Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 1028: CHƯƠNG 1028: ÁM TỬ

Ở thành phố quen thuộc, nhìn thấy cảnh phố xá quen thuộc, Tiêu Phàm có trăm ngàn cảm xúc.

Có điều xe thể thao có vận tốc cao, chỉ chớp mắt Tiêu Phàm đã về tới nhà rồi.

Cha mẹ nhìn thấy hai người xuất hiện cùng nhau, sau đó như nhận ra được điều gì, lập tức rơi lệ.

Trấn an xong một lượt, tâm trạng của cha mẹ mới có thể bình phục.

Tiêu Phàm vốn định ở lại nhà giúp việc nhà với cha mẹ, nhưng cha mẹ lại bảo hắn và Tiêu Bình ra ngoài đi dạo, bảo là hai anh em bọn họ ra ngoài thì bọn họ mới có thể tập trung ở nhà làm cơm tối được.

Thành phố N thay đổi rất nhiều, muốn ra ngoài đi dạo vòng quanh, hai người thật sự không biết phải đi nơi nào. Huống hồ những thứ giải trí trong thành phố không thích hợp lắm với hai người bọn họ.

Trong lúc không để ý, bọn họ đã leo lên một dốc núi, đi tới bên cạnh gốc cây thông.

Vẫn nhớ rõ năm đó cây này mới trồng, chỉ là một mầm cây, hiện tại lại đã rợp bóng rồi.

Dưới đại thụ, dựng một tấm bia đá vuông, ba chữ Tiêu Ngọc Phong được lẳng lặng khắc lên trên đó.

Hai anh em cúi người quỳ xuống, dập đầu một cái trước lão già, sau đó lại im lặng lúc lâu, mãi đến khi mặt trời lặn về phía tây, bọn họ mới trở về nhà.

Bữa cơm tối nay vô cùng phong phú, cha mẹ cũng cười tươi như hoa, nói hết chuyện này lại chuyện kia, bầu không khí rất vui vẻ, cho đến lúc bà Tiêu hỏi Tiêu Phàm một câu.

"Tiểu Phàm này, con đã có bạn gái chưa?"

Sở dĩ bà Tiêu không hỏi Tiêu Bình là bởi vì bà hiểu được đứa con trai cả này của mình biến thái đến cỡ nào, việc này căn bản không cần bà quan tâm đến, ngược lại đứa con nhỏ Tiêu Phàm này lại bình thường, làm mẹ phải quan tâm một chút.

Có điều nghe thấy câu hỏi này, Tiêu Phàm suýt chút nữa sặc cơm, hắn hoảng hốt không thôi, không biết phải trả lời như thế nào.

Bà Tiêu nhìn thấy vẻ mặt của Tiêu Phàm, cực kì lo lắng: "Có phải chưa có không, không có cũng không sao, mẹ nhờ người tìm giúp con."

Cũng may lúc này Tiêu Bình rất hiểu ý người, trực tiếp trả lời thay em trai mình.

"Em trai có bạn gái rồi."

"Có rồi, vậy sao nó không nói."

"Bởi vì có rất nhiều, nó không biết nói về ai với mẹ."

Tiêu Phàm hoàn toàn phát điên, kéo lấy quần áo của người anh trai đào hố hại mình này, ý bảo hắn ta đừng tiếp tục nói thêm gì nữa.

Kết quả Tiêu Bình cười gian với Tiêu Phàm, nói nhỏ bên tai hắn: "Mau thừa nhận đi, bằng không anh sẽ giới thiệu A Hoa Tỷ với mẹ."

"Anh! Có người anh nào như anh sao?"

Dưới ánh mắt chất vấn của bà Tiêu, vẻ mặt Tiêu Phàm đau khổ tạm thời thừa nhận.

"Đàn ông lăng nhăng là không tốt."

Bà Tiêu buông lời trách mắng, nhưng khuôn mặt lại đầy ý cười.

