Có điều Tiêu Phàm cũng lười sửa lại: "Vậy tức là chúng ta rất may mắn, được tạm thời nghỉ ngơi một thời gian."
"Có thể nói như vậy, có điều anh nên đi xem bên công hội Tinh Thần xem sao, thấy rồi anh sẽ không lạc quan nổi đâu."
"Nghe có vẻ bọn họ thật sự rất thê thảm."
"Đúng vậy, cực kì thảm, bên bọn họ không viễn chinh thuận lợi như trận doanh Ác Ma chúng ta, giao chiến với server Hàn Quốc, người Ấn Độ đột nhiên ra tay khiến bọn họ bị tổn thất cực nặng."
"Vậy đúng là ổn. Phải rồi, Long Ngạo Thiên sao rồi?"
Không biết vì sao, bỗng nhiên Tiêu Phàm lại nhớ đến người này.
"Không sao hết, tên này thái độ khác thường, im ắng hơn rất nhiều. Khi mọi người chiến đấu hắn ta lại ôm kiếm phơi nắng ở bên cạnh, giống như đổi thành một người khác vậy. Bên chiến trường Hàn Quốc, căn bản là người chơi Thú Nhân cùng Tinh Linh của server Trung Quốc chiến đấu chèo chống, trận doanh Nhân Loại không có công hội Trật Tự đã suy yếu đi rất nhiều."
"Vậy sao? Đúng là không giống dáng vẻ của Long Ngạo Thiên trước đây."
Tiêu Phàm thở dài, giọng nói có chút xa xăm, nhưng hắn không còn quan tâm đến Long Ngạo Thiên nữa, mà có chút tưởng nhớ công hội Trật Tự.
Đinh...
Ngay khi Tiêu Phàm đang mơ màn, hắn nhận được một tin tức từ hệ thống, đây là tin nhắn nhắc nhở, cuối cùng hồi âm mà hắn vẫn luôn chờ đợi đã đến rồi!
Tiêu Phàm có chút hưng phấn, hắn quay đầu nhìn về phía Tuyết Dạ đang phiền muộn vì phần thưởng cuối cùng sau khi chiến đấu: "Tuyết Dạ, tôi offline một lát, sau này có chuyện gì giao cho cậu nhé, được không?"
Tuyết Dạ vừa nghe liền tỏ rõ nét vui mừng, cậu thầm nghĩ, quả nhiên đội trưởng rất nhiểu ý người khác, đây không phải là cơ hội được tạo ra để cậu đi giành phần thưởng đồ thời trang đặc biệt của người khác sao!
"Không thành vấn đề!"
Tuyết Dạ không cần nghĩ ngợi liền đồng ý ngay lập tức.
Nhìn thấy Tuyết Dạ sảng khoái như thế, Tiêu Phàm có chút ngạc nhiên, trong lòng hắn, Tuyết Dạ vẫn là người không quan tâm đến những thứ khác ngoài việc ăn mặc, không ngờ rằng lần này cậu lại quan tâm đến "Hỗn chiến ở thế giới song song" như vậy.
"Bây giờ anh phải offline à?"
Hành động của Tiêu Phàm khiến Thời Vũ Hoàn hoảng sợ, phải biết rằng bây giờ Tiêu Phàm chính là nhân vật quan trọng của server Trung Quốc đó!
"Thật sự tôi có vài chuyện vải xử lý, đúng lúc bây giờ Nga lại đại chiến với Bắc Mĩ, Ấn Độ viễn chinh ở châu Phi, không phải chuyện của người chơi server Trung Quốc chúng ta, để Tuyết Dạ quản lí mọi chuyện là được."
"Nhưng anh thật sự không đi xem các người chơi ở các trận doanh khác à? Tình hình của bọn họ có chút không ổn!"
"Tôi có đi xem thì cũng chẳng giải quyết được vấn đề, tôi có nói thì người chơi ở những trận doanh khác cũng không nghe tôi. Ngoài ra thì lần này tôi offline cũng rất quan trọng với lần chiến tranh này, cho nên cứ như vậy trước đã."
