Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 1049: CHƯƠNG 1048: SẤM VÀ LỬA

Sở dĩ không có kết thúc hoàn toàn, là bởi vùn bên trong "Chúng thần di tích chi chiến" lại dấy lên một trận đấu tranh khác - Chiến dịch thành Thần.

Cái đấu tranh này chỉ thuộc về Thất nhân, lại bị vạn dân chú ý.

Đây là một trận chiến đấu khốc liệt, cuối cùng chỉ còn sót lại hai người Indra và Shiva.

Nhưng cuối cùng Indra vẫn là bị bại trận, "Chúng thần điện" từ đây trở thành "Shiva giáo".

...

Nếu là khi đó, mình có thể ngộ ra kỹ năng này, có lẽ kết cục sẽ khác đi.

Indra nhớ lại quá khứ lần nữa, cảm thấy không cam lòng.

Có điều, bây giờ cũng không phải là lúc cân nhắc những điều này...

Indra mở hai mắt ra, ánh sáng trở nên mãnh liệt hơn!

Thiên Đạo - Thiên Lôi Thú, sự kết hợp của tín ngưỡng và "Ác Ma hóa"!

Thiên đế tòng thiện, vốn không thể như thế, nhưng "Chiến dịch thành Thần", khiến Indra mắt thấy bọn Asura Ác Ma hóa.

Tu La Vương, Dạ Xoa Vương cùng u hồn Nữ La Sát, đây là tín ngưỡng cùng hắc ám kết hợp.

Indra cảm thấy mình cũng có khả năng, bởi vì đôi cánh sấm sét của Thiên Đế vốn thuộc về bạo lực!

Thế là sau khi thua Shiva ở "Chiến dịch thành Thần", Indra lại lĩnh hội thiên đạo lần nữa, một con thiên lôi thú có màu vàng kim xen lẫn màu đen được sinh ra như vậy!

"Mày là người đầu tiên nhìn thấy tao trong loại hình thái này, tao vốn định giữ nó lại cho Shiva, trả thù ân oán cũ, không ngờ lại bị mày ép đến xuất ra nó, Có điều như vậy cũng tốt, có thể để mày làm vật hiến tế cho thiên lôi thú!"

Lời nói của Indra đã không phụ sự thẳng thắn trước đó, có một tiếng sàn sạt vang lên, xen lẫn trong đó.

Đó là thanh âm điện từ rung động, cái này biến hóa sau khi hung thú, thể nội phảng phất có đôi cánh sấm sét!

Chíp chíp!

Không có quá nhiều chậm trễ, giữa sân xẹt qua xẹt lại một tiếng sét đánh, kia là thân ảnh với một vầng ánh sáng, Indra đã hoàn toàn hóa thành thiên lôi thú mau chóng đuổi theo Tiêu Phàm, sét đánh dữ dội!

Hai mắt Tiêu Phàm trừng lớn, vội vàng nghiêng người, một tia chớp cứ sượt qua người như vậy...

Oành!

Sau lưng Tiêu Phàm truyền đến âm thanh một loại cây cối sụp đổ, Indra hóa thành thiên lôi thú có một sức mạnh chiến đấu vô cùng kinh khủng!

Tia chớp xẹt qua tay mang tới cảm giác hơi te liệt khiến Tiêu Phàm cau mày, đặc tính của loại lôi điện này cực kì bất lợi đối với Tiêu Phàm.

"Coi như số mày gặp may, nhưng tiếp theo đấy xem xem mày sẽ đối phó như thế nào?"

Indra xoay người lại, đánh về phía Tiêu Phàm một lần nữa, hắn ta căn bản không có một chút e ngại, bởi vì khi hóa thành thiên lôi thú hắn ta sẽ có được "Thiên Lôi Hỗn Thể", cho dù kẻ địch công kích hắn ta bằng cách nào đi nữa cũng đều lọt vào điều trái với lôi đình!

