"Tiểu Ngũ, chị đâu có lừa em đâu."
Tiểu Ngũ nhìn thấy vẻ mặt của Tử Yêu, bỗng nhiên cảm thấy có chút không ổn, vô cùng cứng nhắc quay đầu nhìn lại, phát hiện đằng sau mình là cặp mắt hí giống như trăng khuyết đầy quen thuộc kia.
"A!"
Tiếng hét thảm thiết như giết heo vang lên, Tiểu Ngũ sợ tới mức ngã nhào ra đất, Tử Yêu che miệng cười vui không ngừng.
Nhưng Tiêu Bình cũng không để ý đến cậu ta, lập tức đi ra ngoài cửa.
.....
Nhìn thấy Tiêu Bình đã đi xa rồi, tim của Tiểu Ngũ vẫn đập rất nhanh.
"Nhị tỷ, sao chị không nói cho em biết sớm một chút!"
"Chị nói rồi, em đâu tin."
"Chị! Chị tính kế em! Nhưng vì sao hắn ta lại ở đằng sau em! Xem ra lần này em chết chắc rồi!"
Tiểu Ngũ trở nên hoảng loạn, nhưng cậu ta bỗng nhiên nhận ra chuyện gì đó, kinh ngạc nhìn ra ngoài cửa: ""Số 0" vừa mới đi ra ngoài sao?"
"Đúng vậy."
""Số 0" không phải đang bị cấp trên giam cầm sao? Ai thả hắn ta ra vậy?"
"Hắn ta bị giam cầm khi nào, từ trước tới nay hắn ta đều là người tự do."
Người trả lời câu hỏi này của Tiểu Ngũ chính là Tiêu Lập Thụ, cũng chính là người quản lí của Số 0 và Thập Nhận.
"Vậy bác Tiêu này, vì sao hắn ta cứ ở mãi trong căn phòng tối đó không ra ngoài?"
Tiểu Ngũ lại nhớ lại chỗ tư liệu mà bản thân điều tra ra, chẳng lẽ mười tên thiếu niên xấu tính đánh nhau bị chết kia không liên quan gì đến Tiêu Bình sao?
"Bởi vì lười. Bên cạnh đó tôi nói cho cậu biết một tin này, bình thường các cậu xin nghỉ, chấm công gì đó đều là cậu ấy quản lí thay tôi. Cho nên cậu tốt nhất vẫn nên cẩn thận một chút, đừng đắc tội với cậu ấy, miễn cho lần tới cậu xin nghỉ cậu ấy lại không phê chuẩn cho, đến lúc đó tôi cũng không có cách nào đâu."
"Bác Tiêu, không phải chứ...."
Mặt Tiểu Ngũ tái đi rồi.
.....
Bưu kiện mà Tiêu Phàm nhận được chỉ có ba chữ: anh đến rồi. Nhưng ba chứ này đủ để Tiêu Phàm hiểu được ý mà Tiêu Bình muốn truyền đạt.
Bởi vậy Tiêu Phàm mau chóng off khỏi "Hỗn chiến ở thế giới song song", quay về hiện thực.
Ngay trước lúc Tiêu Phàm rời khỏi server Bắc Mĩ, "Con mắt Túy Uyên" của hắn cuối cùng cũng nhìn thấu được bên trong của K. Hiểu được K mạnh đến mức nào, để có được chiến thắng cuối cùng ở "Hỗn chiến ở thế giới song song", Tiêu Phàm cần đến sự giúp đỡ của Tiêu Bình.
Sau khi logout, chưa đợi được bao lâu, tiếng gõ cửa đã vang lên, sau khi xa cách nhiều năm, anh em hai người cuối cùng cũng gặp lại ở hiện thực.
"Không nghĩ anh lại nhanh như vậy, trong nhà hơi lộn xộn, em còn chưa kịp dọn dẹp lại."
