Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 1046: CHƯƠNG 1046: NHỜ CẬY

Trong cơ thể Bán Trường Miên không biết đã thay đổi như nào, thế nhưng phong cách hiên ngang của Bán Trường Miên thật sự giống như lúc cô cày phó bản tại trận doanh Ác Ma lúc trước vậy!

Trong chiến trường, ngọn lửa đen cháy hừng hực, làm sao còn chỗ cho ngọn lửa xanh lục của Dạ Xoa Vương chứ?

Ngọn lửa đang đốt cháy ngọn lửa, cảnh tượng cực kỳ khó tin như vậy đang thực sự diễn ra...

"Nói cho tôi biết, chuyện này là sao?"

Ngọn lửa xanh lục dần dần biến mất, Dạ Xoa cũng biết mình sắp thua, thế nhưng hắn ta vẫn không hiểu tại sao mình lại thua, thua thật sự không cam lòng.

"Tôi đã nói rồi, quá xấu cũng không phải là tội, thế nhưng xấu tới mức dọa em gái tôi thì chính là tội ác tày trời!"

Bán Trường Miên lại lao tới, đấm ra một quyền cực kỳ hung hãn!

Trước kia, khi chiến đấu thì cô đều chiến đấu như vậy, thế nhưng giờ phút này, người chiến đấu đã trở nên hơi khác biệt.

Thế nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng tới kết quả cuối cùng, nắm đấm bốc lên nghiệp hỏa đen kịt có thể đưa cái tên ác quỷ trước mắt trở về địa ngục rồi!

Uỳnh!

Nghiệp hỏa bắt đầu bắt lửa trên người Dạ Xoa, trên người hắn ta bùng lên ngọn lửa màu đen kịt, cũng không phải ngọn lửa màu xanh lục như ban đầu, dần dần thiêu đốt cơ thể xấu xí của hắn ta thành tro tàn.

...

"Miên Miên, không sao rồi, chị ở đây rồi, không cần phải sợ, yêu quái đã bị chị đuổi đi rồi!"

Sau khi xử lý Dạ Xoa thì Bán Trường Miên chạy tới trước người của Miên Miên.

Miên Miên ngoan ngoãn đi ra từ trong khối băng, cô bé cảm thấy chị của mình hơi khác lúc trước, thế nhưng vẫn cảm giác được tình cảm chị ấy dành cho mình là không thay đổi.

Miên Miên cảm thấy hơi khó hiểu, cho nên cô bé quyết định không suy nghĩ nữa, cười hì hì mà nhào vào trong lòng chị gái, dùng khuôn mặt nhỏ cọ cọ.

Cảnh tượng thật sự ấm áp, thế nhưng những tiếng xẹt xẹt ở phía sau đã phá vỡ cảnh tượng ấm áp này.

...

Bán Trường Miên nhíu mày rồi quay đầu lại, điều khiển ngọn lửa đen đón đỡ tia chớp đang lao tới!

Thiên Đạo Lôi Quang!

Sau khi tiêu diệt Ác Long thì Indra lại xuất hiện lần nữa!

Lần này Indra không nói nhiều nữa, mà cầm kiếm lao tới luôn!

Người có thể giết chết Dạ Xoa, có tư cách khiến Indra sử dụng toàn lực.

Bán Trường Miên đưa Miên Miên ra phía sau để bảo vệ, sau khi trở thành chính mình thì cô đã không sợ bất cứ kẻ địch nào cả, ngọn lửa đen bùng cháy trên nắm tay của cô, kèm theo uy lực khủng bố đánh thẳng tới người Indra!

Indra không kinh hoảng, nheo mắt lại, nở nụ cười nhẹ...

Xẹt xẹt xẹt xẹt!

Khoảng khắc khi hai người sắp giao chiến thì ánh chớp chói mắt xuất hiện, bóng người Indra biến mất, biến thành một tia sét đi ngang qua người Bán Trường Miên!

Thiên Đạo: Lôi Quang Hóa Ảnh!

Kỹ năng này của Indra gần như là vô địch khi cận chiến, mà Bán Trường Miên lại không biết, đột ngột gặp chuyện này, cô cũng không biết làm sao nữa cả.

Đợi tới khi Bán Trường Miên lấy lại tinh thần thì thanh kiếm của Indra đã cắm vào bên hông của Bán Trường Miên, một đóa hoa máu cũng theo đó mà nở rộ ra!

"Hình Thái Ác Ma" của Bán Trường Miên khác biệt với "Ác Ma Hóa", cô cũng chỉ được tăng lên lực lượng, nhanh nhẹn và uy lực của ngọn lửa, dù đã tới giai đoạn thứ ba thì bề ngoài vẫn không có thay đổi chút nào.

Không có vảy giáp bảo vệ, cơ thể của Bán Trường Miên yếu ớt hơn Ác Long nhiều.

Cảm nhận được sự đau đớn bên hông thì Bán Trường Miên biết được đã xảy ra chuyện gì, khi cô định quay người lại chiến đấu. Thế nhưng Indra đã biết Dạ Xoa bị thua dưới tay cô gái trước mắt này thì làm sao có thể cho cô có cơ hội được nữa?

"Thiên Đạo: Phong Lôi Quán!"

Xẹt xẹt!

Từ trên thanh kiếm cắm vào cơ thể Bán Trường Miên xuất hiện một luồng sấm sét kinh khủng, từng tia sét khủng bố đi vào trong cơ thể Bán Trường Miên, phá hủy toàn bộ sức sống còn lại của Bán Trường Miên...

Ầm!

HP biến mất, Bán Trường Miên cũng ngã xuống đất.

Chuyện xảy ra quá nhanh, khi Miên Miên phản ứng lại thì đầu tiên là sững sờ, sau đó là khóc lớn.

