Thế nhưng Indra cũng không lo lắng, sấm sét xuất hiện trong mắt hắn ta, chứng tỏ hắn ta đang rất hưng phấn.
Trừng phạt cường giả, mới có thể làm ta nổi danh!
Indra đưa tay, sấm sét theo đó bắn ra ngoài!
Thiên Đạo Lôi Quang, đây là pháp thuật hệ lôi của Indra.
Indra không chỉ có ưu thế về cận chiến, cũng biết được cách tấn công từ xa, "Thiên Đạo Lôi Quang" chính là kỹ năng hắn ta thường dùng nhất!
Pháp thuật này có tốc độ nhanh, mà lực phá hoại lại rất mạnh mẽ, từng giúp hắn ta đánh bại rất nhiều đối thủ!
Tiêu Phàm không lùi bước, giống như không nhìn nhìn thấy sấm sét ở trước mắt vậy, hai tay hắn điều khiển hai thanh kiếm, tiếp tục xông lên!
Từng luồng ánh kiếm xuất hiện, tiếng sấm sét nổ vang, thế nhưng Tiêu Phàm lại chưa từng bị ngăn cản.
Indra hơi sững sờ, hắn ta đã từng gặp đối thủ có thể tránh né pháp thuật của hắn ta, thế nhưng chưa từng gặp kẻ nào có thể dùng kiếm bổ tan "Thiên Đạo Lôi Quang" cả.
Xem ra đối thủ lần này của mình rất mạnh, thế nhưng như vậy thì mới thú vị chứ.
Thế nhưng Tiêu Phàm lại không thấy thú vị chút nào, hành động trước đó của Indra đã chọc giận hắn, trong đầu hắn hiện tại chỉ nghĩ xem xé xác cái tên trước mắt kiểu gì, lửa giận đốt phừng phừng làm cho đôi mắt hắn rất sáng.
Hai mắt Tiêu Phàm nhìn chằm chằm vào Indra, quan sát tất cả cử động của hắn ta!
Khi thấy ánh mắt của Tiêu Phàm thì Indra cảm giác như mình bị nhìn xuyên vậy, điều này làm cho hắn ta cảm thấy bực bội.
Tiêu Phàm lao tới, mà Indra lại là tín đồ đại diện cho Thiên Đế, đương nhiên sẽ không lùi bước!
Trên kiếm của Indra xuất hiện ánh sáng vàng kim, trong đó ẩn chứa lực lượng sấm sét, Thiên Đạo: Phong Lôi Quán!
Hắn ta cũng chém ra một kiếm, thanh kiếm đầy sấm sét giao chiến cùng với huyết kiếm, mà trên mặt Indra lại xuất hiện ý cười.
Phong Lôi Quán, có thể đưa lực lượng sấm sét của Indra vào trong vũ khí, mà vũ khí của kẻ địch phần lớn là kim loại, khi cận chiến, lực lượng sấm sét sẽ theo vũ khí mà truyền vào trong cơ thể của kẻ địch!
Thế nhưng Tiêu Phàm lại không bị ảnh hưởng chút nào, bởi vì "Dung Đàn Chi Khí" trong tay hắn hoặc là đá, hoặc là ngọc chứ tuyệt đối không phải kim loại! Sấm sét của Indra làm sao có thể truyền qua ngọc với đá được chứ?
Indra hơi giật mình, Tiêu Phàm cầm huyết kiếm, khi va chạm với vũ khí của Indra thì lại biến ảo, đó là một luồng gió lốc màu đỏ máu, Huyễn Kiếm Yên Hoa Liễu!
Khi cận chiến, Indra cũng chỉ dựa vào kỹ năng mạnh mẽ của mình, chứ trừ bỏ nó ra, làm sao có thể là đối thủ của Tiêu Phàm chứ?
Khi thấy lít nha lít nhít ánh kiếm đâm về phía mình thì Indra cảm thấy bối rối, sau đó hắn ta cảm thấy rất tức giận!
Không thể như vậy được, ta chính là thiên đạo, làm sao có thể thua mày được!
Xẹt xẹt!
Bóng người Indra biến mất, tia sét lại lóe lên, Thiên Đạo: Lôi Quang Hóa Ảnh!
Chỉ cần vẫn còn thần kỹ này, Indra vẫn sẽ là ác mộng của kẻ địch, ai có thể đánh được hắn ta cơ chứ?
Tia chớp vàng kim nhanh chóng lao qua hoa kiếm đỏ như máu kia, hai màu giao nhau, chói lọi cực kỳ, đợi tới khi Indra xuất hiện lần nữa thì cũng đã tới sau lưng Tiêu Phàm!
Thanh kiếm sáng lấp lánh sấm sét, hiện tại như biến thành răng độc của độc xà, kết hợp với nụ cười âm u của Indra.
Lôi Quang Hóa Ảnh, hóa ảnh ngưng hình, đâm ra một kiếm, chém giết kẻ địch!
Quá trình này rất quen thuộc đối với Indra, bình thường thì mọi chuyện đều xảy ra rất thuận lợi.
Khi thấy bóng lưng của Tiêu Phàm thì Indra cảm thấy có thể tuyên bố án tử hình cho Tiêu Phàm, thanh kiếm trong tay hắn ta nhanh chóng đâm ra...
Keng!
Indra hơi giật mình, bởi vì thanh kiếm tràn đầy sấm sét đâm vào một vật cứng, đó là một thanh kiếm màu đỏ tươi.
Tiêu Phàm cầm kiếm che ở sau lưng, tư thế không quái dị mà làm cho người ta có cảm giác tự nhiên phóng khoáng.
Tiêu Phàm quay người lại, thanh kiếm còn lại cũng chém ra!
Indra giật mình, vội vàng lùi về phía sau.
