như thế nào, nếu trực tiếp trả lời là phải, e rằng có chút không hay, nhưng nếu không phải thì sẽ là lý do gì chứ?
Nên cuối cùng cô cũng chỉ đành trả lời qua loa như vậy.
_“Ừm, mình hiểu rồi.”_
_“Phù, cậu hiểu là tốt rồi.”_
Belle không ép quá chặt, dù sao làm vậy có thể sẽ phản tác dụng, cô chỉ cần phụ trách hỗ trợ tốt là được, phần còn lại cứ giao cho anh trai nhà mình.
Còn Nekomata lúc này cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu tiếp tục bị hỏi như vậy, cô e rằng thật sự không biết phải trả lời thế nào nữa.
Một lúc sau, Anby cũng đã trở lại, và đi cùng cô còn có Wise.
Và Nekomata lúc này cũng nhạy bén nhận ra, tóc của Anby hình như hơi ướt, chuyện gì thế này? Chẳng lẽ đối phương trong lúc đi vệ sinh còn gội đầu luôn sao?
Ngoài ra, tại sao lúc này lại thay đồ ngủ rồi?
Đối với sự nghi hoặc trong lòng Nekomata, Wise chỉ có thể bày tỏ quả thực là đã gội đầu, tiện tay còn vươn tay lấy đi sợi tóc dính trên khóe miệng Anby.
(Thật sự là tóc)
_“Nè, nếu anh đã tắm xong rồi, vậy tiếp theo đến lượt ai đi tắm đây?”_
_“Chị thì không cần đâu, ban nãy đã tắm rồi.”_
Nekomata nghe đến đây thì càng thêm nghi hoặc, may mà sau đó Belle cũng giải thích cho cô một chút, Anby trước khi ăn tối đã tắm một lần rồi.
Làm bổn miêu sợ muốn chết, còn tưởng Anby ban nãy tắm chung với Wise chứ, hóa ra là đã tắm từ trước rồi, vậy ban nãy chậm trễ lâu như thế cũng là vì đang thay đồ ngủ thôi.
_“Nekomata có đi tắm không? Hay là muốn tắm chung với mình?”_
_“Meo a! Không cần đâu, Belle, mình vẫn quen tắm một mình hơn!”_
Nekomata nói xong câu này liền như chạy trốn mà rời đi, còn Belle ở lại tại chỗ thì dang hai tay lắc đầu.
_“Belle, em cũng đừng suốt ngày trêu chọc Nekomata nữa.”_
_“Ơ? Anh mà cũng không biết ngượng nói em sao, trước đây người trêu chọc cô ấy vui vẻ nhất chẳng phải là anh à?”_
Ờm, được rồi, chuyện này đúng là không có cách nào phản bác, dù sao cảm giác trêu mèo thật sự rất thú vị.
Và Belle cũng không vướng bận chuyện này, chuyển sang nhắc đến chuyện ngủ tối nay.
_“Ồ, đúng rồi, vì nhà chúng ta không có phòng trống, nên tối nay chỉ đành chen chúc một chút thôi.”_
_“Ừm, không vấn đề gì, vậy tối nay em sẽ ngủ cùng Wise.”_
Anby ý đồ của em lộ liễu quá rồi đấy!
_“Không hay đâu, dù sao anh trai cũng là con trai, hay là em và anh trai ngủ chung, Anby thì ngủ cùng Nekomata ở phòng em đi.”_
Belle nói xong cũng dùng hai tay ôm lấy cổ Wise, sau đó thân mật tựa đầu vào vai anh.
Anby lúc này cũng khẽ nhíu mày, nhìn Belle bá chiếm Wise trước mặt mình như vậy, trong lòng cô mạc danh có chút không thoải mái.
Đây giống như sự tiếp xúc nên có giữa anh em sao?
_“Không sao đâu, vì em và Wise bây giờ đã là quan hệ người yêu rồi, nên cho dù ngủ chung cũng được.”_
Anby bày tỏ thẳng thắn như vậy, ngược lại khiến Belle có chút không biết làm sao, nhưng ở điểm ngủ ở đâu này, cô chắc chắn sẽ không nhượng bộ chút nào.
Và ngay lúc hai người đang đối đầu, Wise đột nhiên đưa tay chắn giữa hai người, thấy vậy họ cũng cùng nhìn về phía Wise.
_“Vậy hay là tối nay chúng ta ngủ chung đi? Được không? Anby?”_
Nghe thấy là yêu cầu của Wise, Anby cũng không phản bác, trực tiếp gật đầu đồng ý.
_“Nếu Wise đã nói vậy.”_
_“Ưm, Anby thật là dễ bị anh trai giải quyết nhỉ.”_
_“Ừm, vì em rất thích Wise mà.”_
Anby nói như vậy, còn Wise nghe xong cũng mỉm cười đáp lại.
_“Anh cũng thích Anby nhất, đương nhiên cả Belle nữa.”_
_“Ưm, cho dù anh nói vậy, em cũng sẽ không vui đâu!”_
_“Vậy trong lòng Belle nghĩ thế nào?”_
_“Rất vui…”_
Nhìn cuộc đối thoại giữa Wise và Belle, Anby nghi hoặc chớp chớp mắt, sau đó tự giác dựa vào người Wise.