Cuồng bạo đơn thuần, không có bất kỳ kỹ xảo nào, Indra điên cuồng vung trảm về phía Tiêu Phàm, dòng điện không ngừng nổ đùng, giống như vẻ cười đắc trí của Indra trong thời khắc này: "Ha ha ha, xem thấu hết thảy, xem thấu hết thảy, giờ phút này đối mặt với người đã hóa thành thiên lôi thú là tao, dù mày có xem thấu hết tất cả thì cũng có thể làm gì chứ!"

Tiêu Phàm chặn kiếm ngăn cản, cẩn thận đến cực điểm, bởi vì giờ phút này trên than Indra đều được che kín bằng lôi quang, chỉ cần hơi đụng chạm thì lập tức tác động ngược lại.

Tổn thương chỉ là vẻ ngoài, quan trọng nhất vẫn là hiệu quả tê liệt, trong loại hình chiến đấu cao cấp này, nếu động tác vì bị tê liệt mà chậm chạp hơn nửa giây thì cũng tương đương với việc mất mạng.

Huyết kiếm đang không ngừng vung chặt, lôi quang trên người Indra lại như cành lá nảy mầm, không ngừng vương ra bên ngoài, khiến việc tiến công của Tiêu Phàm bị kìm hãm lại.

Nếu giống như bị Izanami đánh chỉ là bị thương, Tiêu Phàm sẽ không khách khí mà liều máu, nhưng giờ lại bị tê liệt thì không thể lỗ mãng được.

Phần thu liễm này của Tiêu Phàm lại khiến Indra càng thêm cuồng bạo, hai tay một nắm, một cỗ lực lượng hủy diệt ngưng tụ dâng lên, sau đó ném về phía Tiêu Phàm, Thiên Đạo - Bạo Lôi Oanh!

Tiêu Phàm dùng song kiếm giao hợp,

Ngăn cản lôi quang nổ ra trước người, sau đó bước lùi lại phía sau!

Dựa vào kỹ xảo thân pháp mà giảm được bớt áp lực, cuối cùng có thể thoát khỏi xung kích của kiếm.

"Ha ha ha, đạo trời sao có thể tha cho sự ngỗ nghịch của mày, tao chính là trời đây!"

Thấy Tiêu Phàm lùi lại, Indra càng thêm càn rỡ, cười to lên, vô số lôi xà luồn lên người hắn ta.

Tiêu Phàm ngẩng đầu lên, nhìn lôi quang lấp lánh trước mắt, trong lòng ngầm thăm dò, loại kẻ địch này đúng là vô cùng phiền phức...

Đúng lúc này, khóe mắt Tiêu Phàm liếc qua, bỗng nhiên nhìn thấy thân ảnh của Miên Miên, chỉ thấy cô bé nhíu miệng lại, vô cùng lo lắng, hai mắt hồng hồng, giống như đang vất vả chống đỡ, không để cho nước mắt của mình rơi xuống.

"Haizz..."

Tiêu Phàm thở dài một tiếng, dùng tay nắm tóc: "Đúng là sai lầm nha..."

"Bây giờ mày biết mày có tội rồi? Nghịch thiên, chính là trọng tội sâu nhất của người phàm, mà tao lại đại diện cho trời!"

"Ý tao không phải là điều này, ý tao là tao đã khiến cuộc chiến trở nên quá kịch liệt, khiến cho người ta phải lo lắng, nếu nước mắt cô bé lại chảy lần nữa, tao thật sự là tội niệm sâu nặng, khi xuống sàn đoán chừng sẽ bị một vị đại mỹ nữ nào đó đánh gần chết."

"Mày đang nói cái gì vậy?!"

Lời nói của Tiêu Phàm khiến Indra không thể hiểu nổi.

"Tao đang nói, hẳn là chúng ta nên thả lỏng một chút."

"Thả lỏng một chút?"