Tiêu Phàm vò vò đầu tóc, nhìn thấy Tiêu Bình xuất hiện trước mặt mình, khuôn mặt tỏ ra ngại ngùng.
"Có gì mà ngại ngùng đâu, khó có dịp gặp mặt, chúng ta vẫn nên về nhà ăn bữa cơm với ba mẹ đi."
"Ý của anh không tệ, ở chỗ của em cũng rất nhàm chán. Nhưng phải quay về thành phố N có phải hơn tốn thời gian không, anh biết đấy, hiện tại thời gian của em không có nhiều, trên game "Tân Sinh" còn có người đang chời, offline quá lâu em cũng không yên tâm những chuyện đang diễn ra trên đó...."
"Chuyện này em không cần phí tâm đâu, chuẩn bị rời khỏi nhà đi."
"Thật sao?"
Tiêu Phàm nghi hoặc, chỗ mà hắn đang ở là thành phố S đó.
"Anh lừa em làm gì, cũng không xem xem anh là ai, anh là anh trai em đó! Chẳng lẽ em không cảm thấy anh đến thành phố S rất nhanh sao?"
"Được rồi, vậy chúng ta đi luôn bây giờ."
"Đợi đã, em cứ như vậy đi gặp ba mẹ à? Bọn họ sẽ lo lắng đấy."
"Lo lắng sao?"
"Em soi gương đi nhỉ?"
Tiêu Phàm liếc nhìn gương một cái, nhìn thấy bộ tóc trắng bạc, hoàn toàn sợ ngây ra.
"Anh, em đây...."
"Không cần giải thích, chuyện này anh biết, em mau đi xử lí đi."
"Vậy được."
May mắn Tiêu Phàm đã sớm có chuẩn bị, bằng không thì phiền phức rồi, có điều người anh trai Tiêu Bình này thật đúng là khiến người khác rất yên tâm.
Cầm lấy chai chai lọ lọ, tạm thời biến đầu tóc về màu đen xong, Tiêu Phàm liền theo Tiêu Bình ra ngoài.
Nhìn thấy chiếc xe thể thao đang đỗ ở dưới lầu, Tiêu Phàm ngơ ngác liếc nhìn Tiêu Bình.
"Đơ ra đấy làm gì, mau lên xe đi, đứa em ngốc ngếch này."
Tiêu Bình mở cửa xe, không kiên nhẫn nói.
"Anh, em nói này... chiếc xe này đắt lắm nhỉ."
"Không biết."
"Không phải anh mua chiếc này à?
"Không phải, mượn thôi."
"À, vậy hiện tại chúng ta phải đi đến sân bay ngoại thành phía nam sao?"
"Không phải."
"Không phải là anh định chạy xe đến thành phố N đấy chứ."
Tiêu Phàm giật mình nhìn Tiêu Bình.
"Qua nhiều năm như vậy rồi sao em vẫn ngốc như thế hà!"
"Xin lỗi, vậy chúng ta phải về nhà kiểu gì."
"Đến lúc đó em sẽ biết thôi."
"Em vẫn còn một câu hỏi nữa. Anh, anh có bằng lái xe không?"
Sở dĩ Tiêu Phàm hỏi như vậy là bởi vì Tiêu Bình rất hay tùy ý chơi đánh võng trên đường.
"Không có, thứ này quan trọng lắm sao?"
"Rất quan trọng đó, không có bằng lái xe, anh lái thì sao mà em có thể yên tâm được?"
"Vậy sau khi quay về anh tự in một cái, như vậy em đã yên tâm chưa?"
"..."
...
Trong cảm giác hoảng sợ không ngừng, cuối cùng Tiêu Phàm cũng ngồi xe đến được điểm đích.
Lúc này Tiêu Phàm coi như hiểu được bản thân từ thành phố S quay về thành phố H kiểu gì.