Ăn xong cơm tối, Tiêu Bình lập tức tiễn Tiêu Phàm quay về, mặc dù thời gian bị chậm không ít, nhưng Tiêu Phàm lại cực kì thỏa mãn.

Trở lại thành phố S lần nữa, cuối cùng Tiêu Bình cũng đi vào chủ đề chính: "Nói đi, tìm anh có chuyện gì?"

""Hỗn chiến thế giới song song", cái người tên là K đó, em không đối phó được, cần nhờ anh trợ giúp."

"Công hội Trật Tự đã chính thức rời khỏi "Tân Sinh", cho nên anh sẽ không đăng nhập vào trò chơi để giúp em đâu, hơn nữa anh cũng không báo danh vào chiến dịch lần này. Mặt khác bản thân anh cũng không có ý muốn nhúng tay vào, cho nên cho dù em là em trai anh, anh cũng sẽ không trợ giúp em bất cứ điều gì trong "Tân Sinh"."

"Em không cần anh online, chỉ cần anh làm giúp em một chuyện, hơn nữa chuyện này cũng chỉ có anh mới có thể giúp em."

"Nói thử xem."

"Chuyện là thế này..."

Tiêu Bình nở nụ cười, giống như một đứa trẻ con mới có được một món đồ chơi mới.

"Suy nghĩ của em rất thú vị, anh giúp em chuyện này cũng chẳng có vấn đề gì cả, có điều hẳn là em biết rõ, có rất nhiều chuyện sẽ khác với kế hoạch, một khi đã khác với kế hoạch, cách làm như vậy của em sẽ trở nên cực kì mạo hiểm, không, nói là nguy hiểm mới đúng."

"Em hiểu biết bản thân mình, chuyện này hẳn sẽ không sinh ra điều gì ngoài ý muốn, hơn nữa đây là phương pháp thích hợp nhất để đánh bại tên K biến thái kia."

"Ha ha, phương pháp thích hợp, phương pháp này căn bản là đang đánh bạc! Có điều em trai ngốc nghếch của anh dường như thông minh hơn rồi, vạch ra một trò chơi thú vị, khiến anh ngứa ngáy tâm can. Đến lúc đó em phải thể hiện thật tốt đấy, anh sẽ bớt ra chút thời gian để xem xem, bởi vì anh cũng rất chờ mong kết quả cuối cùng, vậy chúng ta bắt đầu đi..."

Máy bay trực thăng bay khỏi bầu trời thành phố S, Tiêu Phàm nhìn sao trời, ánh mắt ảm đạm hơn chút, chuẩn bị liên thủ tác chiến với Tiêu Bình, dường như khiến hắn cực kì mệt mỏi...

Công hội lớn nhất ở server Nga là "Sói Mùa Đông" tiến công thẳng về phía Bắc Mĩ, dọc đường điên cuồng cắn xé, biến "Sư Tử Vinh Quang", "Chiến Chùy Vương Giả" và "Tinh Linh Chi Ca" thành các bể máu.

Ba công hội lớn của server Mĩ đều đã lần lượt thất bại, Bắc Mĩ dường như đã mất hết hi vọng.

Nhưng ở trên núi cao ở vùng xa, Harley đang ngây ngốc nhìn chăm chăm vào "Băng Đế" K đang ở bên cạnh, mà K lại đang nhìn xa xa xuống phía dưới, ánh mắt còn rét lạnh hơn cả đông đến.

"Gần đến lúc rồi, chúng ta lên đi."

Sau khi K ra lệnh một câu, các Ác Ma server Bắc Mĩ cuối cùng cũng bước ra khỏi vực sâu, bắt đầu lộ ra rằng nanh sắc bén của bản thân trước "Sói Mùa Đông"...

...

"Tù trưởng, bọn họ tấn công đến đây rồi!"