Lúc này, Bán Trường Miên cảm thấy rất không cam lòng, thế nhưng càng cảm thấy áy náy nhiều hơn, lần này cô vẫn không thể bảo vệ Miên Miên an toàn.

Tại sao em lại khóc chứ, chị thật sự không muốn đi...

Thế nhưng khi cơ thể Bán Trường Miên sắp biến mất thì cô lại thấy được một bóng người quen thuộc, hắn đang dùng tốc độ rất nhanh phóng tới nơi này.

Bán Trường Miên mỉm cười, sau đó biến mất theo cơn gió thổi ngang qua.

Em có thể yên tâm mà rời đi rồi, sau đó Miên Miên giao cho anh chăm sóc đó, đội trưởng đần độn...

...

"Dạ Xoa đã ngã xuống, lại còn ngã xuống dưới tay một cô gái. Thật sự không nghĩ tới server Trung Quốc lại vẫn có người có thể xử lý 'Thất Thần', xem ra thực lực của server Trung Quốc khá mạnh đó. Indra ta về sau cũng phải cẩn thận hơn mới được. Với lại, con nhóc nhà ngươi, muốn khóc tới khi nào nữa hả? Hãy để Indra ta đưa nhóc tới địa ngục gặp lại chị nhóc đi..."

Indra liếc về phía Miên Miên với vẻ chán ghét, hắn ta chầm chậm giơ kiếm lên cao, chuẩn bị chém xuống.

Khi Miên Miên thấy chị gái ngã xuống trước mặt thì đã bị dọa sợ ngây người, lúc này cũng quên sử dụng kỹ năng thiên phú "Khủng Cụ Cách Tuyệt" của mình.

Ánh chớp lấp lóe trên mũi kiếm, khi chuẩn bị chém trúng người Miên Miên thì có một luồng ánh kiếm màu đỏ máu lóe ra!

Xen lẫn với nó là một cơn gió mãnh liệt, dùng tốc độ rất nhanh đập vào kiếm của Indra!

Keng!

Hai thanh bảo kiếm chạm vào nhau, phát ra một tiếng vang giòn.

Sau đó Indra nhìn thấy một đôi mắt màu đỏ tươi, tức giận nhìn chằm chằm vào mình.

Tiêu Phàm thở hổn hển, có vẻ hơi mệt mỏi.

Một đường này hắn đã xử lý toàn bộ bọn tấu hài của Ấn Độ đã rất tốn tinh thần, thế nhưng bởi vì sốt ruột mà hắn vẫn lao nhanh về phía trước, thật không ngờ vẫn chậm một bước.

Ánh mắt cuối cùng của Bán Trường Miên, hắn thấy được, sâu trong nội tâm hắn sinh ra cảm giác bất lực, làm hắn rất tự trách, cũng may là hắn vẫn hoàn thành lời nhờ cậy cuối cùng của Bán Trường Miên.

Tiếp đó, hãy giao cho anh đi!

...

"Tại sao mày lại có thể ra tay với một đứa trẻ chứ?"

Tiêu Phàm cảm thấy rất tức giận, cắn răng mà nói.

"Đứa trẻ? Ha ha, đây là chiến trường."

"Thế nhưng cô bé không uy hiếp được mày."

"Uy hiếp? Chỉ cần tiếng khóc của nó làm tao không vui, đó chính là sai lầm, không cần biết có uy hiếp hay không."

"Trong mắt của tao, hành động khi trước của mày là sai lầm!"

"Sai lầm sai? Tao không sai, bởi vì tao là Indra, tao chính là thiên, hành vi của tao chính là thiên đạo!"

Indra hét lớn, tuyên dương tín ngưỡng của bản thân!

...

Miên Miên ở phía sau, cầm vào góc áo của hắn, nức nở nói: "Kẹo Que... chị gái...ô..."

Tiêu Phàm cảm thấy rất đau lòng khi cảm nhận được đôi tay của cô bé run run rẩy rẩy.

Tiêu Phàm đưa tay sờ đầu Miên Miên: "Yên tâm đi, anh sẽ báo thù giúp chị của Miên Miên, Miên Miên hãy lùi lại rồi nhìn đi."

"Ừm! Thế nhưng không phải là anh!"

Miên Miên quệt miệng.

"Được rồi, là Kẹo Que."

Tiêu Phàm cười nói.

Sau khi Miên Miên hài lòng lùi về phía sau thì Tiêu Phàm thở dài một hơi, nhìn chăm chú vào Indra và nói: "Làm cho một cô bé đáng yêu phải khóc, ngay cả khi là thiên đạo thì cũng là sai lầm, hiện tại... hãy để tao rửa sạch tội lỗi của mày đi!"

Gió bỗng nổi lên, Indra cảm thấy trái tim mình đập mạnh!

Một thanh huyết kiếm lặng lẽ lao tới, còn có một đôi mắt lạnh lẽo màu rượu đỏ nhìn chằm chằm ở bên cạnh...

Tiêu Phàm lao tới rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã tới gần Indra!

Lao tới nhanh chóng, chém huyết kiếm ra, liền mạch và lưu loát, cú chém đó ẩn chứa sự tức giận!

Indra hơi kinh hoàng, tiếng sét lại vang lên lần nữa!

Một luồng sáng màu vàng kim xuất hiện, từng luồng sét xuất hiện tại đó, trong nháy mắt Indra lùi về sau một khoảng cách khá xa.

Hắn ta tránh thoát được đòn tấn công của Tiêu Phàm, thế nhưng cũng làm hắn ta sợ hãi tới mức chảy mồ hôi lạnh.

Ở trong mắt Indra, tốc độ của Tiêu Phàm là rất kinh khủng, ngang ngửa với tốc độ của hắn ta khi hắn ta biến thành tia sét.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!