Dứt lời, Tiêu Phàm nhìn xung quanh một hồi, hắn nhìn thấy Miên Miên ở bên cạnh Bán Trường Miên đang hưng phấn đi về phía mình.
"Miên Miên, em có ngoan không thế?"
"Kẹo que, ngốc!"
Hiện tại Miên Miên ở cạnh Tiêu Phàm cũng không còn cảm giác mới lạ như trước nữa, hắn tin rằng không bao lâu nữa cô bé sẽ khôi phục hoàn toàn, có thể hòa hợp ở cùng với những người xung quanh.
"Dám mắng anh ngốc à! Miên Miên, anh đau lòng lắm đấy!"
Tiêu Phàm vươn tay ra, trêu đùa với cô bé Miên Miên mềm mại đáng yêu này một lát, đùa đến mức cô bé vui vẻ cười liên tục.
Sau khi đùa giỡn với Miên Miên, Tiêu Phàm mới offline, điều này khiến Tiểu Miêu và Crimson Rose ở bên ngoài chiến trường khinh bỉ hắn một hồi, bọn họ thầm nghĩ, tên Mệnh Phàm đúng là một lolicon ghê tởm! Trước khi offline còn không quên động tay động chân với loli nhà người ta, thật sự quá vô liêm sỉ!
Có điều lúc này Lich King Mệnh Phàm rời khỏi chiến trường ổn thật đó hả?
Nhìn Tiêu Phàm biến mất trong một luồng sáng, mọi người thấp thỏm không thôi, không biết từ khi nào, Tiêu Phàm đã trở thành người quan trọng trong lòng mọi người.
Mà trừ Miên Miên ra, không ai chú ý đến Tiêu Phàm khẽ nhếch khóe miệng khi offline, hắn đang nói thầm với Miên Miên...
"Miên Miên, nhớ giữ bí mật cho anh nhé..."
Miên Miên nghiêng đầu, nhìn Tiêu Phàm biến mất trong luồng ánh sáng, vẻ mặt cô bé khó hiểu, nhưng cô bé vẫn siết chặt nắm tay nhỏ bé mịn màng của mình lại...
Nhìn thấy dòng số liệu hiển thị trên màn hình, Tiểu Ngũ cảm thấy cực kì buồn ngủ, cậu ta cực kì nhớ đến thời gian ở công hội Trật Tự trong "Tân Sinh", bởi vì những nhiệm vụ đó thú vị hơn những chuyện cần làm bây giờ nhiều.
Lúc này trong "Tân Sinh" hẳn là đang tiến hành Quốc Chiến nhỉ, cậu ta cũng rất muốn đăng nhập vào trò chơi mà.
Nghĩ như vậy, lòng Tiểu Ngũ có chút ngứa ngáy, nhìn thấy đống số liệu hỗn loạn tung bay trên màn hình của mình, cậu ta lại trở nên càng lúc các phiền muộn.
Nhưng nhiệm vụ trong "Tân Sinh" đã bởi vì "Số 0" mà hoàn toàn kết thúc rồi.
Hơn nữa dựa vào suy đoán của "Số 0", bọn họ thật sự nhận được thu hoạch ngoài ý muốn từ trong "Tân Sinh", muốn trở về một lần nữa là chuyện không thể nào rồi.
.....
Ầm!
Một âm thanh lớn vang lên, Tiểu Ngũ còn chưa thèm nhìn đã biết được là ai tới đấy, bởi vì cậu ấy đã sớm quen thuộc với chuyện này.
"Thời gian chuẩn sát luôn nhỉ, kém vài giây nữa là đến muộn rồi!"
"Nói nhảm! Nhóc bốn mắt em còn không nhìn xem chị đây là ai!"