Nhóc sai vặt Châu Phi cởi trần, xông đến trước mặt vị đại tù trưởng vẻ đủ loại màu sắc lên mặt, đỉnh đầu cắm lông vũ.

Lúc này đại tù trưởng Phi Châu cũng đang vô cùng hoảng loạn, bởi vì tộc người hack game thật sự quá nhiều, quả thực giống như mãnh thú trên thảo nguyên vậy, hung tàn đến mức khiến người khác sợ hãi.

"Chúng ta liều mạng với bọn họ đi! Vì bộ lạc này!"

Tù trưởng Châu Phi đã không nghĩ ra được biện pháp nữa, cuối cùng chỉ có thể hô to một tiếng, dẫn đầu đoàn người chơi xông về phía Ấn Độ.

"Vì bộ lạc!"

Người chơi Châu Phi đồng loạt hét lên, đã rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm nhưng bọn họ vẫn có tinh thần rất cao, không hề có chút thái độ suy sút nào.

Nhưng điều này cũng chẳng làm nên chuyện gì, lần này người chơi tham gia tham chiến bên server Ấn Độ toàn bộ là thuộc tộc Ác Ma, một khi bọn họ đã phát điên lên thì có ai có thể ngăn cản được?

...

"A!"

Chớp mắt một cái, tù trưởng Châu Phi kêu thảm thiết, sau đó ngã xuống không dậy được.

Chỉ vẻn vẹn một lần tần công mãnh liệt, bộ đội tiên phong server Ấn Độ đã đoạt được mạng của tù trưởng Châu Phi, "Thế Giới Chi Nguyên" cũng rơi xuống cùng lúc, phát ra hào quang rực rỡ.

Dưới ánh mắt hoảng sợ của người chơi Châu Phi, Asura nhặt chúng lên, khát máu nói: "Lại kết thúc thêm một cái..."

Lời vừa nói ra, "Thế Giới Chi Nguyên" cũng tan vỡ theo đó, chiến trường Châu Phi hoàn toàn sụp đổ.

...

"Hiện tại chúng ta làm gì nữa?"

Viễn chinh server Nhật Bản thắng lớn.

Thành viên Bang Hắc Long cực kì hưng phấn, trở lại chiến trường server Trung Quốc, còn chưa được bao lâu, lòng bọn họ đã ngứa ngáy khó chịu.

"Nga đang giao chiến với Bắc Mĩ, Ấn Độ tấn công Châu Phi, cho nên lúc này chúng ta ở yên trong nước, đợi bọn họ diệt trừ lẫn nhau mới là thượng sách."

Sau khi Tiêu Phàm rời đi, Tuyết Dạ lên quản lí mọi người trong trận doanh Ác Ma.

"Ôi, không có đối thủ, thậy sự nhàm chán muốn chết mà, thảo nào tên khốn Mệnh Phàm lại offline giờ này." Ác Long nghe vậy, oán giận một câu.

"Chẳng lẽ chúng ta không thể làm phe thứ ba gia nhập chiến trường sao? Tôi cảm thấy làm ngư ông đắc lợi cũng chẳng phải việc vui vẻ gì." Tịch Dương xen vào nói.

"Tôi tán thành đề nghị của Tịch Dương, hiện tại ở đây chẳng làm gì, quá vô vị rồi."

Về chuyện này, Tuyết Dạ chỉ lắc lắc đầu.

"Tuy rằng suy nghĩ này tốt, nhưng chúng ta lại không thể thực hiện được. Server Hàn Quốc, Nhật Bản sụp đổ, hai con đường truyền tống ở chiến trường của chúng ta có thể bị đổi mới hoàn toàn bất cứ lúc nào. Hiện tại chúng ta vẫn chưa thấy bóng dáng chúng đâu, tôi nghĩ nhất định đã sinh ra hai cửa đề phòng hoàn toàn mới rồi. Cho nên dù lúc này chúng ta muốn chủ động xuất kích, cũng không có con đường thông ra bên ngoài."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!