"Đúng, thả lỏng một chút."

Tiêu Phàm trả lời, lại chưa nhìn về phía Indra, mà là hướng về phía Miên Miên nhếch miệng cười một tiếng: "Ha ha..."

Miên Miên sững sờ, cảm giác nụ cười này của Tiêu Phàm rất ngu ngốc, có điều trong lòng buông lỏng, lại tạm thời quên đi ưu phiền.

"Đúng, chính là như vậy, vậy kế tiếp, tao sẽ thoải mái mà xử lý mày..."

Tiêu Phàm quay đầu về phía Indra lần nữa, ánh mắt khôi phục vẻ lãnh khốc, tay phải đưa một vòng qua miệng, mùi rượu thơm lan ra ở trong sân...

Phốc -

Không bạo liệt giống như điện quang, nhưng ngọn lửa vẫn đốt lên như cũ, toát ra, lan tràn, vô cùng linh động mà che kín toàn thân Tiêu Phàm.

"Để lôi điện của mày cảm nhận một chút nhiệt độ của hỏa diễm nha..."

Gió lớn lại nổi lên, mang theo nhiệt độ cực cao đánh về phía Indra, lưỡi đao ngậm lửa trong chớp mắt đã chém xuống đầu Indra!

Indra đã hóa thành thiên lôi thú đương nhiên không sợ, vô số lôi quang ở trên người hắn ta vọt lên, nghênh đón lấy trường kiếm!

Choang!

Hỏa diễm cùng sấp chớp đọ sức, giờ phút này hai cỗ năng lượng lại va chạm nhau cùng một chỗ, giao hòa lẫn nhau, tranh đấu lẫn nhau, xâm nhập lẫn nhau đến người đối phương!

Nóng bỏng, Indra cảm nhận được sự đau đớn khi bị thiêu đốt trên người mình, nhưng trong lòng lại không có một chút hốt hoảng.

Bởi vì Indra biết đây là giống nhau, giống như hắn ta cảm nhận được hảo diễm, vậy đối phương nhất định cảm nhận được sấm sét, mà sấm sét bị thêm vào hiệu quả tê liệt sẽ càng có lợi đối với hắn ta!

Có điều giờ phút này Indra lại nghe thấy một tiếng cười vang...

"Ha ha ha ha, quả nhiên giống như tao suy đoán, "Túy Uyên Tửu Hỏa" thực sự có thể sử dụng như vậy. Nếu đã như vậy thì tao liền tranh thủ thời gian mà kết thúc trận đấu này..."

...

"Túy Uyên Tửu Hỏa" của Tiêu Phàm thực ra xem như phiên bản nâng cấp của "Túy Nguyệt Viêm" lúc trước, nó có được năng lực thiêu đốt mạnh mẽ hơn, còn kế thừa đặc tính mê say cùng quẫy nhiễu của "Túy Nguyệt Viêm".

Sau khi Indra hóa thành thiên lôi thú thu hoạch được "Thiên Lôi Hỗn Thể" thì trên thân chỗ phụ điện quang sẽ có thêm hiệu quả tê liệt, chỉ cần tiếp xúc sơ qua, hành động lập tức bị ảnh hưởng. Đây cũng chính là chỗ mà giờ phút này Tiêu Phàm kiêng kỵ.

Nhưng sau khi hỏa diễm cùng sấm sét chạm vào nhau lần này, hành động của Tiêu Phàm lại không bị ngưng trệ một chút nào!

...

Đặc tính quấy nhiễu của "Túy Uyên Tửu Hỏa" chính là ảnh hưởng đến hiệu quả năng lực của pháp thuật phía đối phương, mặc dù không đủ để triệu tiêu hoàn toàn hiệu quả tê liệt của lôi điện nhưng cũng giảm đi rất nhiều.

Có điều giờ phút này tác dụng mấu chốt nhất cũng không phải là quấy nhiễu, mà là mê say.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!