"Tại sao lại có thể ngăn cản được?"
Indra hỏi, hắn ta thật sự không biết tại sao Tiêu Phàm có thể ngăn cản được đòn tấn công của hắn ta.
"Động tác của mày đã bị đôi mắt tao nhìn rõ ràng hết rồi."
Indra sững sờ, sau đó cười lớn: "Nhìn rõ sao? Mày cho mày là ai? Đừng tưởng có thể may mắn ngăn cản được một đòn là ngon ăn!"
Xẹt xẹt!
Tiếng sét lần này lại có hơi nóng nảy, Indra lại lần nữa biến thành tia sét lao tới người Tiêu Phàm!
Tiêu Phàm không thèm để ý, cứ để cho nó đi ngang qua mình, sau đó xoay ngược tay lại, đâm về phía sau.
Keng!
Một tiếng vang thanh thúy, chạm tới tận nội tâm Indra.
"A! Không thể nào! Tại sao lại như vậy!"
Xẹt xẹt xẹt!
Tia sét lại xuất hiện trên thanh kiếm của Indra, hắn ta cũng cầm kiếm lao tới người Tiêu Phàm!
"Tên ngu xuẩn."
Tiêu Phàm thở dài, tay phải vung lên, thế nhưng góc độ của lưỡi kiếm lại hơi khác biệt.
Bởi vì lần này Tiêu Phàm là chém tới, chứ không phải ngăn cản...
Kiếm của Indra còn chưa tới mà huyết kiếm đã chém trúng người Indra rồi!
Indra che miệng vết thương rồi lùi về phía sau, trên mặt xuất hiện sự hoảng sợ: "Mày! Vì sao?"
"Thiên Đạo Lôi Quang, có thể làm cho mày biến thành tia sét, trong lúc đó có thể miễn dịch toàn bộ sát thương, cũng cho mày tốc độ di động rất nhanh, thế nhưng ở trong trạng thái đó, mày cũng không có một chút lực sát thương nào cả. Sau khi hiểu rõ những điều này thì mày còn cho là tao sẽ bị mày giết hay sao?"
"Tại sao lại không! Coi như mày biết thì sao, cũng không thể ngăn cản 'Lôi Quang Hóa Ảnh' của tao! Đó là thần kỹ, là thần kỹ hoàn mỹ mà Thiên Đế ban ân cho tao!"
"Thần kỹ sai? Trên thế giới này không có kỹ năng nào là hoàn mỹ cả. Mày cũng chỉ có thể biến thành tia sét hai giây mà thôi, sau hai giây mày chắc chắn phải biến trở lại thành người, mà trong lúc mày biến thành sét thì lại không có lực sát thương, chỉ có khi biến trở lại thành người thì mới tấn công được. Cho nên chỉ cần có thể đoán được khi nào mày xuất hiện thì tao sẽ phá vỡ được nó. Mà trong mắt tao, 'Thiên Đạo: Lôi Quang Hóa Ảnh' mà mày vẫn cảm thấy kiêu ngạo cũng chỉ là kỹ năng thuấn di với thời gian hồi chiêu cực ngắn mà thôi, lại vẫn còn điểm yếu nữa chứ, đó chính là vẫn có thể đoán được quỹ tích di chuyển. Mày dùng tia sét mà di chuyển, đã phá hủy tính bất ngờ của kỹ năng thuấn di, làm cho nó càng không tốt."
"Mày... mày... tại sao mày biết là hai giây!"
Khi nghe Tiêu Phàm nói xong thì Indra cảm thấy hoảng hốt.
"Tao đã nói rồi, hành vi của mày đã bị hai mắt tao nhìn rõ ràng hết rồi."
Indra nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu rượu đỏ của Tiêu Phàm thì cuối cùng cũng biết được nguyên nhân là đâu, hắn ta cảm thấy rất không cam lòng, sau đó biến thành tức giận.
"Dám nhìn trộm thần uy, cuối cùng chắc chắn sẽ bị thần phạt! Nhìn đi, nhìn đi, dùng đôi mắt của mày tiếp tục nhìn đi! Tao sẽ cho mày biết, kết quả của mày là gì!"
Ầm ầm!
Vạn dặm không mây, tự nhiên lại rơi xuống một luồng sấm sét!
Shiva đang đứng đối lập với Tịch Dương hơi nhướng mày lên, có vẻ như cảm nhận được điều gì đó.
...
Trên không, cũng không biết nơi nào lại xuất hiện sấm sét, thế nhưng ở trên mặt đất, hắc triều xuất hiện hóa thành mây đen.
Trong trung tâm đám mây, từng luồng khí đang điên cuồng xoay tròn, giống như có vật nào rất kinh khủng đang chuẩn bị được sinh ra từ nơi đó!
...
"Chúng thần di tích chi chiến" server Ấn Độ là trận chiến đấu không thú vị.
Ở trong tiếng ồn ào của đám người trận doanh Ác Ma, "Thất Thần" còn chưa được đến tay đã kết thúc.
Nhưng "Chúng thần di tích chi chiến" lại là một cái sân khấu bát ngát, là một sân khấu để đám người thể hiện bản thân, cũng là sân khấu để đám người tuyên dương tín ngưỡng cùng giáo nghĩa của mình.
"Thất Thần" tuy là một thể, nhưng lại đều có tín ngưỡng, giáo nghĩa bất hòa, cuối cùng rồi sẽ sinh ra mẫu thuẫn.
Còn chưa dấy lên ít nhiều khói lửa, "Chúng thần di tích chi chiến" server Ấn Độ đại biểu cho biển hiệu vận thế của trận doanh khác, đã bị nát đi hai khối, cuối cùng một khôi lẳng lặng nằm, chờ đợi vận mệnh bị lấy đi mà kết thúc.