Tử Yêu thở hổn hển, xông vào cửa, cuộc sống đi làm dùng thẻ chấm công như vậy khiến cho người làm kẻ cướp quốc tế như cô ta từ trước đến giờ có chút không quen.
"A! Lại là một ngày nhàm chán, tôi muốn chơi trò chơi! "Hỗn chiến ở thế giới song song" trong Tân Sinh bắt đầu rồi, tôi lại không có phần!"
Tiểu Ngũ duỗi thắt lưng ra, lại bắt đầu than oán.
"Nhiệm vụ của em còn chưa làm xong kia kìa, còn muốn chơi trò chơi!"
Nói xong, Tử Yêu ngồi xuống gần đó, xem trực tiếp của "Tân Sinh".
"Này! Nhị tỷ, chị lại giải trí trong giờ làm!"
"Chị không giống nhóc bốn mắt em, chị đã sớm hoàn thành nhiệm vụ của mình rồi, hiện tại đang là thời gian rảnh rỗi."
"Vậy chị còn vội vã chạy đến đây làm gì!"
"Không có mặt sẽ bị trừ tiền lương đấy, ngu xuẩn! Không cãi nhau với em nữa, chị nói với em, trong "Hỗn chiến ở thế giới song song", "Lich King" Mệnh Phàm lại có thể bắt được cô nàng ở server Nhật Bản kia đấy, thậy sự là làm vẻ vang tổ quốc mà!"
"Cái đệt! Lí luận của chị bị gì vậy!"
"Em không biết phản ứng của truyền thông Nhật Bản bên kia thì thôi, quả thật quá thú vị rồi."
"Nhị tỷ,
Chị cũng điên rồi à? Sao chị cũng thích chú ý đến tên "Lich King" Mệnh Phàm kia rồi?"
"Này này, em tôn trọng chút đi, cái gì gọi là tên này tên kia. Hắn còn thú vị hơn cả tên ngốc như em đấy, hắn là thần tượng của chị!"
""Lich King" Mệnh Phàm là thần tượng của chị á? Nhị tỷ, hôm nay chị đã uống thuốc chưa thế!"
"Hôm nay chị không uống thuốc, cảm thấy bản thân mình mỹ mãn... hơn nữa, chị đã gia nhập vào "Đoàn tiếp viện Lich King" rồi!"
Tử Yêu lắc lư đầu, càng có vẻ phấn chấn hơn.
"Có nhầm hay không vậy, chị thật quá mất mặt rồi!"
"Em mới mất mặt ấy, em không biết trong "Đoàn tiếp viện Lich King" có bao nhiêu em gái đáng yêu đâu."
"Chị đang chọc em chơi à?"
"Kĩ thuật hack của em tốt như vậy, có thể tự mình xâm nhập vào nhìn mà."
"Không nói chuyện này nữa, Nhị tỷ chị chẳng lẽ lại không biết Mệnh Phàm là em trai của "Số 0" sao?"
"Vậy thì có sao?"
"Em trai của "Số 0", hơn nữa lại sinh ra ở trận doanh Ác Ma, người này thật sự rất có vấn đề đó!"
"Này, sinh ra ở trận doanh Ác Ma thì sẽ có vấn đề sao? Thời thế khác nhau mà, "Tân Sinh" hiện nay đã thay đổi nhiều rồi, đám người có cá tính trong trận doanh Ác Ma kia đã được mọi người yêu thích nhiều lắm rồi."
Bỗng nhiên Tử Yên cười giảo hoạt: "Hơn nữa, hắn là em trai mà "Số 0" yêu thương nhất, em ở sau lưng hắn đàm luận như vậy có ổn không?"
"Hiện tại hắn có nghe được đâu?"
Tiểu Ngũ ra vẻ không sao cả.
"Nhưng hắn ở ngay sau lưng em mà."
"Nhị tỷ, chị đừng dọa em sợ, cái tên biến thái đó lúc nào cũng ở những nơi u ám, quanh năm ở trong căn phòng tối nhỏ, sao lại có thể ở đằng sau em được?"