Trên mảnh đất trống rộng lớn, một chiếc máy bay trực thăng quân dụng đỗ xuống, có vài người nhìn bề ngoài giống như là nhân viên quan trọng trong tòa thị chính thành phố S khom lưng cúi đầu với Tiêu Bình, Tiêu Bình vẫn bình tĩnh dẫn Tiêu Phàm đi lướt qua bên người bọn họ.
"Như vậy ổn không?"
"Đừng để ý bọn họ, bọn họ rất phiền, đáp lại bọn họ chỉ tổ lãng phí thời gian."
Tiêu Bình trực tiếp ngồi lên vị trí điều khiển máy bay trực thăng, đưa đồ che tai cho Tiêu Phàm.
"Anh, em muốn nói, anh có giấy phép lái máy bay không?"
"Mau lên đây,
Thứ này về rồi anh in sau, nếu em muốn anh cũng có thể giúp em in một cái."
"Trọng điểm em muốn nói không phải cái đó!"
Dù cho tâm trạng của Tiêu Phàm có thế nào, máy bay trực thăng vẫn cứ bay lên.
...
Lần đầu tiên Tiêu Phàm ngồi máy bay trực thăng, cảm giác cũng không ổn lắm, bởi vì người đang lái máy bay trực thăng chính là người anh trai biến thái Tiêu Bình này, khiến hắn có chút sợ hãi.
Tiêu Phàm có hỏi Tiêu Bình những chuyện như là nhảy dù gì đó, nhưng Tiêu Bình nói bản thân không thích cảm giác bị trói buộc, cho nên sao lại có thể chịu cảm giác đeo mấy thứ rườm rà như dù trên lưng.
Vì để khoe với em trai kĩ thuật điều khiển của bản thân, thậm chí Tiêu Bình còn biểu diễn kĩ thuật đặc biệt vài lần trong lúc bay, chuyện này lại khiến Tiêu Phàm cực kì sợ hãi, cũng may chưa qua bao lâu, bọn họ đã đỗ xuống tầng cao nhất trên tòa nhà nào đó ở thành phố N.
Người tiếp đón ở tòa thị chính thành phố N dường như đã ở đây chờ lâu lắm rồi, nhưng Tiêu Bình trực tiếp lấy chìa khóa xe rồi nghênh ngang rời đi.
"Cục trưởng Trần, hai người thanh niên trẻ tuổi này là ai vậy? Lại ngồi máy bay trực thăng quân dụng bay đến đây, hơn nữa biểu hiện còn kiêu ngạo như vậy, có phải là con nhà quan to ỷ vào gia thế nhà mình to lớn không?"
"Đừng lắm miệng, mọi chuyện cũng không giống như cậu nghĩ đâu. Còn về phần thân phận của hai người này, cậu đừng nên hỏi nữa, làm tốt bổn phận của bản thân là được rồi."
Cục trưởng Trần dặn dò cấp dưới của mình một phen, nhìn bóng dáng Tiêu Bình rời đi, thở dài.
Là cậu sao?
Hóa ra chớp mắt một cái, đã trôi qua nhiều năm như vậy rồi...
Năm đó, ông ta chỉ là là một vị cảnh sát Trần bình thường, Tiêu Lập Thụ hoàn thành nhiệm vụ quay về, đi qua nơi này, mà ngay lúc đó, một trường tiểu học gần đó xảy ra một vụ án lớn, khoảng chừng mười mạng người...
Ông ta vẫn nhớ như in, dáng vẻ quật cường của bé trai kia lúc đứng trước mặt bọn họ, mà thứ chống đỡ để cậu bé đứng thẳng mãi như vậy chính là người em trai ngất xỉu trong vũng máu đằng sau cậu bé.
...
Tiêu Phàm có chút bội phục mánh khóe của Tiêu Bình, đảo mắt một cái đã kiếm được một chiếc xe thể thao rồi, thật sự quá lợi hại.
Có điều cũng vì vậy mà Tiêu Phàm dễ chịu hơn một chút, xem ra mấy năm nay có vẻ Tiêu Bình trải qua rất tốt.